Vì Hà Luân rất nhanh nhẹn và khéo léo nên cậu ta phụ trách việc truy đuổi và lùa con mồi.
Nhờ việc chia nhóm này mà Xuân Miên cuối cùng cũng nhận diện được hết đám bạn. Tiến Văn cùng đội với cô là một kẻ cực kỳ lắm lời, nói nhiều nói dai, thỉnh thoảng còn văng tục, chẳng biết học từ đâu.
Địch Phu trông có vẻ điềm tĩnh hơn, Cát Ân thì hơi tăng động, còn Hà Luân thì phải gọi là siêu cấp tăng động.
Năm người bàn bạc chiến thuật một phen, sau đó Hà Luân liền xuất phát. Chẳng biết có phải cậu ta đã tăm tia con cá mập Greenland từ trước hay không mà chỉ một loáng đã lùa được một con quay về.
Lúc đầu, con cá mập Greenland thấy Hà Luân thì còn tỏ ra khinh thường, tưởng cậu ta chỉ là một con non lạc đàn nên định bụng xé xác.
Kết quả là...
"Nhóc con, chơi không đẹp gì cả!"
Khi con cá mập Greenland nhận ra có điều không ổn thì đã vội vàng quay đầu bỏ chạy.
Nhưng với từng này cái miệng đang chờ chực, sao có thể để miếng ăn chạy thoát dễ dàng như vậy được?
Tuyệt đối không thể!
"Địch Phu, hướng sáu giờ, xông lên!"
"Tiến Văn, đừng có sợ, thịt nó!"
"Khải Hi, phun nước vào nó!"
-
Khi chiến đấu, đám bạn cũng nói nhiều không kém, nhưng Xuân Miên đã cảm nhận được kẻ cầm đầu ngầm của nhóm này chính là Hà Luân. Cậu ta là người bố trí chiến thuật và giờ cũng là người chỉ huy.
Đương nhiên, người bỏ nhiều sức nhất cũng là cậu ta. Hà Luân vừa phải tìm mồi, vừa phải lùa cá về, lại còn phải canh chừng không cho nó chạy thoát.
"Ối chà! Nhóc con, còn dám bơi về phía tao à, để ông cho mày biết tay!" Cát Ân thấy con cá mập Greenland đang lao về phía mình thì gầm lên rồi đột ngột tung một cú "rồng vàng vẫy đuôi" trời giáng, tạo ra một làn sóng nước dữ dội, đồng thời hất văng con cá mập về phía Xuân Miên.
"Ái chà, cú quẫy đuôi này của tao đáng giá nghìn vàng đấy nhé, nhóc con, bị ăn đòn vào mông chưa?"
"Khải Hi, quất nó đi!"
"Thịt nó!"
-
Bên tai Xuân Miên cứ oang oang như một cái chợ vỡ, những âm thanh ríu rít không bao giờ dứt.
Tuy Xuân Miên không hề có kỹ năng chiến đấu dưới nước, nhưng xin lỗi nhé, dù chẳng còn ký ức thì bản năng sinh tồn vẫn còn nguyên. Hơn nữa, cô đã kịp quan sát và học lỏm vài chiêu từ những con cá voi cọp khác, kết hợp với bản năng sẵn có của thân thể này, cô dễ dàng đối phó với con cá mập Greenland đang lao tới.
Ban đầu, Xuân Miên cũng định tung một cú "rồng vàng vẫy đuôi" để quất cho nó một phát, nhưng giữa chừng, cô lại nảy ra ý muốn thử xem tinh thần lực có dùng được ở đây không. Thế là trong lúc vung đuôi, cô bèn truyền thêm một luồng tinh thần lực vào, và rồi...
Không hiểu sao, luồng tinh thần lực đó khi chạm vào con cá mập Greenland lại biến thành một cú giật điện. Nước biển lại dẫn điện, khiến cả đám bạn xung quanh cũng bị giật cho tê người. May mà lũ cá voi cọp da dày thịt béo nên vẫn chịu được, nhưng mà...
Đàn cá nhỏ bơi ngang qua chỉ biết ngơ ngác: "Tụi con đã làm gì sai?"
Lũ cá con đáng thương con nào con nấy đều bị điện giật đến lật ngửa bụng. Xuân Miên nhìn chúng, có vài loài cô không nhận ra, nhưng có một loại thì quen mặt.
Cá trích.
Chẳng hiểu sao cái loại cá này cứ bị đóng hộp là lại biến thành vũ khí sinh học? Nhưng bản chất trông chúng nó cũng sáng sủa, ưa nhìn phết. Xuân Miên từng tò mò nên đã xem ảnh của chúng, vì vậy lúc này mới nhận ra.
Ngoài ra, cô còn có một cảm giác kỳ lạ, đó là khi nhìn thấy loại cá này, trong lòng cô lại trỗi lên một khao khát mãnh liệt, như thể có tiếng nói vang lên: "Ngon, muốn ăn."
Xuân Miên thuận theo bản năng há miệng ra, và thế là cả một đàn cá cứ thế bơi thẳng vào bụng cô.
"Trời, Khải Hi, sao cậu lại đi ăn vặt thế?"
"Ban nãy có chuyện gì vậy? Cảm giác như tao vừa lên thiên đường một chuyến!"
"Má ơi, ban nãy có phải tao vừa diện kiến Thượng Đế không vậy?"
"Con cá này có yêu thuật, anh em xử nó nhanh lên!"
Đám cá voi cọp có hơi hoang mang, nhưng cũng không nghĩ nhiều, vì con cá mập Greenland trước mắt vẫn quan trọng hơn.
Đối thủ cũng bị điện giật đến ngơ ngác nên đã bỏ lỡ cơ hội chạy trốn. Đám cá voi cọp lập tức xông vào, đứa thì quẫy đuôi, đứa thì húc đầu, đứa thì dùng mõm tông, đứa thì dùng thân va chạm.
Con cá mập Greenland cuối cùng bị húc cho rách da, phần bụng còn bị lũ nhóc con đứa một miếng, đứa một miếng cắn cho tan nát, trông thảm không nỡ nhìn. Hà Luân, với vai trò đội trưởng, đã dùng hàm răng sắc nhọn rạch bụng con cá mập, để lộ ra lá gan béo ngậy của nó.
Sáu người bạn cùng nhau chia sẻ chiến lợi phẩm. Vì không có tay nên cả đám chỉ có thể dùng miệng rỉa ăn, chẳng thể nói là chia đều, nhưng việc cùng nhau hưởng thụ đồ ăn đã là điều tuyệt vời.
Khi ăn miếng gan, Xuân Miên cảm thấy một sự thỏa mãn khó tả dâng lên trong lòng.
"Xem ra, thực đơn yêu thích của người ủy thác bao gồm cá trích và gan cá mập, trong đó đặc biệt mê mẩn món gan." Xuân Miên thầm tổng hợp lại những thông tin hữu ích và phân tích tâm nguyện của một con cá voi cọp.
Phải công nhận thế giới mạo hiểm đúng là phiền phức, có quá nhiều điều chưa biết. Dùng tư duy của con người để phân tích suy nghĩ của một con cá đúng là khoai thật. Nhưng Xuân Miên đã cược gần như toàn bộ gia tài vào đây nên chắc chắn không thể bỏ cuộc, cô sẽ cẩn thận tìm kiếm tâm nguyện khả thi từ những chi tiết nhỏ nhất và thực hiện chúng.
Sáu người bạn nhanh chóng xử lý xong lá gan của con cá mập Greenland, một kẻ săn mồi đáng sợ trong mắt con người và các sinh vật biển khác. Xác của nó chìm xuống đáy, trở thành thức ăn cho những sinh vật khác trong đại dương.
Lúc ăn thì mồm miệng lũ bạn cũng không ngơi nghỉ, chỉ là có đồ ăn trong miệng nên nói ít đi một chút. Ăn xong, cả đám lại ngoi lên mặt nước để thở và ăn mừng.
"Ô khê! Nhiệm vụ chén gan cá mập hoàn thành!"