Thế giới 2 – Chương 35: Thiên kim thật giả

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:01:41

Quan trọng nhất vẫn là, rất nhiều nguyên vật liệu cũng không có, không có cách nào để thực sự thử nghiệm được. Triệu Bạch Châu bây giờ là cử nhân, vẫn chưa bước vào quan trường, cũng không biết thân phận của ông có dùng được không. Xuân Miên chuẩn bị sau khi tự mình mày mò ra một vài công thức khả thi, sẽ đi tìm Triệu Bạch Châu, xem ông có cách nào không. Xuân Miên ở trong gian phòng phía đông của mình suốt nửa tháng. Ngoài việc mỗi ngày nói chuyện với Nhạc thị, thời gian còn lại, cô gần như ăn ở trong phòng không ra ngoài. Bởi vì trước kia lúc Xuân Miên nghiên cứu thảo dược cũng thường xuyên như vậy, nên Nhạc thị cũng không lo lắng. Triệu Bạch Châu đến xem hai lần, thấy Xuân Miên dường như đang bận rộn việc gì đó, cũng không quấy rầy nhiều, trực tiếp lùi ra ngoài. - Vào tháng một, thời tiết càng lạnh hơn. Xuân Miên đã phân tích ra được quy trình chế tạo thủy tinh khả thi, cùng với các nguyên liệu cần dùng đến. Sau khi ghi nhớ kỹ vài phương pháp chế tạo và nguyên liệu khả thi, Xuân Miên tìm đến Triệu Bạch Châu. "Lưu ly?" Vừa nghe Xuân Miên muốn thử chế tạo lưu ly, Triệu Bạch Châu đã hoảng sợ. Cái này, cái này... Thứ mà đến cả triều đình cũng không có cách nào làm ra, Xuân Miên thật sự có cách sao? Nghĩ đến đủ loại mô hình trong gian phòng phía đông của Xuân Miên, Triệu Bạch Châu cảm thấy, nói không chừng Xuân Miên thật sự có thể làm được. "Vâng ạ. Trước kia con ở An Bình Hầu phủ, có may mắn được nhìn thấy qua. Sau đó liền nhớ mãi không quên. Mấy ngày trước, mẹ nói mùa đông buồn bực, không thể mở cửa sổ ra xem cảnh tuyết bên ngoài, con liền lại nghĩ đến chuyện này, bèn thử nghiên cứu một phen. Cũng là vận may tốt, lần trước ở khu phố cổ, con có được một mảnh vỡ lưu ly. Con dựa vào việc phân tích nó, đại khái đã sắp xếp, nghĩ ra được vài ý tưởng, cần phải thử nghiệm rồi mới có thể biết có làm ra được hay không." Xuân Miên cố gắng giải thích một cách kỹ càng, tỉ mỉ. Triệu Bạch Châu nghe xong, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng ấm áp. Xuân Miên từ trước đã luôn nhớ đến lưu ly, nhưng lại không nghĩ đến việc chế tạo nó. Vậy mà bây giờ vì Nhạc thị, cô lại nguyện ý nhốt mình trong phòng hơn nửa tháng, chỉ để nghiên cứu những thứ này. "Con gái ngoan, để cha nghĩ cách." Triệu Bạch Châu cảm thấy, mình thật sự có thể ra ngoài vun đắp các mối quan hệ rồi. Nếu vẫn là một tú tài như trước kia, ông có lẽ thật sự không dễ xoay xở. Nhưng bây giờ ông đã là một ông cử, sau khi thân phận địa vị được nâng lên, lại đi nói chuyện với những người bạn học cũ tốt bụng, bản thân ông cũng có đủ tự tin. Dù có việc muốn nhờ, đối phương cũng sẽ không cảm thấy quá khó xử. Dù sao, sau khi trở thành cử nhân, Triệu Bạch Châu liền có cơ hội bước vào quan trường, sau này mọi người có khả năng sẽ là đồng liêu, mối quan hệ này tự nhiên là phải gây dựng trước cho tốt. "Cảm ơn cha." Xuân Miên vừa nghe Triệu Bạch Châu đồng ý, cũng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Thấy Xuân Miên như vậy, Triệu Bạch Châu đau lòng cười cười nói: "Mau đi thu dọn lại mình một chút đi. Gần đây cũng chưa ăn cơm tử tế, trông gầy đi không ít rồi. Mẹ con mà thấy, e là lại muốn nhắc mãi cho xem." Xuân Miên mím môi, ngoan ngoãn cười. - Triệu Bạch Châu nói có cách, tự nhiên là đi nhờ vả người bạn cũ ở Bộ Công của mình, chính là vị Lang trung Bộ Công đã giúp họ tìm sân nhà trước đó. Vị Lang trung này họ Hồng, xuất thân là con trai của một gia đình giàu có ở quê. Trong nhà tiền bạc vẫn dư dả. Học thức của ông tốt hơn Triệu Bạch Châu không ít, hơn nữa vận may cũng không tệ, chính là Trạng nguyên lang trong kỳ thi năm đó của họ. Bây giờ chức quan tuy không cao, nhưng người ta lại giỏi lấy vợ, cưới chính là tiểu thư con gái của Lương An quận chúa, xem như là hoàng thân quốc thích. Vì vậy, dù quan giai không cao, nhưng lại có hoàng gia chống lưng, ở Bộ Công vẫn rất có tiếng nói. Theo lời Triệu Bạch Châu, Hồng Lang trung sang năm sẽ được thăng chức, vị trí Thị lang Bộ Công đã đang chờ ông. Triệu Bạch Châu tìm ông giúp đỡ, vừa hay đang là mùa đông, công việc của Bộ Công không nhiều lắm, rất nhiều thứ đều có thể mượn được. Lúc Triệu Bạch Châu đưa Xuân Miên qua, Hồng Lang trung đã đợi sẵn ở một trang trại dùng để nghiên cứu ở ngoại ô. Sau khi hành lễ với Triệu Bạch Châu xong, ông lại giới thiệu Xuân Miên. "Vân Thủy huynh, mấy ngày gần đây, ta đều đang ngâm nga mấy câu thơ của Trương tiểu thư."Minh nguyệt kỷ thời hữu, bả tửu vấn thanh thiên"*, ai nha, thật sự là hay quá! Vị Trương tiểu thư này tuy lớn lên ở chốn thôn quê, nhưng thiên tư thông minh, về kinh chưa đầy nửa năm mà đã trưởng thành nhanh như vậy, bây giờ làm thơ như ăn cơm uống nước, thật là làm cho bọn ta ngưỡng mộ không thôi!" Hồng Lang trung vừa đến đã lôi kéo Triệu Bạch Châu nói về chuyện thơ từ. (*Trăng sáng có từ bao giờ, nâng chén hỏi trời xanh) Còn về phần Xuân Miên và Triệu Lộc Hành, tự nhiên là tự mình tìm chỗ để bắt đầu công việc. Chỉ là Xuân Miên nghe xong câu thơ của Hồng Lang trung, bước chân có dừng lại một chút. Câu thơ này... Xuất hiện không đúng thời điểm cho lắm. Hơn nữa, Trương tiểu thư cũng đâu phải là đại văn hào họ Tô? Tuy rằng ở thời Tinh Tế, việc khôi phục các sách vở của thời Trái Đất cổ đại không được nhiều, nhưng rất nhiều thứ từng lưu hành trên mạng, dù đã trải qua sự va chạm và hủy hoại của quá trình số hóa, vẫn có rất nhiều được bảo tồn lại. Những bài thơ có độ lan truyền cực lớn như thế này, trên mạng Tinh Tế đều có mục từ giải thích. Vậy mà, bây giờ câu thơ này lại xuất hiện ở Đại Vệ triều. Dùng lời của Môn Chi Linh mà nói, ba ngàn thế giới, rất nhiều đều là thế giới song song. Như Đại Vệ triều mà Xuân Miên đang ở, không hề nằm trong các triều đại lịch sử được ghi lại của Trái Đất cổ đại.