Thế giới 13 - Chương 4: Bá chủ đại dương

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:28:05

"Bước tiếp theo, đi ăn thịt hải cẩu thôi, tớ thèm cái món đó lâu lắm rồi." "Đừng vậy chứ, bà ngoại chờ lâu chắc sẽ quất cho tụi mình một trận mất!" "Đúng đó, đừng ham chơi nữa, mau về thôi!" - Thế là đám lắm mồm lại vừa bơi về vừa ríu rít trò chuyện. Cá voi cọp vốn thông minh, lại có sẵn hệ thống định vị trong đầu nên thường sẽ không bị lạc đường. Tìm đường về đàn cũng rất dễ. Ngay cả một tay mơ không có ký ức như Xuân Miên cũng nhanh chóng học được cách tìm đường trở về thông qua sóng âm của các bạn và chút bản năng còn sót lại. Khi nhóm Xuân Miên quay về, cả đàn đang đi săn. Lũ trai trẻ vừa trở về liền phải xắn vây lên giúp một tay. Bọn chúng mới chỉ ăn lót dạ chứ chưa no nên vừa thấy có trận chiến là lập tức hăng hái hẳn lên. Xuân Miên nhìn kỹ, thì ra các bậc trưởng bối trong đàn đang vây sáu con cá nhà táng. Cá nhà táng cũng là loài sống theo bầy đàn, nhưng chúng đã bị thoái hóa khá nhiều, hàm răng cũng không còn sắc bén. Ngay cả khi cả đàn đối chiến, chúng cũng không phải là đối thủ của cá voi cọp. Rất nhiều con cá nhà táng chỉ cần nghe thấy tiếng cá voi cọp bơi ngang qua là đã sợ đến mức chạy tán loạn, run lẩy bẩy. Ngôi vị bá chủ đại dương không phải ai cũng ngồi được. Dù cá nhà táng có thân hình to lớn hơn cá voi cọp thì cũng chẳng ảnh hưởng gì. Giống loài hiếu chiến như cá voi cọp tuyên bố, ngay cả loài siêu to khổng lồ như cá voi xanh, chúng cũng muốn thử sức. Đương nhiên, đa phần là không làm gì được, chỉ có thể động vào mấy con non của chúng để thỏa mãn cơn khát chiến đấu mà thôi. Dù gì thì cá voi xanh trưởng thành có ưu thế về kích thước và trọng lượng, nhưng khi còn nhỏ thì... "Chà, có vẻ vị cũng không tệ đâu nhỉ." Khi nhận ra mình đang nghĩ gì, Xuân Miên đã đứng hình. "Trời ạ, thì ra người ủy thác này là một con cá ham ăn chính hiệu?" Trong đầu cô toàn là: "Món này ngon này, món kia vị cũng không tồi, à, gan cá mập cũng được đấy, mà thịt cá voi xanh non thực ra cũng rất tuyệt." Tuy cá voi cọp không phải là lửng mật của đại dương, nhưng xét về độ hiếu chiến và hung hãn thì chúng có thừa khí chất và sự liều lĩnh của lửng mật. Lúc này, trong sáu con cá nhà táng đang bị vây công, có hai con đã trưởng thành, bốn con còn lại trông như vị thành niên, và tất cả đều là con cái! Đừng hỏi vì sao Xuân Miên chẳng cần nhìn kỹ cũng biết giới tính của chúng, thật sự là cái bản chất ham ăn trong đầu tự động phản hồi lại thông tin đó. "Bên kia, vây nó lại, đừng để con non chạy mất!" "Khải Hi, đừng có ngẩn ra đó, con kia sắp chạy rồi kìa!" "Còn bên kia nữa, động đậy lên, cắn nó, cắn nó đi!" "Con đó, cắn chết nó cho tao, còn chạy nữa xem, nhóc con, láo nháo nhỉ!" Màn tấu hài hằng ngày của đám loa phường đại dương lại bắt đầu. Chỉ mới nửa ngày trôi qua mà Xuân Miên đã quen dần, có lẽ đây là đặc tính của giống loài chăng? Giờ phút này, đừng ai nói với Xuân Miên mấy lời sáo rỗng như bảo vệ động vật, vì chúng hoàn toàn vô dụng. Ai chẳng là động vật cần được bảo vệ? Quy luật sinh tồn của tự nhiên vốn dĩ là cá lớn nuốt cá bé, chẳng ai cần phải thương hại ai cả. Vì nếu cô thương hại đối thủ thì chính mình sẽ phải nhịn đói, còn nếu cô xót thương bọn chúng thì chính mình sẽ chẳng có gì bỏ vào bụng. "Ô khê! Lũ nhóc giỏi lắm, tiếp tục đi, cắn nó!" "Con kia, cắn chết nó cho tao!" "Mẹ kiếp, thằng ranh con nào xơi lá gan trước đấy? Bà đây quất cho một phát đuôi chết tươi bây giờ?" - Cả đàn vừa chửi bới ầm ĩ vừa hăng máu vây công. Không lâu sau, một đàn cá nhà táng đực nghe thấy tín hiệu cầu cứu liền bơi đến giải vây, nhưng cá voi cọp đâu phải dạng dễ bắt nạt, đặc biệt là đàn của bà Roland với mấy chục thành viên, làm gì có chuyện dễ dàng bị phá vỡ phòng tuyến như vậy? Nói không chừng còn hốt trọn cả đám cá nhà táng này luôn ấy chứ? Tuy việc này hơi khó, vì dù đối phương có vô dụng đến đâu thì thân hình vẫn to lớn hơn. Lợi thế của cá voi cọp nằm ở hàm răng sắc nhọn, khả năng tác chiến đồng đội và bản tính hiếu chiến. Trận chiến giằng co suốt hơn sáu tiếng đồng hồ và kết thúc với việc mười hai con đực và hai con cái của đàn cá nhà táng bị thương phải tháo chạy, bỏ lại bốn con cái và hai con đực bị cắn chết, trở thành bữa trưa thịnh soạn cho đàn cá voi cọp. "Lũ nhãi ranh, coi như bọn chúng chạy nhanh đấy!" "Không được, tao tức nghiến răng luôn, sao lại không cắn được nó chứ? Tức chết đi được!" "Hôm nay lũ trẻ con biểu hiện không tồi, đứa nào cũng có gan ăn." "Tụi Hà Luân phải được chia ít hơn, không phải chúng nó vừa ăn rồi sao?" "Đúng đúng, tụi Hà Luân đừng ăn nữa." - Mấy bà cô cá voi ríu rít cả buổi, Xuân Miên còn tưởng mình thật sự không được ăn gan nữa rồi. May mà các bà ấy chỉ nói cho sướng miệng chứ không thực sự cấm. Cuối cùng, Xuân Miên vẫn được ăn lá gan béo ngậy và cả phần thịt cá nhà táng thơm ngon. Sáu con cá nhà táng nhanh chóng bị cả đàn xử lý sạch sẽ. Tuy nhóm của Xuân Miên đã ăn một bữa trước đó, nhưng với thân phận bá chủ đại dương, một ngày không nạp đủ trăm cân thức ăn thì lấy đâu ra sức mà đánh lộn với tấu hài? Vì thế, chút thịt này chẳng bõ dính răng. "Thịt này hơi dai, chắc nó già rồi hả?" "Đúng vậy, vẫn là thịt hải cẩu non mềm hơn. Hay là lát nữa mình đi làm một con nhỉ?" "Đi ra bờ biển á? Lũ nhóc đó gian xảo lắm, phải bàn bạc kỹ đã." - Đám bạn vẫn nhớ mãi không quên món hải cẩu. Trong khi đó, Xuân Miên vừa dùng hàm răng sắc nhọn gặm thịt cá voi, vừa cảm thấy một khao khát vô hạn trỗi dậy trong lòng. "Đang ăn mà vẫn thấy thèm là sao?" Xuân Miên ngẫm lại một chút, chắc là cô cũng thèm thịt hải cẩu rồi.