Vấn đề là, mối quan hệ giữa họ thực sự rất lạnh nhạt, như nước với lửa, nếu không thì ngày trước Cận Tinh Quân đã chẳng phải bỏ nhà dấn thân vào showbiz làm gì.
Chính vì anh cả lạnh lùng chẳng thèm đếm xỉa, chị cả lại càng khinh thường ra mặt, nên cậu vào công ty làm việc cũng chỉ tổ rước bực vào người, bị cô lập, chức vụ cũng chỉ là hữu danh vô thực để làm cảnh.
Cuối cùng, không chịu nổi áp lực nữa, Cận Tinh Quân bèn "bỏ của chạy lấy người"!
Dù sao cậu có vào showbiz thì ông Cận vẫn sẽ vung tiền cho, tuy có hơi không vui. May mà cậu là đàn ông, lăn lộn trong giới này, lại có tư bản chống lưng nên cũng không đến nỗi chịu thiệt thòi hay bị quy tắc ngầm.
Ông Cận cũng không muốn cha con bất hòa nên đành mắt nhắm mắt mở mặc kệ cậu muốn làm gì thì làm.
Giờ đây, có lẽ vì tuổi già sức yếu, ông Cận muốn thấy con cái hòa thuận, gia đình êm ấm để an hưởng tuổi già nên mới cố tình sắp đặt một màn kịch đoàn viên thế này, khiến ai nấy đều khó xử, nuốt không trôi cơm.
Cận Tinh Quân chỉ muốn chuồn đi cho lẹ nhưng lại không tìm được cớ hợp lý, lại sợ chọc giận ông Cận rồi bị cắt viện trợ tài chính, nên đành cố nín nhịn ngồi im.
Cậu cả và cô cả nhà họ Cận thì ngược lại, bình tĩnh nghe ông Cận nói lải nhải suốt bữa ăn, thỉnh thoảng còn hùa theo vài câu xã giao cho có lệ. Hễ ông Cận yêu cầu là họ lại nói mấy lời khách sáo cho qua chuyện.
Nhưng hễ đụng đến chuyện cần họ đứng ra giải quyết thật sự, chia sẻ quyền lực thì cả hai lại bắt đầu "đánh thái cực", vòng vo tam quốc, đẩy qua đẩy lại.
Ông Cận tức lắm nhưng cũng chẳng làm gì được hai đứa con "trời đánh" này.
Con cái đã lớn, đủ lông đủ cánh, năng lực lại giỏi giang, phần lớn quyền lực thực tế trong công ty đều nằm trong tay chúng. Nói trắng ra, ông Cận bây giờ chẳng qua cũng chỉ là một ông chủ tịch danh dự, một ông già về hưu sống an nhàn dựa vào gia sản mà thôi.
Quyền hành thực tế gì hơn nữa, ông thật sự không có!
Thế nên, dù có tức đến mấy cũng phải nhịn như nhịn cơm sống.
Đúng lúc này, người đại diện của Cận Tinh Quân gọi điện tới dồn dập.
Xảy ra chuyện tày đình như vậy, người đại diện chắc chắn phải gọi ngay để bàn bạc xem nên xử lý khủng hoảng thế nào.
Nếu là nghệ sĩ bình thường khác, công ty đã sớm tự quyết tung bài xử lý khủng hoảng truyền thông, dù là đính chính hay xin lỗi. Công ty sắp xếp thế nào, nghệ sĩ cứ thế mà làm theo là được, không có quyền ý kiến.
Nhưng Cận Tinh Quân lại khác, sau lưng cậu ta là cả nhà họ Cận quyền thế, người đại diện cũng không dám qua mặt cậu chủ mà tự quyết, nên đành gọi điện hỏi ý kiến trước tình hình.
Vừa nghe chuyện clip nóng của mình và Cố Bạch Tô tràn lan khắp cõi mạng, lại còn kèm cả ảnh và video nét căng không che, mặt Cận Tinh Quân sa sầm lại ngay tức khắc, đen như đít nồi!
Đối tượng tình nghi đầu tiên hiện lên trong đầu Cận Tinh Quân dĩ nhiên là Cố Bạch Tô!
Trước đây cậu đã nghi ngờ lần đầu tiên hai người say xỉn rồi "tình một đêm" là do Cố Bạch Tô cố tình sắp đặt, gài bẫy.
Thế nên, việc cô ta cố ý tìm paparazzi chụp lại bằng chứng để sau này tống tiền hoặc ép cậu chịu trách nhiệm cũng là chuyện thường tình, đúng với bản chất của cô ta thôi.
"Cố Bạch Tô, con đĩ này!"
Lúc này, sau bao nhiêu lần nhẫn nhịn, hình tượng ngọc nữ trong sáng, ngây thơ gì đó trong lòng Cận Tinh Quân đã tan thành mây khói, cậu không kìm được cơn giận dữ nữa mà buột miệng chửi thề ngay tại bàn ăn.
Khổ nỗi, cậu lại quên mất mình vẫn đang ngồi trong bữa cơm gia đình trang trọng, không chỉ nổi nóng mà còn văng tục thô thiển trước mặt bố và anh chị.
Cậu cả nhà họ Cận bất ngờ nhướng mày, liếc nhìn cậu một cái đầy ẩn ý khinh bỉ rồi lại thu mắt về tiếp tục ăn.
Cô cả thì đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng, chỉ tao nhã lấy khăn lau miệng rồi nhẹ nhàng nói: "Bố, con còn hai cuộc họp đa quốc gia quan trọng cần phải chủ trì, con xin phép về công ty giải quyết ngay đây ạ."
Cô cả đã nói vậy, ông Cận còn biết nói gì nữa để giữ lại?
Hơn nữa, biểu hiện vô giáo dục vừa rồi của Cận Tinh Quân đúng là khiến ông quá thất vọng, mất mặt!
Đến cả phép tắc tối thiểu trên bàn ăn cũng không có, sao lại lăn lộn trong giới giải trí rồi nhiễm thói hư tật xấu, mất hết cả giáo dưỡng thế này?
Ông Cận tức đến xanh mặt, bà Cận thì không nhịn được mà run lên vì sợ, lén đá mạnh vào chân Cận Tinh Quân dưới gầm bàn để nhắc nhở.
Cú đá này quả thực đã khiến Cận Tinh Quân tỉnh ra, nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi, không thể rút lại được.
Cuối cùng, cậu chỉ đành mím chặt môi, lí nhí nói: "Xin lỗi bố, con có việc gấp, con ra ngoài nghe điện thoại chút."
Lúc này, hình tượng và sự nghiệp trên mạng vẫn quan trọng hơn, nếu xử lý không tốt, con đường trong giới giải trí của cậu sau này coi như chấm hết, xong phim!
Con đường kế nghiệp gia đình đã bị bít cửa, nếu con đường showbiz cũng đứt gánh giữa đường thì sau này cậu phải làm sao đây? Sống bám váy mẹ à?
Nghe cậu nói còn muốn đi nghe điện thoại giải quyết rắc rối, sắc mặt ông Cận càng thêm khó coi. Bà Cận định mở miệng nhắc nhở nhưng Cận Tinh Quân đã đi quá nhanh như chạy trốn, bà chẳng kịp nói thêm lời nào.
Nhà họ Cận và Cố Bạch Tô bên kia đang "gà bay chó sủa", loạn cào cào, Xuân Miên cũng đoán được vài phần nhưng chẳng mấy quan tâm.
Bởi vì lúc này cô đang bận họp tối mặt tối mũi!
Chiều hướng dư luận trên mạng vẫn phải theo dõi sát sao, cô và trợ lý thay phiên nhau canh chừng, nhưng công việc kinh doanh trong tay cũng không thể bỏ bê được.