"Quen một người bạn học y, nhờ người ta giới thiệu nguồn lực y tế tiên tiến, nghe có hợp tình hợp lý không chứ? Hơn nữa, mỗi lần đi chữa bệnh, anh đều có thể tiện đường hẹn hò hú hí, tôi còn có thể đi cùng làm bình phong yểm trợ giúp anh qua mặt gia đình."
Lâm Tranh: ... !!!
"Hu hu... Không phải tại tôi không vững lòng, mà do đối phương đưa ra điều kiện hấp dẫn quá mức cho phép mà!"
Lâm Tranh xiêu lòng một cách đáng xấu hổ, nhưng anh vẫn cần xác nhận một chuyện quan trọng: "Chỉ là kết hôn vì lợi ích kinh doanh thôi đúng không, cô sẽ không... đòi hỏi chuyện vợ chồng hay tình cảm gì chứ?"
Vì đã có vết xe đổ của nguyên chủ lụy tình từ trước, Lâm Tranh thật sự sợ bị bám dính như đỉa đói!
Nghe vậy, vẻ mặt Xuân Miên có chút khó nói. Cô ngẫm nghĩ rồi thì thầm với vẻ mặt nghiêm túc: "Hay là anh giới thiệu cho tôi một anh chàng "tiểu thịt tươi" nào đó ở trường cậu ấy đi? Như vậy đôi bên đều có tình yêu đích thực của riêng mình, nước sông không phạm nước giếng, khỏi phải lo người kia nhòm ngó nhau nữa? Tôi cũng cần giải quyết nhu cầu mà."
Lâm Tranh: ... !!!
"Mẹ ơi cứu con! Con gặp phải nữ quái rồi!"
Lần này đến lượt Lâm Tranh trưng ra vẻ mặt khó đỡ, cạn lời.
Hai người bàn bạc thêm một lúc về các chi tiết hợp đồng rồi nhanh chóng đi đến thống nhất: Chốt đơn, cứ thế mà làm!
Ngay cả khi đã bình tĩnh lại, Lâm Tranh vẫn thấy mình sẽ không hối hận với quyết định này. Thứ anh cần cấp thiết lúc này chẳng phải là một người vợ trên danh nghĩa biết điều để che mắt gia đình và dư luận hay sao? Xuân Miên xuất hiện quá đúng lúc, như buồn ngủ gặp chiếu manh, đôi bên cùng có lợi, cô muốn tiền và quyền, anh muốn tự do và người yêu, đúng là một sự kết hợp hoàn hảo!
Tuy nhiên, trước khi chia tay, Lâm Tranh vẫn không quên nhắc nhở: "Nói trước nhé, sau lưng chúng ta có thể cắm sừng nhau thoải mái, nhưng ngoài mặt thì không được để lộ. Cô và Cận Tinh Quân cũng giữ khoảng cách một chút, đừng để báo chí chụp được ảnh đi với nhau."
Lâm Tranh cũng là người sĩ diện, sau lưng có nát bét ra sao anh không quan tâm, nhưng làm ầm ĩ lên cho thiên hạ biết anh bị cắm sừng là không xong đâu!
"Về điểm này mong Lâm thiếu yên tâm, tôi rất có tinh thần hợp đồng và đạo đức nghề nghiệp." Xuân Miên trịnh trọng hứa.
Hai người hẹn xong, Lâm Tranh về nhà liền thưa chuyện ngay với bố mẹ. Tuy nhà họ Hứa bây giờ thế lực không bì được với nhà họ Lâm, nhưng ở Vân Thành cũng thuộc hàng có máu mặt, môn đăng hộ đối, chắc hẳn nhà họ Lâm sẽ không phản đối kịch liệt.
Hơn nữa, phản đối cái gì chứ? Bà Lâm đã giục cưới mòn mỏi bao nhiêu năm nay, con trai quý tử cuối cùng cũng chịu thông suốt, lại còn chọn được một cô con dâu gia thế không thấp, bà mừng còn không hết, chỉ thiếu nước thắp hương cảm tạ tổ tiên!
Thế nên, Lâm Tranh vừa về nhà mở lời, bà Lâm đã bắt đầu lục lọi két sắt xem những món trang sức quý giá nào hợp để tặng con dâu tương lai làm lễ gặp mặt. Đồng thời, bà cũng tức tốc xem ngày lành tháng tốt để hai nhà gặp mặt ăn một bữa cơm, bàn chuyện đính hôn ngay và luôn.
Bà còn muốn tốt nhất là lúc đính hôn thì đăng ký kết hôn luôn cho chắc ăn, sau đó chọn ngày lành tháng tốt tổ chức đám cưới sau. Đám cưới thì từ từ chuẩn bị cũng được, nhưng đính hôn xác định danh phận thì phải gấp, gấp, gấp! Trâu chậm uống nước đục!
Bà Lâm thì sốt ruột ra mặt, nhưng ông Lâm và cậu cả nhà họ Lâm lại là những con cáo già trên thương trường, không dễ bị qua mặt như vậy, họ còn cố ý gọi riêng Lâm Tranh vào thư phòng để hỏi rất nhiều vấn đề hóc búa.
Về việc Xuân Miên yêu cầu 5% cổ phần của Phượng Hi, ông Lâm suy nghĩ một chút rồi hào phóng quyết định cho thêm. Ông trích thêm một ít cổ phần từ các công ty con khác, tuy số lượng mỗi nơi không nhiều nhưng gộp lại cũng được tổng cộng 15%.
"Cứ như lời mẹ con nói, đính hôn là đăng ký kết hôn luôn, như vậy các con mới là vợ chồng chính thức được pháp luật bảo hộ, không thể lừa dối người ta được. Nhà họ Lâm không thể để thiên hạ chê cười là mình keo kiệt bủn xỉn, bất động sản, trang sức và cổ phần, cái gì cần cho thì phải cho đủ, cho sang."
"Anh cả lát nữa làm cho em dâu một cái thẻ đen hạn mức không giới hạn, tiền hoa hồng cổ tức hằng năm và tiền tiêu vặt hằng tháng cứ đúng hẹn mà chuyển. Phần thiếu của con thì tự mình bỏ tiền túi ra bù vào, còn phần của anh cả là quà ra mắt của nhà mình cho." Sau một hồi nghi hoặc về động cơ của Xuân Miên, ông Lâm cũng nhanh chóng chấp nhận cuộc hôn nhân này.
Chủ yếu là do cái tiếng công tử ăn chơi trác táng của con trai quý tử đã quá lừng lẫy, tai tiếng đầy mình, nay cưới được vợ ngoan hiền mà gia thế lại tương đương, môn đăng hộ đối thì còn gì tốt bằng, kén cá chọn canh nỗi gì? Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là thể diện nhà họ Lâm không thể mất, mang tiếng đại gia mà chỉ cho con dâu 5% cổ phần của một công ty con thì nhà họ Lâm không chịu nổi sự mất mặt như vậy!
Cậu cả nhà họ Lâm đứng bên cạnh lặng lẽ ghi nhớ từng lời dặn, đồng thời cái đầu lạnh của dân kinh doanh không ngừng tính toán xem nên trích những khoản nào ra cho hợp lý. Anh lớn hơn Lâm Tranh 4 tuổi, giờ đã là bố của hai đứa trẻ và là hình mẫu người thừa kế tiêu chuẩn, mực thước nên rất rành rọt chuyện tài chính công ty.
Vợ của cậu cả lại là một nhiếp ảnh gia nghệ sĩ yêu tự do, không quan tâm đến việc tranh giành gia nghiệp. Hơn nữa, gia đình họ Lâm vốn rất hòa thuận, trên kính dưới nhường, nên cô cũng chẳng bao giờ so đo hỏi đến những thứ định chia cho Lâm Tranh.