Vì vậy, ngoài việc gia cố bảo mật cho diễn đàn game, cô còn tạo một lớp khiên bảo vệ riêng cho bài đăng của mình. Hacker nào bén mảng đến xóa bài, máy tính kẻ đó sẽ bị virus tấn công ngược ngay lập tức!
Đăng bài xong, thấy độ hot tăng dần đều, Xuân Miên mới yên tâm đi ngủ. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô liền vào kiểm tra tình hình chiến sự.
Cả đêm qua đã có hơn chục nghìn lượt bình luận. Lướt qua các từ khóa chính, cô thấy rất nhiều nạn nhân khác cũng đã dũng cảm lên tiếng. Xuân Miên hài lòng gật gù, rồi bắt tay vào công việc chính: gõ chữ kiếm tiền!
Game chỉ là một công cụ giải trí, là nơi xả stress sau những lúc cày cuốc mệt mỏi, chứ đâu phải là cuộc sống thực của cô. Cô còn phải kiếm cơm bỏ bụng, làm sao có thể tùy hứng cắm mặt vào game cả ngày được?
-
Trước đây Xuân Miên từng viết kịch bản, thậm chí không chỉ một lần. Khi xuyên về thời Dân quốc cô còn sáng tác không ít bài thơ vè, nên rất có kinh nghiệm trong việc kiểm soát bút lực và làm chủ nhịp điệu câu chuyện. Kết hợp với văn phong có sẵn của người ủy thác, cô nhanh chóng bắt nhịp lại được ngay.
Thể loại Hứa Oanh Oanh viết cũng không quá phức tạp, chỉ là những mẩu truyện ngôn tình ngọt sủng đọc giải trí trước khi ngủ, chuyên "phát đường" cho độc giả. Tuy Xuân Miên chẳng màng đến chuyện yêu đương nam nữ, nhưng cô vẫn rất am hiểu mấy mô-típ tình cảm sến súa này. Vì thế, cô nhanh chóng gõ xong hai chương rồi đăng lên, tiện tay mở nhóm chat "Hội Cá Mặn Thường Ngày".
Nhóm này gồm vài tác giả có quan hệ khá tốt với nhau. Trình độ mọi người cũng sàn sàn nhau, đều thuộc dạng tác giả "chìm nghỉm" ít người biết đến. Dù mỗi người một nơi nhưng lại rất hợp cạ, nên họ đã lập một nhóm nhỏ để tán gẫu cho đỡ buồn nghề.
Trần Thật Thà: [Đù má! Cá Mặn hôm nay không "mặn" nữa à, sao ra chương mới sớm thế? Mặt trời mọc đằng Tây à?]
Gãy Bút Cầu Sinh: [Thiệt đó trời, Cá Mặn nay siêng đột xuất, tôi vừa nhận được thông báo cập nhật luôn này. Bà mà chăm thế này là bị đá khỏi hội Cá Mặn bây giờ đấy nhé!]
Nộ Mã 5000 Chữ]: [Tui cũng muốn gõ chữ lắm, nhưng khổ nỗi còn chưa lết ra khỏi giường, chưa ăn sáng, dậy còn phải gội đầu, rồi suy nghĩ đặt đồ ăn gì... Nghĩ thôi đã thấy lười chảy thây rồi... ]
Bút danh của người ủy thác là "Mơ Làm Cá Mặn", còn tên trong game là "Cá Mặn Cũng Là Cá". Mọi người đã quen gọi cô là "Cá Mặn", nên giờ thấy cô hết "cá mặn", ai nấy đều xôn xao bàn tán như gặp hiện tượng lạ.
Tác giả truyện mạng mà không lười biếng, không trễ hẹn thì đúng là chuyện lạ có thật. Ban đầu ai cũng hừng hực khí thế, nhưng dần dà, đủ thứ bệnh lười bắt đầu trỗi dậy. Nào là chưa dậy nổi, dậy còn phải gội đầu, phải đặt đồ ăn... Ôi trời, rồi thì tụt mood, hôm nay sao Hỏa ngược dòng không muốn gõ chữ, đau tay, mỏi lưng, đau cột sống...
Tóm lại, có cả ngàn lẻ một lý do để bùng kèo, hết lý do này ta lại bịa ra lý do khác! Thấy Xuân Miên chăm chỉ như vậy, mọi người đều ngỡ ngàng ngơ ngác bật ngửa, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Bảo chúng tôi dậy gõ chữ ngay á? Mơ đi cưng, trừ khi nước đến chân mới nhảy, nếu không thì quyết tử thủ trên giường!
Cá Mặn Mơ Mộng: [Định vào game chơi tí, nhưng lại sợ mải chơi quên đăng chương mới, nên phải lo xong việc đã rồi mới yên tâm thác loạn. ]
Trần Thật Thà: [À đúng rồi, Cá Mặn bảo dạo này đang chơi [Phượng Hoàng Vu Phi] nhỉ. Game PC phiền thật sự, vừa phải bật máy tính, vừa phải ngồi nghiêm chỉnh trước màn hình. Mà cứ ngồi vào bàn là lại ám ảnh chuyện gõ chữ, chán chẳng muốn ngồi. Vẫn là game di động chân ái, nằm ườn trên giường cũng chơi được. Con gái yêu của mẹ ơi, mẹ đến đây, có nhuận bút là mẹ nạp tiền mua đồ mới cho con ngay!]
Cú Đêm: [Tôi cũng chơi thử rồi, nhưng khó quá, không hợp với đứa tay tàn kỹ năng kém như tôi. Đọc hiểu kỹ năng thôi đã thấy phiền phức, nhiều cái đọc xong lú luôn, chẳng hiểu gì sất. ]
Hòa Thượng Không Gội Đầu: [Bạn ở trên kêu lười gội đầu kìa, sao không thử cạo trọc luôn đi cho mát, phê lắm đấy! Tiết kiệm khối tiền dầu gội!]
Nộ Mã 5000 Chữ: [Không được má ơi, bà đây còn phải vác mặt ra đường kiếm sống nữa!]
Hòa Thượng Không Gội Đầu: [Gửi cậu link mua tóc giả này, thật sự siêu xịn sò, tin tôi đi. Vì vụ cạo đầu mà mẹ tôi giận tím mặt, mắng sa sả suốt hai ngày. Nhưng được cái dạo này bà không bắt tôi đi xem mắt nữa, chắc sợ con gái trọc đầu làm mất mặt gia đình, ha ha ha!]
Mọi người trong nhóm nhanh chóng chém gió rôm rả, nhìn những dòng tin nhắn nhảy số lên 999+ chỉ trong nháy mắt, Xuân Miên cuối cùng cũng ngộ ra một chân lý: "Lúc chém gió trong nhóm thì mình có thể spam cả chục nghìn chữ không mỏi tay, nhưng hễ đến lúc phải đăng chương mới là lại xìu như bánh đa ngâm nước, chỉ muốn lăn ra chết tại chỗ cho xong!"
Xuân Miên lướt qua một lượt tin nhắn, kiểm tra lại chương vừa đăng không có vấn đề gì rồi trả lời vài bình luận cho phải phép, sau đó mới bật chiếc máy tính để bàn lên để vào game.
Cô đang định lập một đội tạm để đi vài hoạt động kiếm chút kinh nghiệm thăng cấp thì lại nhận được đơn đặt hàng vẽ nhân vật chibi. Yêu cầu của khách không quá cao, nên Xuân Miên dựa theo bảng giá cũ của người ủy thác và báo giá 100 tệ.
Hai bên trao đổi qua lại một lát, bàn bạc thêm về các yêu cầu chi tiết rồi nhanh chóng chốt đơn cái rụp.