Thế giới 18 - Chương 28: Nông trại hạng nhất tinh tế
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
undefined09-02-2026 23:43:04
Các nhà thực vật học và nhân viên viện bảo tàng đều vô cùng phấn khích như trẻ con được quà. Họ đã chuẩn bị sẵn dụng cụ chuyên dụng, chỉ chờ hiệu lệnh là lao vào thu thập mẫu vật về nghiên cứu.
Vườn thực vật về đêm dưới ánh đèn pha sáng rực đẹp mê hồn. Nhìn một mảng xanh mướt mắt trải dài ngút ngàn, ai nấy lại càng thêm kích động!
"Tôi tới đây, tôi tới đây! Em yêu ơi!"
"Tôi cũng tới, tránh ra cho tôi chụp một tấm ảnh check-in trước đã!"
"Không được, không được, xem tận mắt trước đã, lát nữa chụp sau, dù sao trên Tinh Võng cũng có đầy ảnh sống ảo rồi!"
"Này, anh chen tôi rồi, mau mau nhường cho tôi một chỗ với, chỗ này góc đẹp!"
Xuân Miên rộng lượng cho phép họ thu thập mẫu vật. Họ liền hí hửng lấy ra những dụng cụ đã chuẩn bị từ lâu, dùng xẻng nhỏ nâng niu nhẹ nhàng đào đất rồi chuyển cây vào chậu hoa mini đã mang theo.
Đương nhiên, với lý do "để nuôi sống đám cải thìa và cải dầu tốt hơn ở môi trường mới", họ còn lén lút xúc thêm cả đất trồng quý giá của Xuân Miên vào túi riêng.
Xuân Miên thấy hết mấy trò mèo này nhưng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhìn cảnh tượng một đám giáo sư đầu ngành lom khom dùng chậu hoa nhỏ xíu để đựng cải thìa và cải dầu như báu vật, cô có một cảm giác buồn cười khó tả.
Nhưng thôi, thời thế khác biệt mà, nhìn riết rồi cũng quen. Nghĩ lại thời đại của mình, các loại rau củ sạch cũng vô cùng đắt đỏ, đều là những thứ xa xỉ của giới nhà giàu mới dám ăn thường xuyên. So sánh như vậy, cô lại thấy cảnh tượng tôn sùng rau củ trước mắt thực ra cũng không quá lố bịch.
Đám nhà thực vật học có tuổi này chẳng hề biết mệt dù đồng hồ đã điểm quá nửa đêm. Ai nấy đều hăng hái đào cải thìa và cải dầu, mắt còn láo liên liếc sang đám ngô, khoai tây chưa lớn bên cạnh, tay chân ngứa ngáy không yên.
Nhưng lý trí và đạo đức nghề nghiệp cuối cùng đã níu họ lại. Vì không chắc cây non đào đi có sống được không, họ quyết định lần sau sẽ quay lại, tạm thời kiềm chế bản thân một chút.
"Mình giúp cô ấy thì chắc cô ấy cũng sẽ giúp lại mình thôi nhỉ? Có qua có lại mới toại lòng nhau."
Lần sau tới, họ chắc chắn sẽ trả tiền sòng phẳng chứ không mặt dày lấy không nữa. Giá thị trường thế nào, họ sẽ mua y như vậy, chắc là được thôi nhỉ? Họ tự thân vận động tìm đến tận nơi, giúp cô tiết kiệm cả phí vận chuyển lẫn công đóng gói, cũng được coi là khách hàng VIP chất lượng cao rồi còn gì?
Xuân Miên không hề hay biết những suy tính đường dài của họ. Thấy họ biết điều không động đến những loại cây chưa trưởng thành của mình, thái độ của cô cũng thân thiện, cởi mở hơn hẳn.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, một đám nhà khoa học lớn tuổi đã cặm cụi đào đi không ít cải dầu và cải thìa. Mãi đến khi cảm thấy đã đào đủ chỉ tiêu, chụp ảnh đủ dung lượng, nghiên cứu đủ mệt, họ mới chịu dừng tay nghỉ ngơi.
Lúc này trời đã tờ mờ sáng, ai nấy đều thấm mệt, bụng đói cồn cào. Bữa khuya thịnh soạn Xuân Miên chuẩn bị cuối cùng cũng có dịp dọn lên.
Canh thịt dê hầm nhừ, điểm thêm chút cải thìa xanh mướt vừa để tăng vị ngọt thanh, vừa tạo thêm màu sắc bắt mắt cho món ăn thêm phần hấp dẫn. Ngoài ra còn có một đĩa cải dầu xào tỏi thơm lừng và bánh cà rốt hấp nóng hổi. Thật ra cà rốt vẫn chưa lớn hẳn, củ còn bé tí, Xuân Miên đành bấm bụng đào trước vài củ non để gom đủ một bàn tiệc tươm tất.
Dù bữa khuya chế biến đơn giản nhưng nguyên liệu lại vô cùng xa xỉ bậc nhất vũ trụ. Mọi người ăn uống rất từ tốn, nâng niu từng miếng, thi thoảng lại dừng đũa chụp ảnh "cúng facebook" rồi bàn luận sôi nổi về hương vị.
"Cà rốt tạm thời chưa có kết quả kiểm nghiệm chính thức đâu ạ, nếu mọi người không yên tâm về độ an toàn thì có thể không ăn món bánh này." Xuân Miên sợ nhóm người này lại có gánh nặng tâm lý nên cố tình rào trước một câu.
Nhưng các nhà thực vật học chẳng thèm bận tâm, có đồ ăn ngon trước mắt là được, quản gì đã kiểm nghiệm hay chưa. Đợi đến lúc có kết quả đóng dấu đỏ chót, liệu họ còn cơ hội được nếm miếng đầu tiên tươi ngon thế này không? Chắc chắn là không rồi! Vì vậy, cứ xông vào ăn thôi, chết cũng làm ma no!
Lưu Minh Minh đã chuẩn bị suất ăn rất dư dả, nhưng không địch lại nổi sự háo hức nếm thử của nhóm người này, ai cũng ăn thun thút không ngớt miệng. Mấy bạn nhỏ trong đội an ninh làm ca đêm cũng được ké một bữa no nê, sau đó đợi trời sáng hẳn để đổi ca với nhóm khác.
Các nhà thực vật học lấy cớ ban đêm ánh sáng không tốt, nhìn không rõ chi tiết cây cối nên ban ngày cũng lì lợm không chịu rời đi. Họ vẫn ở lại để chụp ảnh, quan sát, nghiên cứu và ghi chép số liệu tỉ mỉ. Nói chung là họ không muốn đi, chỉ ước có thể dời cả trụ sở học viện thực vật và bảo tàng đến cắm trại ở đây luôn cho tiện công tác.
Chính phủ: "To gan! Định làm loạn à!"
Xuân Miên cũng không quan tâm họ ở lại thế nào, miễn không phá hoại là được. Một ngày mới bắt đầu, lại có thêm một lứa cải thìa và cải dầu chín tới, đồng thời lứa rau ngó xuân đầu tiên cũng đã đến kỳ thu hoạch.
Vì nằm ở vị trí hơi khuất và các nhà thực vật học hôm qua trời tối cũng không nhận ra nên họ không dám động vào. Họ không chắc loại rau lạ này đã chín hay chưa, lại sợ hỏi nhiều quá sẽ làm phiền gia chủ nên đành im lặng quan sát.
Đến khi Xuân Miên lên sóng livestream, cô thông báo lứa rau ngó xuân đầu tiên đã có thể bán. Về cách chế biến, cô sẽ đăng công thức chi tiết lên tài khoản mạng xã hội Tinh Võng để mọi người tham khảo.