Nhưng chiến tích "quét sạch" trước đó đã tiếp thêm cho họ sự tự tin to lớn.
Chỉ cần liên thủ, chỉ cần đông người thì sức mạnh sẽ được nhân lên gấp bội.
Thế nên đừng có rén!
Đã đến nước này rồi thì sợ hãi cũng vô dụng!
Năm người đi thêm một đoạn dài, chỉ còn hai phút nữa là đến giờ G. Những người khác đang chuẩn bị dừng lại điều chỉnh trạng thái thì bỗng nghe Xuân Miên khẽ gọi: "Cô gái ơi, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Năm người còn lại: "?"
Đậu má, người đâu?
Hành động nói chuyện với không khí của Xuân Miên làm cả nhóm giật mình.
Nhưng nghĩ lại những lần trước Xuân Miên luôn nhìn thấy những thứ mà họ không thấy, nên họ cũng bớt hoang mang, đoán chắc cô lại phát hiện ra ai đó.
Cô gái kia có lẽ cũng không ngờ mình trốn kỹ đến thế mà vẫn bị Xuân Miên soi ra.
Cũng may còn chút thời gian trước đợt thả quân mới, cô gái tính toán nhanh trong đầu rồi chậm rãi bò ra từ gầm xe.
Cô gái này dáng người nhỏ nhắn gầy gò, nhìn còn khá trẻ, gương mặt thanh tú với đôi mắt to tròn.
Thấy Xuân Miên, cô gái thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay chào cả nhóm sáu người: "Hi."
Xuân Miên biết đối phương là người cực kỳ cẩn thận, thời gian lại không còn nhiều nên cô tranh thủ giới thiệu bản thân và nói nhanh về kế hoạch lợi dụng BUG.
Đồng thời cô cũng nói rõ: nếu cô gái muốn thì có thể đi cùng họ săn NPC, còn không thì cứ tiếp tục núp lùm, đợi đến nửa giờ cuối cùng thì gặp nhau ở đài phun nước âm nhạc.
Nghe Xuân Miên nói xong, cô gái nhỏ nhắn suy nghĩ một chút rồi mới nhỏ nhẹ đáp: "Tôi tên là Thường Hoan Hoan. Vậy hẹn gặp lại vào nửa giờ cuối cùng nhé!"
Dù nhìn qua đội hình 6 người của Xuân Miên ai nấy đều có vẻ rất mạnh, nhưng Thường Hoan Hoan tự thấy thực lực mình có hạn, cô rất sợ sẽ trở thành gánh nặng cho mọi người.
Cô không muốn lúc nào cũng phải nhờ người khác bảo vệ. Cô càng sợ đến những thời khắc sinh tử, khi mọi người phải lo thân mình mà không rảnh tay lo cho cô, lúc đó bị bỏ rơi thì càng thảm hơn.
Thà rằng cứ tiếp tục một mình "núp lùm" như thế này còn hơn.
Xuân Miên cũng không ép, sau khi chào tạm biệt, Thường Hoan Hoan lại tìm một chỗ kín đáo để tiếp tục sự nghiệp trốn chui trốn nhủi của mình.
Còn nhóm Xuân Miên thì tìm một địa điểm thuận lợi để chuẩn bị phục kích.
Xin lỗi nhé, trốn chui trốn nhủi không phải phong cách của nhóm này, cứ lao lên khô máu mới sướng!
Hơn một giờ nghỉ ngơi trôi qua, đối với nhóm Xuân Miên mà nói cũng thu hoạch được kha khá. Ít nhất họ đã tìm được đủ 10 người chơi. Tuy có người không muốn tham gia săn NPC cùng họ, nhưng ít nhất họ cũng đồng ý hội họp vào phút chót. Đó đã là một tín hiệu tốt.
Dù ai có toan tính riêng hay không thì kế hoạch dùng BUG vẫn có cơ hội thực hiện.
Đúng 4 giờ sáng, vòng chơi mới bắt đầu, đồng thời đợt NPC mới cũng chính thức được thả vào.
20 tên NPC mới toanh gia nhập cuộc chơi.
Đám "tân binh" này hoàn toàn mù tịt về tình hình thê thảm của các "tiền bối" đi trước.
Có lẽ vì không muốn gây áp lực cho lứa NPC sau, công ty game đã không đưa ra bất kỳ cảnh báo hay gợi ý nào.
Mặc dù bọn chúng coi Trái Đất là công viên giải trí, nhưng lại tuân thủ quy tắc hệ thống một cách cứng nhắc đến nực cười. Chẳng biết là để tự an ủi bản thân hay để lừa mình dối người nữa.
Xuân Miên cũng lười quan tâm công ty game nghĩ gì. Đơn giản thôi: Cứ làm gỏi hết là xong chuyện!
Nhóm Xuân Miên không phục kích một cách mù quáng mà luôn so sánh tương quan lực lượng.
Nếu NPC đi đông, họ sẽ bỏ chạy.
Nhưng nếu NPC đi lẻ tẻ hai ba tên, họ sẽ lập tức bọc đánh, quyết không tha cho con mồi nào.
Nếu nói trước 4 giờ sáng là cuộc truy đuổi của NPC đối với người chơi, thì sau 4 giờ sáng, thế trận đã đảo chiều: Người chơi đi săn NPC!
Ngay từ đầu, nhóm Xuân Miên đã hạ gục hai tên. Rất nhanh sau đó lại thêm hai tên xui xẻo nữa lên bảng đếm số.
Chẳng mấy chốc, lại thêm ba tên, rồi hai tên, rồi lại ba tên...
Sau khi 12 tên NPC bị hạ gục, áp lực đè nặng lên 8 tên NPC còn sót lại trên sân.
Lúc nhận thông báo đầu game, bọn chúng mới biết trong bản đồ hiện tại chỉ có 20 tên lính mới bọn chúng, còn các lứa trước đã "rời cuộc chơi" sạch sẽ.
Ban đầu, đám NPC tự cao tự đại này hoàn toàn không nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Nhưng đến khi quân số chỉ còn lại 8 mống, bọn chúng mới hậu tri hậu giác nhận ra: Toang rồi!!!
Không toang sao được!
Tỉ lệ hiện tại giữa người chơi và NPC là 10 chọi 8, và NPC mới là phe yếu thế hơn!
Dù đám NPC không tin rằng với thân hình cao to lực lưỡng, thể lực sung mãn của mình lại có thể thua đám người Trái Đất yếu ớt kia. Nhưng cứ nghĩ đến việc 12 đồng đội đi trước - chắc hẳn cũng từng có suy nghĩ giống mình - đã bị "tiễn vong", bọn chúng lại thấy khó thở từng cơn.
Lúc này, chẳng tên nào dám tự đại hay ngông cuồng nữa. Bọn chúng túm tụm lại từng đôi một để bàn bạc đối sách.
Nếu như một giờ trước bọn chúng còn điên cuồng chạy nhảy khắp nơi như đang chơi parkour, thì trong hai tiếng rưỡi tiếp theo, bọn chúng đã tém tém lại rất nhiều.
Thậm chí khi thấy bóng dáng "biệt đội ác nhân" 6 người của Xuân Miên, phản xạ đầu tiên của bọn chúng là... quay đầu bỏ chạy!
Vị thế đảo ngược không chỉ khiến tâm trạng NPC rối bời, mà ngay cả khán giả xem livestream cũng cảm thấy phức tạp vô cùng.
[Không biết tại sao, nhìn cảnh này tự dưng thấy chua xót và chột dạ ghê. ]
[Sợ quá, lỡ một ngày nào đó chúng ta cũng trở thành kẻ bị truy đuổi như thế thì sao?]
[Nhìn đám NPC hoảng loạn bỏ chạy, tôi mới nhận ra trò chơi này tàn nhẫn đến mức nào. ]