Thế giới 17 - Chương 20: Trạch nữ cày game

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:40:27

Nhưng dù không có bơm máu hỗ trợ, thanh máu vừa trâu vừa dài ngoằng của Long Môn vẫn khiến Xuân Miên đau đầu nhức óc. Vãng Sinh sát thương cao nhưng thủ yếu máu giấy, rất dễ bị Tanker phản đòn phá giáp, sau đó thanh máu sẽ tụt dốc không phanh như chơi tàu lượn siêu tốc. Nhưng chỉ cần cắn một ngụm thuốc hồi máu là lại đầy cây! Xuân Miên tàng hình rồi tung ra một chuỗi combo 3 chiêu: "Chém Ngang Lưng","Khóa Họng","Đâm Lén", nhưng cũng chỉ miễn cưỡng phá được lớp giáp phòng ngự trâu bò của Long Môn! Điều này cũng nằm trong dự tính của cô. Nếu Vãng Sinh có thể tàng hình và kết liễu bất kỳ hệ phái nào, kể cả Tanker, chỉ bằng một combo thì game sẽ mất cân bằng nghiêm trọng. Luôn phải có một hệ phái sinh ra để khắc chế Vãng Sinh. Ví dụ như Long Môn, thủ cao máu trâu, đánh mãi không chết, đứng im cho đánh cũng mỏi tay! Xuân Miên không định bỏ cuộc dễ dàng, khó nhằn cũng phải đánh cho ra ngô ra khoai. Đối phương giờ đã mất buff máu, chỉ có thể dựa vào thuốc để hồi phục cầm hơi. Trừ phi gã đại gia dùng loại thuốc hồi phục tức thời đắt tiền, nếu không thanh máu không thể đầy ngay lập tức được. Còn nếu dùng loại hồi máu theo thời gian, chỉ cần bị tấn công liên tục là hiệu quả sẽ bị ngắt, không thể hồi tiếp được nữa. Xuân Miên quyết định chơi bài "cù nhây", thả diều với gã một phen! "Mẹ kiếp! Cái quái gì thế này? Đâu ra con mắm Vãng Sinh này vậy? Thằng này bị bệnh dại à, dám solo tay đôi với Long Môn tao? Hôm nay ông cho mày biết thế nào là khắc tinh, đánh cho mày không phục cũng phải phục!" Bị "Chém Ngang Lưng" khống chế hai lần liền, Long Môn bốc hỏa, gào lên trong kênh thoại rồi bắt đầu múa phím điên cuồng! Tuy hai cú chém eo của Xuân Miên chỉ làm gã sụt một tí tẹo máu như muỗi đốt inox, nhưng hiệu ứng kỹ năng này trong game lại được thiết kế cực kỳ thốn: nhân vật sẽ ôm eo quằn quại. Long Môn cảm thấy, khi nhìn hiệu ứng chém eo trên nhân vật của mình, gã cứ ngỡ như chính mình cũng vừa bị một nhát dao thọc vào thận ngoài đời thật vậy! Thế là... Thận đau âm ỉ, lòng đau như cắt... Nhiệm vụ trong game [Phượng Hoàng Vu Phi] đa phần thuộc loại "mì ăn liền" cực kỳ đơn giản, chỉ cần bật auto tìm đường là nhân vật tự động chạy đến nơi về đến chốn, đúng chuẩn sinh ra dành cho những người lười biếng. Tuy nhiên, thi thoảng vẫn lòi ra vài ngoại lệ khác biệt, được gọi là "Nhiệm vụ Thăm dò". Loại này thường chứa đựng đủ thứ diễn biến cẩu huyết và tình tiết kỳ quái, oái oăm khiến người chơi đỡ không kịp. Hơn nữa, đây là nhiệm vụ chuỗi, nếu chưa kiên nhẫn làm đến bước cuối cùng, bạn sẽ không bao giờ biết mình đang đâm đầu vào cái hố gì. Trước đây Xuân Miên từng lỡ dại làm một nhiệm vụ tương tự, chạy hộc tốc một chuỗi hơn 20 bước, cuối cùng nhận được phần thưởng là một cái chậu rửa chân mà NPC đã dùng qua. Sau cú sốc tâm lý đó, cô cạch mặt mấy nhiệm vụ thăm dò, thành ra danh sách nhiệm vụ vẫn còn tồn đọng một đống chưa đụng tới. Mấy nhiệm vụ này cho kinh nghiệm thì ít như bố thí, mà cho bất ngờ theo hướng kinh hoàng thì nhiều vô kể, nên lúc bận cày cấp, Xuân Miên chẳng bao giờ lãng phí thời gian vàng ngọc vào chúng. Giờ hiếm khi được rảnh rỗi sinh nông nổi, cô bèn quyết định thử vận may làm nhiệm vụ này xem sao. Biết đâu lại vớ được bí kíp võ công? Bước khởi đầu vẫn khá bình thường. Chú Vương nhà bên mới kiếm được một túi hạt giống lạ, chú ấy rất tò mò muốn biết đây là giống gì nên muốn nhờ người đi hỏi giúp cô nương áo xanh ở chợ hoa phố Đông. Sau khi nhận nhiệm vụ, Xuân Miên thong thả điều khiển nhân vật dạo bước trên con đường rợp bóng cây của thành Hàm Dương, lắng nghe đủ thứ âm thanh ồn ã, náo nhiệt của các NPC. Cảm giác này khác hẳn với game thực tế ảo, nơi bạn là người trực tiếp trải nghiệm bằng các giác quan. Còn với game trên máy tính, bạn lại là người quan sát từ góc nhìn thứ ba, ngắm nhìn nhân vật của mình hòa vào dòng chảy của thế giới ảo. Phố Đông cũng không xa, chẳng mấy chốc Xuân Miên đã tới nơi. Cô nhấp chuột vào cô nương áo xanh, một khung thoại liền hiện ra. [Thanh Y Cô Nương]: [Thì ra là chú Vương à? Hừ! Tháng trước lão ấy mới cưới vợ bé xinh đẹp, chẳng phải ả ta ghét hoa tươi lắm sao? Nghe đồn là dị ứng phấn hoa, còn vác xác tới chỗ tôi trả lại cả đống hoa nữa mà. Sao giờ lão già đó lại nổi hứng muốn trồng hoa?] [Thanh Y Cô Nương (bĩu môi. Jpg)]: [Cô vợ bé đó ăn nói khó nghe lắm, bà đây vẫn còn đang bực mình. Hạt giống á? Cái này thì tôi chịu, cô tìm người khác đi!] [Tiến độ nhiệm vụ]: Cô gái áo xanh từ chối yêu cầu nhận dạng hạt giống. Người chơi cần đến ruộng hoa phố Nam xem các cô gái bán hoa ở đó có ai sẵn lòng giúp đỡ không? Xuân Miên chẳng lấy làm lạ khi bị cô gái áo xanh từ chối phũ phàng. NPC trong cái game này cá tính lắm, trước đây lúc làm nhiệm vụ thăm dò, cô từng bị một bà thím NPC chửi xối xả suốt nửa tiếng đồng hồ, thu hút cả đám NPC khác bu lại hóng chuyện như thật. Chuyện bị từ chối thế này quá đỗi bình thường. Xuân Miên bình thản điều khiển nhân vật quay xe đi về phía phố Nam. Thành Hàm Dương rộng lớn là thế mà cô cũng đã phải cuốc bộ hơn nửa vòng rồi. Trong nội thành không được phép dùng xe ngựa hay xe bò của hệ thống, nhưng bù lại có dịch vụ "chim bay". Khổ nỗi, trạm chim chỉ đặt ở 4 cổng thành, mà vị trí hiện tại của Xuân Miên lại dở dở ương ương ở giữa chợ. Thời gian cuốc bộ ra cổng thành bắt chim cũng đủ để cô chạy bộ được nửa đường rồi.