Thế giới 19 - Chương 5: Sao trời lộng lẫy

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:45:17

Tốt thôi! Cầu được ước thấy. Xuân Miên quyết định sau tiệc đính hôn hôm nay sẽ tước đi "bàn tay vàng" của cô ta. Cô sẽ rộng lượng cho Cố Bạch Tô cơ hội và cả sân khấu lớn để cô ta tự mình biểu diễn "tài năng thiên bẩm", tự mình nỗ lực, dùng chính thực lực trần trụi để chứng minh bản thân với khán giả! Xem lúc đó không có hệ thống, cô ta diễn cái gì! "Chị ơi, chị xong chưa ạ?" Tạo hình của Xuân Miên sắp hoàn tất thì một giọng nữ có phần lạnh lùng, trầm ổn vang lên từ phía cầu thang. Xuân Miên còn chưa kịp quay lại đáp lời, đối phương đã vội vã đi từ tầng một lên với tiếng giày cao gót lộc cộc. Cô gái vừa xuất hiện trông chừng hai lăm, hai sáu tuổi, trẻ trung và tràn đầy sức sống thanh xuân. Gương mặt cô có những đường nét góc cạnh, hơi nam tính, đặc biệt là khi trang điểm theo phong cách lạnh lùng, sắc sảo, phối cùng bộ vest nữ công sở cắt may tinh tế màu trắng gạo, trông vừa ngầu vừa chất lừ. Thế nhưng, trái ngược với vẻ ngoài cool ngầu đó, ánh mắt cô khi nhìn Xuân Miên lại vô cùng dịu dàng, ấm áp, sự quan tâm này dường như làm tan chảy lớp băng lạnh lùng bao phủ trên người cô. Đây là Hứa Thanh Diệu, em gái của nguyên chủ, nhưng không phải em ruột mà là em nuôi của nhà họ Hứa. Nội tâm của cô cũng giống hệt như vẻ ngoài, là một cô gái vừa ngầu, vừa chất, lại vô cùng bản lĩnh. Cha mẹ cô vốn là họ hàng xa của ông Hứa, không may qua đời sớm trong một tai nạn giao thông thảm khốc. Thấy đứa trẻ còn nhỏ dại bơ vơ không ai chăm sóc, ông Hứa động lòng trắc ẩn mang về nuôi nấng, xem như con gái út trong nhà. Hai chị em chỉ cách nhau một tuổi. Hứa Thanh Diệu năm nay hai lăm tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học loại xuất sắc đã vào làm ở công ty của gia đình để phụ giúp ông Hứa gánh vác giang sơn. Hứa Thanh Diệu được giáo dục rất tốt. Cô luôn ý thức rõ thân phận con nuôi của mình, dù ông bà Hứa đối xử với cô yêu thương gần như con đẻ. Nhưng cô hiểu đó là vì họ nhân từ, lương thiện, còn trong thâm tâm cô luôn tự vạch ra một ranh giới rõ ràng để giữ mình. Cô có thể cống hiến hết mình cho Hứa Thị, làm một nhân viên mẫn cán xuất sắc, kiếm thật nhiều tiền cho nhà họ Hứa và cho Xuân Miên hưởng thụ, nhưng tuyệt đối không bao giờ có ý định vượt mặt hay tranh giành với chị gái. Xuân Miên mới là người thừa kế danh chính ngôn thuận duy nhất của nhà họ Hứa. Cho dù người chị này có được nuông chiều đến mức ngây thơ, khờ dại, Hứa Thanh Diệu vẫn thấy mình có trách nhiệm phải bảo vệ gia nghiệp, làm hậu phương vững chắc để Xuân Miên cứ việc vô tư hưởng thụ cuộc sống. Như vậy cũng coi như cô đã làm tròn bổn phận báo đáp công ơn dưỡng dục. Trong ký ức đau buồn của nguyên chủ, khi cô ấy ngày càng đánh mất chính mình, trượt dài trong vũng lầy tình ái, thậm chí phát điên vì Cận Tinh Quân và Cố Bạch Tô, Hứa Thanh Diệu ban đầu còn kiên nhẫn bình tĩnh khuyên giải hết lời. Đến cuối cùng, Hứa Thanh Diệu cũng tức giận không chịu nổi sự mù quáng của chị, hai chị em cãi nhau kịch liệt mấy trận rồi dần dần xa cách, không nhìn mặt nhau. Thế nhưng, khi nguyên chủ chết thảm nơi đất khách quê người lạnh lẽo, chính Hứa Thanh Diệu đã gác lại mọi công việc ngổn ngang, là người đầu tiên tức tốc bay sang nước ngoài để lo hậu sự chu đáo cho cô. Chuyện này, linh hồn nguyên chủ đã tận mắt chứng kiến khi vẫn chưa siêu thoát. Có lẽ vì đã thấy em gái cố nén bi thương nhặt xác cho mình, hay vì thấy cha mẹ già suy sụp đến mức phải nhập viện cấp cứu sau khi nghe tin dữ, nguyên chủ cuối cùng đã vô cùng đau khổ, hối hận và ấm ức không thôi. Cô sợ rằng nếu được làm lại từ đầu, mình vẫn sẽ u mê làm tan nát trái tim cha mẹ và em gái như trước, thế nên cô đã dứt khoát buông bỏ, giao lại mọi thứ cho người khác. "Màu váy hôm nay cũng đẹp đấy chứ, rất hợp với chị." Hứa Thanh Diệu bước lên, nhìn cách ăn mặc trang điểm lộng lẫy của Xuân Miên rồi mỉm cười gật đầu nhận xét một câu chân thành. Xuân Miên ngoan ngoãn cười đáp lại, vừa lúc làm tóc xong nên cô đứng dậy, nhân tiện tự nhiên khoác tay Hứa Thanh Diệu. Hứa Thanh Diệu hơi ngạc nhiên sững sờ trước sự gần gũi đột ngột của chị gái, nhưng cô nhanh chóng thích ứng. Dù sao ngày xưa hai chị em còn từng rúc chung một chăn khóc nhè vì lỡ tay làm vỡ bình hoa quý của ba. Tuy tuổi càng lớn, quan hệ có hơi xa cách, khách sáo, nhưng đó là vì ai cũng trưởng thành và có những bí mật riêng, không thể lúc nào cũng chia sẻ tỉ tê với nhau như hồi bé. Bây giờ chị gái đột nhiên thân thiết hơn, có lẽ là do căng thẳng vì buổi xem mắt chăng? Dù Hứa Thanh Diệu không ưa gì tên công tử bột Cận Tinh Quân, nhưng nếu Xuân Miên đã thích thì cô cũng chỉ có thể chúc phúc, sau này đành phải để mắt canh chừng anh ta kỹ hơn một chút vậy. Xuân Miên hôm nay diện một chiếc váy dài màu ombre dải ngân hà lấp lánh huyền ảo, mái tóc được búi cao sang trọng, điểm thêm hai chiếc kẹp tóc kim cương trông có vẻ đơn giản. Đương nhiên, trông đơn giản vậy thôi chứ mỗi chiếc đều có giá khởi điểm năm con số. Hứa Thanh Diệu ngược lại, cô không thích rườm rà nên từ nhỏ đến lớn đều để tóc ngắn gọn gàng, năng động, trên người cũng không đeo trang sức cầu kỳ gì. Có lẽ vì ngày trước luôn có những kẻ ác miệng bóng gió rằng ông Hứa không có con trai nối dõi, gia nghiệp đồ sộ thế này không biết sẽ rơi vào tay kẻ ngoài nào. Dù có người cố tình nói lời cay độc châm chọc, có người chỉ vô tình hùa theo, nhưng những lời này Hứa Thanh Diệu không tài nào nghe lọt tai.