Thế giới 22 - Chương 2: Hiện thực – Đại kết cục (Hoàn toàn văn)
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
undefined09-02-2026 23:51:22
Xuân Miên không định thay thế ai đó để sống cuộc đời mới, mà là nhờ Môn Chi Linh, hay nói đúng hơn là bản thân cô ở tương lai, bịa đặt ra một thân phận hoàn toàn mới. Dù sao ở những hành tinh hẻo lánh đó, số người chưa được đăng ký hộ khẩu nhiều vô kể, sự xuất hiện đột ngột của Xuân Miên cũng chẳng ai để ý.
Xuân Miên chọn tới chọn lui, cuối cùng quyết định chọn thiết lập thân phận là trẻ mồ côi, không người thân để bớt rắc rối, không bạn bè để thân phận dễ che giấu.
Một cô gái sống trong núi sâu ở hành tinh xa xôi, sau khi cha mẹ qua đời thì một mình xuống núi kiếm sống.
Thiết lập này quá hoàn hảo, lại còn rẻ, chỉ tốn 20 ngàn điểm nguyện lực.
Môn Chi Linh bảo số điểm thừa ra có thể đổi thành tinh tệ và chuyển vào tài khoản của thân phận mới.
Còn số tài sản hiện tại, Xuân Miên không định mang theo.
Cô muốn cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ giữa mình và thân phận mới, để dù Quốc vương Liên Bang có đích thân điều tra cũng không tìm ra bất kỳ mối liên hệ nào.
Xuân Miên thậm chí từ bỏ cả họ, sau này cô chỉ tên là Miên Miên.
Dù sao ở Tinh Tế việc đặt tên rất tự do, có người còn tên là Chó Con, Mèo Lớn, không thích thì đổi lại mấy hồi.
Chọn xong thân phận, Xuân Miên bắt đầu xử lý tài sản hiện có. Cái gì bán được thì bán, đổi hết ra tiền rồi quyên góp trực tiếp cho quân đội Liên Bang và Hoàng thất.
Tóm lại, cho ai cũng được, trừ nhà họ Xuân!
Lo liệu xong xuôi đã là một tháng sau. Xử lý sạch sẽ tài sản, Xuân Miên quay lại căn nhà nhỏ mà nhà họ Xuân sắp xếp, dọn dẹp sơ qua để tạo hiện trường giả như vẫn có người đang sống, sau đó sử dụng máy chuyển đổi linh hồn.
Thân phận mới chỉ mới 16 tuổi. Gương mặt và vóc dáng đều là sản phẩm của hệ thống, Xuân Miên chỉnh sửa lại một chút cho hợp thẩm mỹ của mình: Mắt to, tóc ngắn, hơi hướng anh khí, mang lại cảm giác mạnh mẽ, hiên ngang.
Vì thân phận mới ở hành tinh xa xôi nên Xuân Miên mất tới hai tháng chỉ để đi từ trong núi ra ngoài.
Nếu không có kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã thượng thừa, e là ngay ngày đầu tiên có thân phận mới, Xuân Miên đã bỏ mạng trong rừng rồi.
Môn Chi Linh đã rời đi, nghe nói là trở về bên cạnh cô ở tương lai.
Thật hay giả Xuân Miên cũng lười quan tâm, cô chỉ biết hiện tại mình đã thực sự tự do.
Từ nay về sau, cô không cần phải che giấu bản thân một cách cẩn trọng, không cần phải thay đổi vỏ bọc liên tục để che giấu thân phận thật, không cần dính dáng gì đến nhà họ Xuân, cũng không cần lo sợ dị năng bị phát hiện.
Môn Chi Linh nói dù đổi thân phận thì dị năng vẫn còn đó. Hơn nữa nhờ công nghệ tương lai, máy móc hiện tại hoàn toàn không thể phát hiện ra dị năng của Xuân Miên!
Điều này giúp cô dễ dàng che giấu bản thân, không bị biến thành công cụ cho kẻ khác lợi dụng.
Mất hai tháng để ra khỏi núi, Xuân Miên đến thị trấn gần nhất và mở một cửa hàng cây cảnh nhỏ. Ngày thường cô chỉ bán những loại cây bình thường mà Tinh Tế đang có.
Thi thoảng cô cũng livestream bán hàng, tuy hiệu quả chỉ ở mức trung bình.
Dù sao cây cảnh bình thường ở Tinh Tế thì đâu đâu cũng có. Nhưng lâu dần, nhờ tính cách thú vị, Xuân Miên cũng thu hút được một lượng fan kha khá, đủ để duy trì sinh kế qua ngày.
Số tiền đổi từ điểm nguyện lực tuy không quá nhiều nhưng cũng đủ để cô sống sung túc, an nhàn ở nơi hẻo lánh này.
Đã nếm trải đủ sự ồn ào náo nhiệt, giờ đây Xuân Miên đặc biệt hưởng thụ cuộc sống tự do, bình yên này.
Tháng thứ ba kinh doanh cửa hàng, qua bản tin Liên Bang, Xuân Miên biết thân phận cũ của mình đã bị bại lộ.
Còn ai là kẻ khốn kiếp đã lột trần thân phận cô thì cô tạm thời không biết, cũng lười điều tra.
Một khi bắt tay vào điều tra thì khó tránh khỏi dính líu đến quá khứ, đó là điều Xuân Miên không muốn thấy và càng không muốn làm.
Cứ như bây giờ là tốt nhất, ngồi xem kịch vui thôi!
Thân phận bị bại lộ, người nhà họ Xuân cuối cùng cũng biết đứa con bị họ tức giận đuổi đi ưu tú đến nhường nào, và sở hữu khối tài sản khổng lồ ra sao!
Tiếc thay, số tài sản đó đã bị quyên góp sạch sẽ. Còn người bị họ đuổi đi, bị họ xem thường, khinh rẻ, thậm chí muốn lờ đi cho khuất mắt, đã chết bệnh ở hành tinh 79.
Khi họ phát hiện ra thì Xuân Miên cũ đã tắt thở được hơn bốn tháng.
Lúc này, những giọt nước mắt của họ thật giả tạo, sự hối hận thật làm màu, và nỗi nhớ nhung thật tởm lợm.
Họ đang nhớ thương cô sao?
Không không không, họ chỉ đang nhớ thương dị năng của cô, khả năng kiếm tiền của cô, và những lợi ích mà cô có thể mang lại cho nhà họ Xuân.
Tiếc là cô không còn nữa rồi! Có thấy bất ngờ không?
Các tài khoản marketing trên Tinh Võng rảnh rỗi lại đăng tin về cuộc nội chiến của nhà họ Xuân. Vì chuyện của Xuân Miên, nhà họ Xuân bây giờ ba ngày cãi nhỏ, năm ngày cãi to, ngày nào cũng ầm ĩ, náo nhiệt vô cùng.
Ai cũng trốn tránh trách nhiệm, ai cũng đổ lỗi cho người khác, ai cũng cho rằng mình không sai!
Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau họ không còn tâm trí đâu mà cãi nhau hay tính kế lấy lại số tiền Xuân Miên đã quyên góp nữa.
Bởi vì chuyện Xuân Miên hợp tác với Tinh Tặc, Bán Thú Nhân và các chủng tộc khác dần dần bị phanh phui.
Liên Bang đang phái chuyên gia điều tra xem nhà họ Xuân có liên quan đến việc này hay không. Tuy Xuân Miên đã quyên góp hết tiền, nhưng nhỡ đâu...
Nhỡ đâu vẫn còn khoản nào cất giấu thì sao?
Xuân Miên không để lại sổ sách gì, họ không thấy được nên chỉ có thể đoán già đoán non. Lúc này người nhà họ Xuân bị kiểm soát để phục vụ điều tra!
Nội bộ đang loạn thì lại bị kiểm soát liên tục, dù có địa vị cao đến mấy cũng vô dụng.
Cao thì cao bằng Quốc vương bệ hạ được không?
Hiện giờ Hoàng thất và các nghị viên đang nghi ngờ nhà họ Xuân có mối liên hệ mật thiết với Tinh Tặc và các chủng tộc khác, cần phải điều tra sâu hơn.
Lúc này đối thủ chắc chắn sẽ thừa nước đục thả câu, nhà họ Xuân cảm thấy mình bị tai bay vạ gió, lại quay sang chửi rủa Xuân Miên!
Tội thông đồng với ngoại địch rất khó điều tra, quá trình có thể kéo dài rất lâu.
Xuân Miên rảnh rỗi lại lên Tinh Võng xem náo nhiệt. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, nửa năm trôi qua, chuyện nhà họ Xuân vẫn chưa điều tra xong, nhưng mấy vị chức cao vọng trọng trong nhà thì đã bị cách chức.
Xem ra cũng thú vị phết!
Thế nên, nhảy ra khỏi vũng lầy để nhìn ngắm thế giới, bạn sẽ thấy thế giới này thật tươi đẹp.
Cắt đứt hoàn toàn với đám cặn bã đó, Xuân Miên cảm thấy cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
"Bà chủ ơi, có Thanh Hoa Thảo không? Lấy cho tôi hai chậu tươi mới nhất nhé, nghe nói chỗ cô bán hàng tươi lắm."
Xuân Miên đang hóng hớt trên Tinh Võng thì nghe tiếng khách gọi ngoài cửa.
Cô thuận tay tắt trí não, vừa đi ra vừa đáp vọng lại: "Có có có, mời vào xem."
Cuộc sống hiện tại tuy bình thường và vụn vặt, nhưng lại bình yên và an tâm.
Xuân Miên cảm thấy như vậy là quá đủ!
Cô đã từng trải qua sự phồn hoa và ồn ào như sóng trào biển gầm, giờ đây cô cũng sẵn lòng đón nhận sự đạm nhiên và yên bình của cuộc sống bình phàm.
Cuộc sống rất tốt, cô cũng rất ổn, thế là được rồi!
(Hoàn toàn văn. )