Thế giới 1 - Chương 27: Chị dâu trưởng cực phẩm

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 22:59:15

Trước đây, mọi người còn cảm thấy Xuân Miên ở nhà vừa ủ rượu, vừa trồng thảo dược, chắc là làm trò hề. Rất nhiều người sau lưng còn nói lời ong tiếng ve. Đương nhiên, có lẽ cũng không có ác ý gì nhiều, chỉ là bản năng nhiều chuyện muốn nói thôi. Giờ đây, nhìn thấy chú ba Ngụy như vậy, mọi người đều kinh ngạc cảm thán! Xuân Miên này đúng là có bản lĩnh thật! Người trong thôn đều ghi tạc bản lĩnh của Xuân Miên trong lòng, nghĩ lần sau nếu có đau đầu nhức óc gì, thật sự có thể tìm đến tận nhà. Tháng mười một, Xuân Miên chỉ có một bệnh nhân là chú ba Ngụy. Sang đến hạ tuần tháng mười hai, cô không có thêm một bệnh nhân nào. Xuân Miên cũng không nóng vội, vẫn hằng ngày chăm sóc thảo dược, ủ rượu, bào chế rượu thuốc và thuốc mỡ. Nói ra cũng thú vị, cô ủ rượu nửa năm, rượu thuốc thì chưa bán được, nhưng rượu cao lương vị rất ngon sau hai lần chưng cất lại bán đi không ít. Vì nồng độ rượu cao nên Xuân Miên định giá bán không hề thấp, sáu đồng một cân, có thể gọi là giá trên trời. Nhưng vẫn có người chịu chi vì thích cái vị đó. Đối với chuyện này, Xuân Miên cũng không biết mình nên có biểu cảm gì. - "Thục Mai, Thục Mai có ở nhà không?" Ngay lúc Xuân Miên đang chăm sóc đám thảo dược của mình thì nghe thấy sân trước có tiếng hét thất thanh truyền đến. Đó là giọng nói vội vã của một người phụ nữ. Xuân Miên đứng dậy về nhà xem tình hình. Vừa vào đến cửa nhà, cô suýt chút nữa đã bị người ta lao thẳng vào cửa sau. May mà bà Ngụy đã kịp thời tiến lên, kéo người phụ nữ đó lại. "Mẹ thằng Hồng Đồ, chị đừng kích động!" Bà Ngụy giữ người lại, cao giọng nhắc nhở. Mẹ Hồng Đồ đầu bù tóc rối, giọng thê lương vừa giãy giụa vừa kêu: "Cứu mạng với! Thục Mai ơi, cứu thằng Hồng Đồ nhà tôi với!" "Người đâu?" Xuân Miên ban đầu định lùi một bước, quay thẳng về sân sau, nhưng thấy bà Ngụy đã khống chế được người kia, lúc này cô mới đứng yên tại chỗ, nhẹ giọng hỏi lại. "Đến rồi, đến rồi." Rất nhanh đã có người xông vào. Ngụy Thục Hương còn kịp thời nhắc nhở một chút. Ngụy Hồng Đồ là một cậu bé mười sáu tuổi. Sáng sớm cậu nói đau bụng, ban đầu mẹ cậu không để tâm. Kết quả cậu bé càng lúc càng đau dữ dội, lúc này sắc mặt đã trắng bệch, người bắt đầu nói mê sảng. Mẹ Hồng Đồ lúc này mới biết sợ. Ý của bố Hồng Đồ là trực tiếp đưa con đến bệnh viện, tình hình này trông không ổn chút nào. Nhưng mẹ Hồng Đồ lại xót tiền, không nỡ đi, nghĩ đến Xuân Miên dạo gần đây được đồn là rất tài giỏi, liền trực tiếp lao đến đây. Gạt đám đông ra, nhìn cậu bé đang được bố ôm vào lòng, chỉ liếc mắt một cái là Xuân Miên biết ngay chuyện gì đang xảy ra. Viêm ruột thừa cấp tính. Thể chất của người thời Tinh Tế cực kỳ mạnh, rất hiếm người mắc phải chứng bệnh này. Hơn nữa Xuân Miên cũng không phải xuất thân học y nên ban đầu cô không hiểu biết về loại bệnh này. Gần đây sau khi đọc đi đọc lại những cuốn sách ông nội Ngụy để lại, cô mới có hiểu biết sâu hơn về y thuật. Vì có hiểu biết nên lúc này nhìn một cái là hiểu ngay. "Cái này phải đưa đến bệnh viện huyện, là viêm ruột thừa cấp tính, dễ gây chết người. Đi thôi, tìm xe ngựa, nhanh lên." Xuân Miên biết loại tình huống này đối với người thời nay cực kỳ nguy hiểm, nên cô ấn tay mẹ Hồng Đồ xuống, tốc độ nói cực nhanh. Vừa nghe phải đến bệnh viện, mắt mẹ Hồng Đồ liền đỏ hoe: "Thục Mai, con cứu thằng Hồng Đồ với! Chúng ta đều cùng một thôn, cùng một tổ tông, sao con có thể thấy chết không cứu được? Thằng bé đau đến thế này rồi, làm sao mà đến bệnh viện được nữa." Xuân Miên: "?" Bị chụp mũ liên tiếp, sắc mặt Xuân Miên lạnh đi vài phần. Dân làng vốn chất phác nên không thể đọc vị được thần sắc trên mặt cô lúc này, hay ý tứ sâu xa trong đáy mắt cô. Nếu để người nhà họ Xuân ở thời Tinh Tế nhìn thấy, có lẽ họ sẽ hiểu được, thần sắc trên mặt Xuân Miên lúc này lạnh như băng và vô tình đến mức nào, tàn nhẫn và lãnh đạm ra sao. Những kẻ đó, nếu nhìn thấy biểu cảm này của cô, sớm đã nhảy cao ba thước rồi quay đầu bỏ chạy. Đáng tiếc, dân làng không biết, mẹ Hồng Đồ lại càng không thể biết. Bà ta lúc này đã rơi vào cơn điên cuồng của chính mình. Nếu không phải có bà Ngụy đứng sau ngăn lại, e là bà ta đã vừa dùng tay vừa dùng chân mà lao vào người Xuân Miên. "Thục Mai à, chúng ta đều cùng một thôn, con không thể thấy chết không cứu được! Con không thể không có lương tâm!" "Có phải mày không muốn cứu người không? Tao biết mà, cái thứ đàn bà đê tiện như mày, đã ly hôn về nhà thì có thể là thứ tốt đẹp gì chứ? Suốt ngày nhìn đàn ông với ánh mắt như hận không thể dính lên người họ!" "Đồ đê tiện! Đồ đê tiện!"... Mẹ Hồng Đồ lúc này đã bắt đầu nói năng không lựa lời, có những lời vốn chỉ có thể nói sau lưng, bà ta cũng phun ra một cách quang minh chính đại. "Nếu chị không đưa con trai chị đến bệnh viện, nó có thể sẽ chết giữa đường đấy." Xuân Miên chưa bao giờ là một người tốt tính, lúc này sắc mặt đã hoàn toàn lạnh như băng. Đối với những lời nói điên cuồng của mẹ Hồng Đồ, cô cũng chỉ ngẩng đầu ra hiệu về phía sau lưng bà ta, tốt bụng nhắc nhở một câu, sau đó liền quay người đi vào sân sau, tiện tay đóng sầm cửa phòng lại. Ý tứ không cứu người đã quá rõ ràng. Với tính tình của Xuân Miên, không trực tiếp cãi tay đôi đã là nể tình làng xóm, sau này cúi đầu không thấy thì ngẩng đầu cũng gặp. Cô thì không sao cả, nhưng còn phải nghĩ đến tâm trạng của người nhà, cho nên mới không trực tiếp đôi co. Bằng không, nếu cô cứ đôi co, câu giờ thêm hai tiếng nữa, Hồng Đồ dù có được đưa đến bệnh viện cũng chỉ là một cái xác.