Thế giới 12 - Chương 6: Thề chẳng quay đầu!

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:26:06

Quách Thận cũng mặc kệ nàng ta, có lẽ vì đã hết quan tâm nên cũng chẳng buồn để ý xem công chúa Tế Châu thân thiết hay mập mờ với ai. Vì không thể bỏ được công chúa, Quách Thận muốn đón người ủy thác về làm... nhân tình bên ngoài của hắn. Xuân Miên: "Ọe ọe ọe!!!" Người ủy thác vốn đã nản lòng thoái chí vì cảnh nhà tan cửa nát, lại càng thêm căm hận Quách Thận vì chuyện sinh tử ba năm trước hắn đã chọn công chúa Tế Châu. Kết quả là bây giờ, hắn vẫn không chịu buông tha cho cô, còn muốn dùng thân phận nhân tình để làm nhục cô? Trong cơn uất hận tột cùng, người ủy thác đã dùng một sợi dây thừng để kết liễu đời mình! Cô vốn chỉ là một thiếu nữ khuê các bình thường. Tuổi trẻ gặp nhiều cay đắng không thể đánh gục được cô, cô đã cảm thấy mình rất dũng cảm rồi. Nhưng dù có dũng cảm đến đâu, đối mặt với một trọng thần trong triều như Quách Thận, cô cũng không có cách nào phản kháng hay trốn thoát. Thủ đoạn và thế lực của hắn đều hơn cô quá nhiều. Bản thân không thể phản kháng, lại không cam lòng chấp nhận, vì vậy cô đã tìm đến Môn Chi Linh. Người ủy thác muốn báo thù, không muốn quay đầu lại. Xuân Miên vừa đáp đất đã ăn được mạng first blood. Nếu không phải tình huống lúc nãy không tiện ra tay lấy doublekill, cô đã sớm kéo cả Quách Thận xuống cùng rồi. "Việc quái gì phải chọn một trong hai chứ? Kéo cả Quách Thận xuống luôn cho đủ tụ có phải hơn không? Ba người cùng xuống dưới, rảnh rỗi còn có thể lập sòng mạt chược." Hiện giờ, công chúa Tế Châu, kẻ địch có vẻ như được hack, đã nguội lạnh. Kẻ còn lại là Quách Thận, và... gã hoàng đế chó má kia. Thật ra, người ủy thác cũng không có tình cảm gì với cha mình. Dù sao thì ông ta cũng đối xử không tốt với cô. Chuyện ông ta cố tình lợi dụng nhan sắc của cô, cô cũng nhìn ra cả. Cho nên, báo thù cho ông ta ư? Người ủy thác thật sự không muốn, chỉ là ông ta đã cho cô một mạng sống, cô báo thù cho ông ta, xem như trả hết nợ. Còn đám mẹ kế và anh chị em cùng cha khác mẹ bị đày tới biên ải ư? Xuân Miên có thèm để mắt tới không? Người ủy thác và họ vốn chẳng có tình cảm gì, hơn nữa cô cũng không phải thánh mẫu mà đi cứu họ. "Nằm mơ đi, trong mơ cái gì cũng có đấy!" Hiện tại, nơi Xuân Miên đang ở là vùng giao giới giữa Ninh triều và Bắc Thương, cũng được xem là một thành trì biên ải. Nếu dòng thời gian không đổi, chẳng bao lâu nữa sẽ có một cặp vợ chồng thợ săn tốt bụng đi qua đây. Xuân Miên phải hành động trước khi họ đến, để cho công chúa Tế Châu... bốc hơi hoàn toàn khỏi thế giới này. Ban đầu, Xuân Miên định dùng thảo dược để phi tang, nhưng sau khi lượn một vòng dưới vực, cô phát hiện thảo dược tuy nhiều nhưng chủng loại lại quá ít, toàn là mấy loại thường thấy, không đáp ứng được yêu cầu của cô. Thấy vậy, Xuân Miên chỉ suy nghĩ vài giây rồi quay người đi thẳng vào rừng. Không lâu sau, Xuân Miên lùa về một con hổ. Con hổ run lẩy bẩy đi phía trước, Xuân Miên thì cầm một cây gậy nhỏ, mặt mày đằng đằng sát khí theo sau, vừa đi vừa quát: "Nhanh lên! Đến giờ ăn cơm mà cũng không tích cực là sao?" Con hổ: "..." "Khó nuốt quá... Chờ bà mày ăn xong bữa này, bà sẽ quay lại xiên mày!" Con hổ thấy đời mình sao mà khổ quá! Nó run rẩy ăn xong bữa ăn dọn sẵn hôm nay, sau đó ấm ức gầm gừ một tiếng ra vẻ siêu hung dữ với Xuân Miên, rồi quay đầu co giò chạy mất. "Chạy lẹ chạy lẹ! Con mụ này đáng sợ quá!" Sau khi con hổ đi rồi, Xuân Miên lại dọn dẹp hiện trường một lần nữa. Rất nhiều thứ sau khi được rửa sạch đã bị cô đem chôn ở một nơi rất xa. Việc hủy thi diệt tích là vô cùng cần thiết. Xuân Miên sợ rằng tên điên Quách Thận kia vì bạch nguyệt quang của hắn mà có thể làm ra chuyện điên rồ là xuống vực tìm người ngay lập tức. Sau khi kiểm tra lại một lần nữa, chắc chắn hiện trường không còn sót lại thứ gì của mình, cô mới quay người đi sâu vào trong rừng. Hướng đi của Xuân Miên không giống như người ủy thác, cô không định quanh quẩn ở thành trì biên ải giữa Ninh triều và Bắc Thương. Một là vì đám người nhà "thân yêu" của người ủy thác cũng bị đày ở đây. Người ủy thác đã sống ở đây nhiều năm, thường xuyên chạm mặt rồi bị đám người đó vòi vĩnh. Nếu không phải tính cách cô sau khi trải qua nhiều biến cố đã trở nên cứng cỏi hơn, không còn dễ bị bắt nạt, e là đến xương cốt cũng bị đám người đó gặm sạch. Xuân Miên tỏ ra ngao ngán, cô chẳng có tâm trạng hay hơi sức đâu mà ngày ngày đi đấu võ mồm, đấu võ móng với một đám cực phẩm. Vì vậy, hướng cô lựa chọn là... Một quốc gia khác cũng có biên giới với Ninh triều - Tây Sở, cũng chính là quê hương của nam chính Phượng Chinh trong cốt truyện. Tính theo thời gian, lúc này Phượng Chinh vừa mới lên ngôi không lâu. Lão hoàng đế sa đà hưởng lạc, biến cả đất nước thành một mớ hỗn độn. Khi Phượng Chinh tiếp quản, quốc gia đúng là đang trong cảnh phong vũ phiêu diêu, thảm không thể thảm hơn. Nghèo thật sự, đến mức hoàng đế ăn còn không bằng quan viên. Xuân Miên cảm thấy, đây chính là cơ hội trời cho mình trong thời buổi trăm phế đãi hưng này. Xuân Miên tuy muốn làm một con cá mặn, nhưng người ủy thác còn muốn báo thù. Thật ra, với khả năng của cô bây giờ, việc lẻn về Ninh triều ám sát Quách Thận cũng không phải là không thể. Nhưng Xuân Miên lại thích dày vò hắn trên chiến trường hơn, khiến hắn mất hết uy danh, thanh danh bại hoại rồi mới chết! "Đến lúc đó, Xuân Miên cũng sẽ cho hắn một lựa chọn: Muốn giữ cái đầu nào đây!" Xuân Miên không quen thuộc bản đồ của thế giới này nên chỉ có thể vừa đi vừa dò dẫm. Những món đồ trên người công chúa Tế Châu mang đặc điểm của hoàng gia quá rõ ràng, trừ khi vạn bất đắc dĩ, nếu không sẽ không thể sử dụng. May mà trong túi tiền của nàng ta có một ít bạc vụn và ngân phiếu không có ký hiệu, có thể tùy tiện sử dụng, cũng khá tiện cho Xuân Miên.