Thế giới 4 - Chương 6: Bá chủ thời tận thế

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:04:48

Lúc này xung quanh hỗn loạn, cách đó không xa còn có một đám người đang vây xem, dùng dị năng ngay lúc này không phải là lựa chọn khôn ngoan. Mặc dù trong thời tận thế, dị năng giả rất nhiều, dị năng hệ Mộc cũng có. Nhưng dị năng hệ Mộc của họ có lẽ chỉ là phiên bản thường, có thể điều khiển thực vật, cũng có thể biến ra thực vật để tham gia chiến đấu, nhưng chỉ giới hạn ở đó chứ không thể cứu mạng. Phiên bản tăng cường của Xuân Miên thì lại có thể. Xuân Miên không sợ bại lộ, nhưng cô cũng không muốn bại lộ cho một đám người không liên quan lại còn nhiều chuyện. Hơn nữa, Hoắc Duy đang trọng thương, cô cần phải hành động khiêm tốn. - Sau khi suy tính cẩn thận, Xuân Miên cúi xuống xốc thẳng Hoắc Duy dậy, quẳng lên vai rồi đi về phía một cửa hàng nhỏ ven đường. Đám thiếu gia nhà giàu: ... !!!! Nếu như cảnh tượng trước đó chưa đủ gây sốc, thì hành động vác một người đàn ông to khỏe bằng một tay của Xuân Miên lúc này đã khiến cả đám phải đồng thanh hét lên. Là hét lên thật sự. Thậm chí có hai gã còn thét lên như gà bị cắt tiết. Trong đám thiếu gia này, không ít kẻ đã từng ngủ với thân chủ. Rốt cuộc người ta đã bỏ tiền ra thì không thể nào chỉ ngắm mà không "thực hành" được. Thử tưởng tượng mà xem, cô bé đáng yêu mềm mại từng nằm dưới thân bạn, giờ đây lại biến thành một "Kim cương Babi" có thể vác bổng một gã đàn ông lực lưỡng, thằng nào mà không hoảng, không són ra quần chứ? Hai người phụ nữ lúc này cũng sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu. Dù sao thì cách đây không lâu, họ còn chế nhạo Xuân Miên. Lỡ như cô thù dai mà quay lại... Hai người bất giác run chân bần bật. Vốn dĩ trời nóng đã vã mồ hôi, giờ mồ hôi lạnh lại hòa cùng mồ hôi nóng, cả người ướt sũng như vừa vớt từ dưới nước lên. - Xuân Miên chẳng thèm bận tâm đến phản ứng của những người đó. Bây giờ, cứu Hoắc Duy là quan trọng nhất, những kẻ khác có thể dẹp sang một bên. Cô tìm một cửa hàng đồ thể thao, xử lý hai con xác sống bên trong rồi vứt xác chúng ra ngoài, chiếm luôn cửa hàng làm của riêng. Tuy cửa hàng không có cửa chính, nhưng vẫn còn các vách ngăn và phòng thử đồ. Nhờ vậy, Xuân Miên có thể tránh được ánh mắt của mọi người để chữa trị cho Hoắc Duy. Một luồng sáng từ tay cô từ từ thấm vào cơ thể anh. Tinh hạch vốn trắng bệch và đầy vết rạn, sau khi được luồng sáng của Xuân Miên thẩm thấu, đã dần dần được chữa lành, màu sắc cũng đậm lên từng chút một. Ban đầu chỉ là màu xám nhạt, sau đó chuyển thành xám đậm, rồi đến màu mực nhạt, và cuối cùng là màu xanh lục đậm đặc. Thấy tinh hạch đã được chữa lành và các dấu hiệu sinh tồn của Hoắc Duy cũng dần hồi phục, Xuân Miên mới có thể yên tâm. Sau một hồi vật lộn, cộng với thời tiết nóng nực, Xuân Miên vã cả mồ hôi. Đáng tiếc là bây giờ chưa thể tắm rửa được, thật phiền phức. Bộ quần áo trên người đã bốc mùi. Đây là bộ đồ cô mặc từ trước khi bị nhóm Tôn Mẫn bỏ lại, đến nay đã ba ngày. Trời nóng thế này, một ngày không thay quần áo đã có mùi, huống chi là ba ngày? - Xuân Miên lại vác Hoắc Duy lên vai rồi đi loanh quanh khu vực gần đó. Vì khoảng cách ngày càng xa, lại thêm nỗi sợ Xuân Miên sẽ quay lại trả thù, nên sau khi hoàn hồn, đám người kia đã lủi đi mất dạng. Lúc này, khu vực này không thấy một bóng người sống, nhưng Xuân Miên vẫn vô cùng cảnh giác, đi đứng nằm ngồi đều kè kè Hoắc Duy bên mình. Sau khi đi một vòng, Xuân Miên tìm được hai cái túi lớn, đựng vào đó vài bộ quần áo sạch sẽ, tiện thể thay luôn bộ đồ trên người mình và đổi một đôi giày mới. Đồ ăn trong các cửa hàng ven đường đã bị vét sạch, nhưng quần áo thì còn lại không ít. Cô có thể yên tâm lựa chọn. Xuân Miên cũng thay quần áo cho Hoắc Duy. Xét đến nam nữ khác biệt, cô chỉ thay đồ bên ngoài cho anh, còn đồ bên trong thì không nỡ ra tay. Tuy nhiên, cô cũng tiện tay lấy giúp anh hai hộp đồ lót. Ngoài ra, Xuân Miên còn tìm được một ít vật dụng hàng ngày như cốc nước từ một siêu thị nhỏ đổ nát. Sau khi làm xong mọi việc, Xuân Miên dừng chân tại một cửa hàng giày ở góc đường. Dù cửa lớn của cửa hàng đã biến mất, một bên cửa kính cũng đã vỡ nát, nhưng tầm nhìn ở đây không tệ. Cô vào trong dọn dẹp vài con xác sống nhỏ rồi đưa Hoắc Duy vào. Thời tận thế vẫn có nước, nhưng vì nguồn nước đã bị ô nhiễm, sử dụng rất nguy hiểm nên Xuân Miên không có ý định dùng đến. Cô lấy một cây giống dây leo trữ nước từ kho hàng ra, đưa Hoắc Duy vào một nhà vệ sinh rồi dùng dị năng thúc cho nó lớn lên, vừa thúc vừa cắt dây leo để lấy nước. Xuân Miên đã tìm được mấy cái thùng lớn trong siêu thị, lúc này đang hứng đầy nước vào đó. Sau khi hứng đầy các thùng, cô lại đổ đầy nước vào ba cái cốc uống nước. Dùng tăm bông thấm nước làm ẩm môi cho Hoắc Duy xong, Xuân Miên mới dùng nước gội đầu qua loa và lau người. Cảm thấy cơ thể sảng khoái hơn đôi chút, cô lại lau người qua cho anh. Vỏ dây leo sau khi đã lấy hết nước được cô nghiền thành bột rồi vứt sang một bên. Xong xuôi mọi việc, Xuân Miên lại vác Hoắc Duy về vị trí ngay cửa ra vào. Nơi đó có tầm nhìn tốt nhất, lỡ gặp nguy hiểm cũng tiện cho việc đột phá vòng vây chính diện, không đến mức bị dồn vào nhà vệ sinh mà không kịp phản ứng. - Khi mặt trời lặn về phía tây, người trên đường dần đông lên. Dù tận thế đã bùng nổ hơn một tháng, nhưng vật tư ở nhiều nơi vẫn chưa bị thu gom hết, nên hễ có thời gian là mọi người lại lên đường. Ai cũng mong nhặt được chút gì đó sót lại, chẳng phải là quá hời cho họ sao? Ai cũng không muốn chết, ai cũng muốn tìm được thức ăn để sống sót một cách chật vật.