Thế nhưng, phong thái ung dung, tự tại của Xuân Miên lại khiến người ta không tài nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Trước đây, nguyên chủ thường xuyên đến đây thắp hương và cúng bái các vị Tiên Tôn, nên các đạo cô trong quán đều quen mặt bà.
"Trình phu nhân." Một tiểu đạo cô lễ phép chào hỏi rồi mời Xuân Miên vào trong.
Dù Xuân Miên chưa mở lời xin vào, nhưng các tiểu đạo cô ở đây đều rất tinh ý và biết cách cư xử.
"Đa tạ." Xuân Miên khẽ gật đầu cảm ơn rồi bước qua ngưỡng cửa đạo quán.
Thanh Nhã quán có diện tích không quá lớn, nhưng nếu gộp cả tiền viện và hậu viện lại thì vẫn rộng hơn phủ đệ hiện tại của Trình Bắc Nghĩa nhiều. Chỉ có điều người tu hành chú trọng cảnh giới tinh thần nên kiến trúc ở đây đơn giản, mộc mạc chứ không xa hoa, tráng lệ.
Tuy nhiên, để che mưa che nắng thì vẫn thừa sức.
Nghe tin Xuân Miên đến, vị quan chủ vừa làm xong buổi tụng kinh chiều vội vàng bước ra đón. Nhìn thấy bộ dạng hiện tại của Xuân Miên, bà thoáng ngẩn người, sau đó bấm đốt ngón tay tính toán một chút rồi khẽ thở dài: "Lý đạo hữu, mời đi theo ta."
Quan chủ chỉ cần liếc qua bộ dạng của Xuân Miên, rồi thuận tay bấm quẻ là đã tường tận tình cảnh của cô. Không cần hỏi nhiều cũng thấu hiểu hồng trần, đây phải chăng là sự huyền diệu của Đạo gia?
Xuân Miên vốn không rành mấy chuyện này, trước kia cũng chưa từng trải nghiệm qua. Nhưng cô đã từng tu tiên rồi, chẳng lẽ còn nghi ngờ mấy chuyện huyền học này sao?
Tu tiên là khoa học, nhưng ẩn sâu trong khoa học còn có... huyền học.
Quan chủ dẫn Xuân Miên ra hậu viện, nơi ở riêng của bà.
Người tu hành theo đuổi lối sống tối giản nên phòng của quan chủ cũng chẳng có mấy đồ đạc. Ngoại trừ bàn thờ các vị Tôn thần được bài trí trang trọng, còn lại giường chiếu, bàn ghế của bà đều đơn sơ, giản dị chẳng khác gì người thường.
"Dạo này hương khói không được thịnh, phòng cho khách vẫn chưa dọn dẹp xong. Lý đạo hữu cứ tạm thời nghỉ ngơi ở đây đi." Quan chủ sợ Xuân Miên chê phòng khác không sạch sẽ nên chủ động nhường phòng mình.
"Đa tạ quan chủ, vậy làm phiền người rồi." Xuân Miên không từ chối ý tốt của đối phương, mỉm cười đáp lễ.
Quan chủ mỉm cười lắc đầu: "Ta và Lý đạo hữu xưa nay trò chuyện rất tâm đầu ý hợp, tình nghĩa này không phải giả tạo. Lúc này đạo hữu tìm đến ta, chắc hẳn cũng là vì trân trọng tình cảm giữa chúng ta."
Quan chủ nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, cũng không khuyên giải nhiều lời.
Đoán chừng Xuân Miên chưa ăn tối, quan chủ lại đích thân xuống bếp nấu cho cô một bát mì.
Phải công nhận rằng thời nay làm quan chủ một cái đạo quán nhỏ cũng yêu cầu kỹ năng cao thật đấy.
Biết bói toán xem quẻ đã đành, lại còn phải có trù nghệ không tồi nữa chứ.
Tuy chỉ là bát mì chay đạm bạc nhưng Xuân Miên ăn rất ngon miệng.
Đây là bữa ăn đầu tiên kể từ khi xuyên không đến đây. Húp một ngụm nước dùng ấm nóng, ăn một miếng mì dai ngon, cảm giác thật sự rất sảng khoái.
Ăn xong và rửa mặt qua loa, Xuân Miên thấy quan chủ đã ngồi vào vị trí thường ngày để làm công phu buổi tối. Xem chừng bà định ngồi thiền cả đêm, nhường giường lại cho cô.
Xuân Miên cũng chưa vội đi ngủ.
Dù sao kẻ thù vẫn đang rình rập ngoài kia. Xuân Miên không hề giấu giếm hành tung của mình, chắc chẳng bao lâu nữa Trình Bắc Nghĩa và đồng bọn sẽ biết cô đang ở Thanh Nhã quán.
Chưa biết chừng đám người đó lại không từ thủ đoạn, dám mò đến tận cửa Phật môn để gây chuyện. Phòng bệnh hơn chữa bệnh, chuẩn bị trước vẫn hơn là nước đến chân mới nhảy.
Hơn nữa, mục tiêu của Xuân Miên đâu chỉ là phòng thủ, cô còn muốn chủ động tấn công!
Tấn công thế nào đây?
Đầu tiên, phải làm cho Thanh Nhã quán giàu lên cái đã!
Người tu hành thường bảo không màng danh lợi, coi nhẹ vật chất. Nhưng nếu bảo đúc tượng vàng cho các vị Tôn thần của họ xem, đố ai mà không động lòng?
Thấy quan chủ vẫn chưa bắt đầu tụng kinh, Xuân Miên kéo cái ghế lại ngồi đối diện bà.
Có chuyện cần bàn thì dù quan chủ có muốn làm công phu cũng phải tạm hoãn lại đã.
"Lý đạo hữu có chuyện muốn nói sao?" Quan chủ sợ Xuân Miên ngại ngùng khó mở lời nên chủ động hỏi trước.
"Vi Lộ quan chủ hiện giờ còn trồng hoa không?"
Xuân Miên tìm một chủ đề để bắt đầu câu chuyện, đây cũng chính là mấu chốt để làm giàu.
Vị quan chủ của Thanh Nhã quán có đạo hiệu là Vi Lộ, tuổi chừng tứ tuần. Có lẽ nhờ rời xa hồng trần, không vướng bận phiền não thế tục nên bà trông rất trẻ, nói ba mươi tuổi cũng khối người tin.
Gương mặt bà trắng trẻo, ánh mắt trong veo nhưng nhìn kỹ lại thấy ẩn chứa vài phần thâm sâu.
Trên người bà tỏa ra mùi hương hoa cỏ thoang thoảng, khí chất trầm tĩnh khiến người đối diện dễ dàng cảm thấy an yên trong lòng.
"Đương nhiên là vẫn trồng. Lúc trước đã lỡ mang chúng về thì dù tay nghề ta có vụng về đến đâu cũng phải có thủy có chung. Chỉ cần còn một bông hoa sống sót thì ta vẫn phải tiếp tục chăm sóc." Vi Lộ tự nhận thức rất rõ về trình độ trồng hoa "sát thủ" của mình, nhưng bà lại thực sự đam mê bộ môn này.
Dù phần lớn hoa bà trồng đều "đi bán muối", nhưng đa số là hoa dại trên núi. Bà cũng chẳng bứng gốc di dời chúng đi đâu, chỉ là thấy chỗ nào có hoa nở thì đến chăm bón.
Rồi chăm bón một hồi... hoa cũng đi đời nhà ma luôn...
Nếu hoa cỏ trên mấy ngọn núi quanh đây mà có linh tính, chắc nhìn thấy Vi Lộ là chúng đã xách dép chạy mất dép rồi.
"Vậy từ nay về sau, ta sẽ giúp quan chủ chăm sóc hoa cỏ, coi như tu tâm dưỡng tính." Nghe Vi Lộ nói vậy, Xuân Miên mỉm cười đề nghị.
Quan chủ chẳng cần bấm độn cũng đoán được ý định của Xuân Miên qua cách ăn mặc hiện tại.