Nhân viên bán hàng dường như cũng không ngờ vận may của Xuân Miên lại tốt đến thế, đập một phát trúng ngay. Sau một lúc ngẩn người, anh ta lập tức thao thao bất tuyệt. Vừa chúc mừng Xuân Miên, anh ta vừa không quên quảng cáo thêm về những quả trứng vàng và các chương trình khuyến mãi khác của game. Phải công nhận là rất chuyên nghiệp.
Xuân Miên hoàn thành yêu cầu chụp ảnh chung của chủ quán, đương nhiên là cô đeo khẩu trang trong suốt quá trình. Dù sao thì vẫn còn một lũ hút máu phải tránh mặt, nên có lên báo thì cô cũng phải che mặt đi một chút.
Sau khi có được mũ bảo hiểm, Xuân Miên mua ít đồ ăn rồi về nhà.
Ở thế giới trước, vì thường xuyên sống một mình nên tay nghề nấu nướng của cô đã khá hơn một chút. So với những món ăn chỉ ở mức "giống đồ thật" lúc đầu, giờ đây ít nhất cũng đã đến mức ăn được. Ngay cả một người kén ăn như Chu Tử Thiền mà cũng có thể ăn hết.
Bây giờ trong tay không có tiền, đời nào lại đi ăn cơm hộp, tự nấu vẫn tiết kiệm hơn. Xuân Miên mua không ít thứ, số tiền trong tay lại vơi đi đáng kể.
Ba ngày sau, trò chơi chính thức ra mắt.
Xuân Miên đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm, cô đeo mũ bảo hiểm lên và chính thức bước vào "Thế ngoại đào nguyên".
Sau khi vào game, cô nhận thấy trò chơi này được làm khá hoàn hảo, cảnh vật và các chi tiết khác đều rất chân thực.
Trò chơi này về sau bị các game thủ trêu chọc là: "Mở đầu một mảnh đất, còn lại toàn dựa vào trồng trọt!".
Khi Xuân Miên vừa vào game, người chịu trách nhiệm hướng dẫn tân thủ là một tiểu tinh linh bay lơ lửng trên không.
[Đinh! Chào mừng bạn đến với "Thế ngoại đào nguyên". Tại đây, bạn có thể sống chậm lại và cảm nhận sự thư thái khi trở về với thiên nhiên. ]
Tiếp theo là một đoạn giới thiệu bối cảnh dài, đại ý là nhịp sống đô thị quá nhanh, áp lực của mọi người ngày càng lớn. Nhiều người thích các khu du lịch sinh thái, muốn trở về với thiên nhiên, với đồng quê. Họ không hẳn muốn sống ở đó thật, mà chỉ muốn tìm một nơi để giải tỏa áp lực. Trò chơi "Thế ngoại đào nguyên" đã ra đời đúng thời điểm như vậy.
[Đinh! Bạn đã nhận được một mảnh đất đen và một túi hạt giống lúa mì. Hãy đi tạo dựng thế ngoại đào nguyên của riêng bạn nhé-!]
Để lại một câu như vậy, tiểu tinh linh liền ẩn mình vào góc trên bên phải màn hình của người chơi. Nơi đó là cửa hàng trong game, người chơi có thể nhấp vào để tiến vào. Vật phẩm trong cửa hàng được chia làm hai loại: một loại cần nạp tiền, tức là dùng tiền thật để mua; loại còn lại cần dùng tiền tệ trong game là đồng vàng.
Lúc mới bắt đầu, hạt giống lúa mì trong cửa hàng được miễn phí.
Nhà sản xuất tự nhận rằng "Thế ngoại đào nguyên" là một trò chơi mà không cần tiêu tiền vẫn có thể chơi được. Người chơi nạp tiền sẽ có những trải nghiệm vượt trội, còn người chơi chăm chỉ thì có thể kiếm ra tiền. Lối chơi tuy không quá đa dạng nhưng đúng là một game mô phỏng cuộc sống, nhịp độ chậm rãi và cực kỳ chú trọng quá trình trải nghiệm.
Dĩ nhiên, các đại gia nạp tiền thì không cần trải nghiệm quá trình, chỉ cần tận hưởng kết quả.
Xuân Miên cảm thấy khá thú vị. Cô chưa bao giờ thực sự làm ruộng một cách nghiêm túc nên cũng muốn thử cảm giác này trong game.
Khi mới bắt đầu, trò chơi cho một túi hạt giống lúa mì, Xuân Miên liếc nhìn, tổng cộng có mười hai hạt. Nhưng mỗi ô đất chỉ được phép trồng một hạt. Sản lượng thu hoạch là 2kg lúa mì, và cửa hàng thu mua với giá một đồng vàng mỗi kg. Thời gian thu hoạch lúa mì trong game rất ngắn, chỉ mất năm phút.
Xuân Miên dùng tay đào một cái hố nhỏ, gieo hạt lúa mì xuống. Trong lúc chờ đợi, cô tranh thủ xem sổ tay hướng dẫn tân thủ và các vật phẩm trong cửa hàng.
Đất đai trong game đòi hỏi người chơi phải tự mình khai hoang. Ba mươi ô đất đầu tiên được miễn phí, nhưng sau đó, việc khai hoang sẽ tốn tiền, dù không đắt, chỉ một đồng vàng mỗi ô. Tuy nhiên, khai hoang xong còn phải tự mình dọn dẹp và quy hoạch. Sau này, người chơi không chỉ sở hữu đất đai mà còn có đủ loại nhà xưởng, gia súc gia cầm. Nếu không quy hoạch cho tốt,"thế ngoại đào nguyên" của riêng mình sẽ trở thành một mớ hỗn độn.
Khi người chơi đạt cấp mười, họ có thể ra ngoài, sang nhà hàng xóm chơi hoặc giao lưu với bạn bè. Nếu nhà cửa của mình quá bừa bộn thì thật mất mặt. Hơn nữa, đây là game thực tế ảo, không giống như các game mô phỏng trên PC hay điện thoại ngày trước, nơi người chơi có thể di chuyển các công trình nếu thấy vị trí không hợp lý. Game thực tế ảo không hỗ trợ thao tác đó, vì vậy người chơi phải quy hoạch mảnh đất của mình thật cẩn thận ngay từ đầu.
Không gian mà trò chơi cung cấp cho mỗi người đều vô cùng rộng lớn. Lãnh địa giữa các người chơi không ảnh hưởng đến nhau, chúng giống như nằm ở các chiều không gian khác nhau, hoàn toàn tách biệt. Người chơi sẽ không phải lo lắng việc mở rộng đất đai của mình sẽ ảnh hưởng đến hàng xóm.
Khai hoang không khó, nhưng cần có công cụ, ít nhất cũng phải có một cái cuốc. Món này phải mua trong cửa hàng với giá năm đồng vàng, cũng không quá đắt, nhưng Xuân Miên phải trồng lúa mì cả buổi mới đủ tiền.
Trong lúc chờ lúa mì chín, cô tranh thủ quy hoạch trong đầu cách sử dụng đất của mình.
Rất nhanh, hai lứa lúa mì đã được trồng xong. Tuy số đồng vàng thu được chưa đủ mua một cái cuốc nhưng cấp độ của cô đã tăng lên. Việc thăng cấp trước cấp 10 khá dễ dàng, vì game muốn người chơi nhanh chóng kết thúc chế độ chơi đơn để có thể tương tác với thế giới bên ngoài.
[Đinh! Chúc mừng người chơi đã lên cấp 2, hệ thống tặng thưởng một bò sữa. Bò sữa cần được cho ăn thức ăn gia súc để sản xuất sữa, người chơi nhớ đừng để bò của mình bị đói nhé-!]