Xuân Miên dành ra ba ngày để dò la tin tức và tìm hiểu được rằng, trên các đỉnh núi gần đây có sáu ổ sơn phỉ.
Thực lực cụ thể của chúng, ngay cả triều đình cũng khó có thể đưa ra con số chính xác, cho nên chỉ có thể tự mình Xuân Miên ra tay.
Mấy ngày tiếp theo, mỗi tối Xuân Miên đều lặng lẽ ra ngoài, đi một mạch từ các đỉnh núi gần đến xa để do thám. Sau đó cô phát hiện ra, ổ sơn phỉ gần mình nhất cũng là ổ mạnh nhất, có khoảng hơn sáu mươi tên.
Sau khi âm thầm quan sát, Xuân Miên phát hiện đối phương còn có một quân sư, hình như từng là một thư sinh, bị dồn đến đường cùng nên cũng làm phản. Có lẽ vì làm sơn phỉ đã quá lâu, hắn sớm đã không còn chí tiến thủ, nên cứ ở mãi trên núi hưởng thụ cuộc sống vui vẻ của một tên cướp.
Xuân Miên còn phát hiện ra một điều nữa, đó là trang phục và chất liệu vải của bốn tên bị cô một cước tiễn đi cho cá ăn bữa phụ hôm đó, rất giống với đám người ở sơn trại đầu tiên này.
Để xác thực điểm này, Xuân Miên đã quan sát thêm mấy ngày, nghe lén không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng xác định được bốn tên đó đúng là người của ổ này.
Người trên núi cho rằng, bốn tên đó sau khi đắc thủ đã trốn sang sơn trại khác, hoặc là lặng lẽ hoàn lương. Rất nhiều tiểu tốt còn tức tối bất bình, âm thầm chửi rủa bọn chúng.
Sau khi đã hiểu rõ mọi chuyện, Xuân Miên liền quyết định động thủ.
Bốn tên lần trước có ác ý và sát ý với cô, nên Xuân Miên ra tay không chút nương tình.
Bây giờ trên ngọn núi này, tuy đều là sơn phỉ, nhưng thiện ác ra sao cũng không thể phán đoán, hơn nữa tội của chúng cũng không đến lượt cô phán xét. Xuân Miên chỉ muốn dọn dẹp sạch sẽ khu vực lân cận để mình được yên tĩnh, thuận tiện kiếm chút tiền.
Vì vậy, Xuân Miên chỉ chuẩn bị bắt sống, không có ý định dùng bạo lực chém giết toàn bộ.
Sau khi đã lên kế hoạch, Xuân Miên ra tay.
Chọn một đêm trăng mờ gió lớn, cô lén bỏ thuốc mê đã pha chế sẵn vào giếng nước của đối phương, sau đó lẳng lặng chờ chúng ăn tối.
Nhìn từng tên sơn phỉ một ngã xuống, Xuân Miên xách dây thừng đến, xâu từng tên một lại với nhau như xâu kẹo hồ lô. Một sợi không đủ thì lấy thêm sợi nữa, dù sao thì trong nhà kho trên núi cũng có rất nhiều dây thừng cũ.
Về phần vũ khí của chúng, Xuân Miên cũng gom lại gọn gàng để sang một bên.
Mãi cho đến khi trói xong cả tên đại đương gia, Xuân Miên mới đếm lại đầu người, không khác so với số lượng cô đã âm thầm quan sát mấy ngày nay. Dù vậy, Xuân Miên vẫn chưa yên tâm, cô lại đi một vòng quanh núi, xác định không có tên nào lọt lưới mới lặng lẽ xuống núi.
Sáng sớm hôm sau, Xuân Miên liền đi yết bảng, sau đó tìm đến nha môn trình báo rõ ràng sự việc.
Ban đầu, đám nha dịch không tin lời cô. Dù sao thì một cô nương nhỏ bé, gầy yếu lại nói mình đã bắt sống cả một ổ sơn phỉ?
Đây là đang nói đùa sao?
Nhưng Xuân Miên rất kiên trì, nha dịch không còn cách nào khác, đành phải báo cáo sự việc lên trên. Huyện thái gia sau khi biết chuyện đã suy nghĩ hồi lâu rồi lại báo tin cho tri phủ, xin chi viện nhân lực để cùng nhau lên núi.
Nha môn cử ra gần sáu mươi người, trong đó có hơn bốn mươi người là mượn từ chỗ tri phủ. Mọi người cùng nhau lên núi, trên đường đi ai nấy đều hết sức cẩn thận, chỉ sợ Xuân Miên là nội ứng của bọn chúng.
Cũng may sau khi lên núi, họ phát hiện ra đám sơn phỉ đúng là đã bị trói thành từng cụm.
Một đêm trôi qua, thuốc đã hết tác dụng, đám sơn phỉ cũng đã tỉnh lại.
Nhìn thấy sự thật bày ra trước mắt, hộ vệ của tri phủ đi đầu lập tức bảo vệ Xuân Miên, đưa cô ra khỏi tầm mắt của đám sơn phỉ. Họ không muốn cho chúng biết là Xuân Miên đã ra tay, cứ để chúng nghĩ rằng đây là chính nghĩa từ trên trời giáng xuống.
Hơn sáu mươi tên sơn phỉ nhanh chóng bị áp giải đi trong tiếng kêu cha gọi mẹ hoặc chửi rủa om sòm. Xuân Miên cũng vui vẻ nhận được hai trăm lạng tiền thưởng.
Sau khi trúng mánh lớn, Xuân Miên thầm nhủ: Nàng sẽ sớm quay lại thôi!
Mấy ngày tiếp theo, ngày nào Xuân Miên cũng đến cửa nha môn. Ban đầu đám nha dịch và Huyện thái gia còn kinh ngạc, về sau thì đã chai sạn cả rồi. Ngày nào họ cũng mặt lạnh như tiền đi xin chi viện từ tri phủ, sau đó dẫn người lên núi.
Vừa hay, vị Tri phủ đại nhân gần đây vừa được triều đình phê chuẩn cho khai hoang ở phía bắc, đang lúc thiếu nhân lực nhất, đám sơn phỉ này vừa vặn đến để đào đá khai mỏ!
Sau khi sáu ổ sơn phỉ bị giải quyết xong, Xuân Miên giờ đã giàu nứt đố đổ vách.
Đương nhiên, Huyện thái gia bây giờ đối với Xuân Miên là hết lời ca ngợi. Ông cũng nhắc nhở cô, tuy đám sơn phỉ đã bị bắt hết, nhưng không thể chắc chắn chúng không có họ hàng hay bạn bè. Một khi thân phận của Xuân Miên bị bại lộ, e rằng cuộc sống sau này sẽ không được yên ổn.
Vì vậy, làng chài nhỏ này, tốt nhất là cô không nên ở nữa.
Xuân Miên cũng biết mình có lẽ phải đổi đến một nơi an toàn hơn, ví dụ như... con phố của Tri phủ đại nhân.
Xuân Miên đã sớm nhắm sẵn địa điểm, chỉ chờ tiền về túi là đổi chỗ ở.
Sau khi phất lên một phen, Xuân Miên từ biệt gia đình bác Mã, từ biệt làng chài nhỏ, dọn vào trong thành. Một nơi còn sầm uất hơn cả thị trấn, và cũng tương đối an toàn hơn.
Nhìn bóng lưng Xuân Miên ngồi xe ngựa rời đi, bác Mã thở dài một hơi: "Tiểu nương tử trông có vẻ mệnh khổ, nhưng phúc khí của con bé chẳng phải đã đến rồi sao?"
Lý do Xuân Miên đưa ra để dọn đi là: đã tìm được chú họ.
Chú họ sống trong thành, mở một tiệm tạp hóa nhỏ, cuộc sống cũng không tệ. Sau khi nghe chuyện của cô, chú rất thương tâm, quyết định đón cô về nhà sống chung.