Thế giới 20 - Chương 16: Vợ cả của quyền thần

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:48:11

An phận làm một Vương gia nhàn tản, anh trai ông ấy - Tiên đế - sẽ không nghi kỵ, đến cả cháu trai - Hoàng đế hiện tại - cũng chẳng cần đề phòng. Nhờ thế mà cuộc sống của ông ấy mới tự do tự tại, tiêu dao sung sướng đến tận bây giờ. Xuân Miên chỉ thoáng ngẩn ngơ trong tích tắc rồi nhanh chóng lấy lại nụ cười, đáp lời Trì Dương quận chúa: "Quận chúa nói chí phải." Được "chính chủ" khẳng định như vậy, Trì Dương quận chúa có chút ngượng ngùng. Nàng e thẹn lảng sang chuyện khác, lại quay về chủ đề vườn hoa: "Những bông hoa này đều là do tỷ trồng sao?" Chuyện Vi Lộ quan chủ có "bàn tay sát thủ" với hoa cỏ thì Trì Dương cũng có nghe danh. Vì sợ cái vía của quan chủ nên những người khác trong đạo quán cũng chẳng ai dám bén mảng đến việc trồng hoa. Loại trừ hết các phương án, thì chủ nhân của vườn hoa rực rỡ này là ai, chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao? "Ừ." Xuân Miên điềm đạm gật đầu, nhưng không vội vàng mời mọc Trì Dương hái hoa. Mỗi người có một sở thích thưởng hoa khác nhau. Có người chỉ thích ngắm nhìn vẻ đẹp tự nhiên của chúng khi còn ở trên cành, để chúng được sinh sôi nảy nở lâu dài giữa đất trời. Lại có người thích được sở hữu, được ngắm nhìn ở cự ly gần nên muốn hái về cắm vào bình, từ từ thưởng thức và chăm sóc. Dù hoa cắm bình không thể sống lâu như khi ở trên cây, nhưng ít ra cũng mang lại niềm vui tinh thần và sự bầu bạn. Chuyện này chẳng có đúng hay sai, chỉ là do góc nhìn và quan điểm mỗi người khác nhau mà thôi. Xuân Miên chưa biết Trì Dương thuộc tuýp người nào nên tạm thời giữ thái độ trung lập, để đối phương tự chủ động. Trì Dương quận chúa quả thực không nghĩ nhiều đến thế. Nàng chỉ đơn thuần đứng ngắm nhìn vườn hoa được quy hoạch ngay ngắn, rực rỡ sắc màu mà cảm thán: "Haizz, giá mà ta cũng có được một mảnh vườn thế này thì tốt biết mấy. Tiếc là sắp lập đông rồi, chắc chẳng trồng trọt được gì nữa đâu." Quả thật thời tiết này rất khó trồng hoa. Dù các nhà quyền quý có lều ấm, nhưng để duy trì được sự sống cho cây cối vẫn là một thử thách lớn. Trồng vài chậu hoa cảnh nho nhỏ trong nhà thì còn được, chứ muốn có cả một vườn hoa bạt ngàn thế này thì... khó hơn lên trời. Thực ra Xuân Miên có cách, nhưng cô chưa vội tung ra "bài tẩy". Nhà kính bằng pha lê là giải pháp tối ưu nhất, nhưng pha lê ở thời đại này là thứ xa xỉ phẩm, Xuân Miên sẽ không dễ dàng tiết lộ bí mật này. Cô cần quan sát thêm xem Kính Vương phủ có đáng để mình mạo hiểm hợp tác hay không. Và quan trọng hơn là... thái độ của Hoàng gia. Nếu Hoàng đế cứ nhất quyết bênh vực Trình Bắc Nghĩa đến cùng, thì Xuân Miên sẽ chọn phương án tích cóp đủ tiền rồi "cao chạy xa bay". Thiên hạ rộng lớn, Đại Vệ triều đâu phải là bến đỗ duy nhất của cô. "Đợi sang xuân năm sau trồng lại cũng được mà. Mùa đông lạnh giá, con người còn chịu không thấu huống chi là hoa cỏ." Xuân Miên cười xòa, khéo léo lấp liếm qua chuyện này. Trì Dương quận chúa cũng hiểu đạo lý đó, nàng chỉ buông một tiếng thở dài tiếc nuối rồi tiếp tục đứng ngắm hoa. Ngắm nghía một hồi, ánh mắt nàng bỗng va phải mấy món đồ chơi bằng gỗ đặt ở một bên - đó là những chiếc khóa Lỗ Ban. "Ui chà, đây chẳng phải là món đồ chơi đang làm mưa làm gió ở kinh thành dạo gần đây sao?" Trì Dương quận chúa tỏ ra cực kỳ hứng thú. Tiếc là mấy hôm trước nàng không có mặt ở kinh thành. Lúc quay về thì mấy món đồ hay ho này đã bị người ta tranh mua sạch sẽ, nàng chỉ đành ngậm ngùi nhìn các tiểu tỷ muội khác khoe khoang mà thèm nhỏ dãi. "Đúng rồi, đúng rồi, cái này gọi là khóa Lỗ Ban. Cẩm Nương, tỷ cũng thích chơi cái này hả?" Trì Dương là cô bé rất tự nhiên và thân thiện, mới nói chuyện vài câu đã gọi tên Cẩm Nương ngọt xớt. Xuân Miên chẳng nề hà gì chuyện xưng hô. Ở cái thời đại phong kiến phân chia giai cấp rõ rệt này, đối phương đường đường là một Quận chúa cao quý mà chịu gọi tên, đối đãi bình đẳng với mình như vậy đã là đáng quý lắm rồi. "Chỉ là mấy món đồ chơi tùy tay làm ra, kiếm chút tiền cơm cháo qua ngày thôi." Xuân Miên cũng không giấu giếm việc mình chính là "tác giả" của những món đồ này. Trì Dương đang thòm thèm muốn mượn chơi thử, vừa nghe Xuân Miên nói vậy, lời định nói ra liền nuốt ngược vào trong. Nàng quay phắt lại, đôi mắt sáng rực như sao, hỏi dồn: "Cẩm Nương, thứ này là do tỷ làm ra ư?" Có lẽ do đây là thế giới song song nên hiệu ứng cánh bướm đã làm thay đổi nhiều thứ. Kết cấu mộng và lỗ mộng trong xây dựng thì vẫn tồn tại, nhưng những món đồ chơi tinh xảo đòi hỏi sự nghiên cứu tỉ mỉ như khóa Lỗ Ban thì lại chưa từng xuất hiện. Thế nên khi Xuân Miên tung ra những sản phẩm này, cô đã tạo nên một cơn sốt nho nhỏ mà chính cô cũng không hay biết vì mải "ẩn cư" trên núi. Dù sao thì mục đích chính vẫn là bán lấy tiền, những chuyện khác cô cũng chẳng bận tâm lắm. "Ừ, quan chủ là người tốt bụng đã cho ta tá túc, ta cũng không thể ăn không ngồi rồi mãi được. Thời trẻ ta có học được chút nghề mọn này nhưng chưa có cơ hội dùng đến. Hơn nữa nghề thủ công thường bị người đời coi nhẹ, lâu dần ta cũng ngại đụng tay. Giờ đây lâm vào cảnh sơn cùng thủy tận, lại chẳng còn thân phận gì trói buộc, ta cũng chẳng nề hà chuyện sang hèn nữa." Xuân Miên khẽ cười, từ tốn giải thích lý do mình "tái xuất giang hồ". Nghề thủ công tuy đòi hỏi tay nghề tinh xảo, nhưng ở nhiều thời đại, địa vị của thợ thủ công lại rất thấp kém, thậm chí còn bị coi thường. Cũng chính vì lý do đó mà trong Lục bộ, Công Bộ luôn có địa vị thấp nhất và ít được coi trọng nhất.