Thế giới 21 - Chương 35: Cực hạn sinh tồn

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:50:58

Thế nên Xuân Miên cũng chẳng có tâm thánh mẫu gì cho cam. Hách Cường nói không cứu, Xuân Miên gật đầu. Hai người chọn một hướng rồi cắm đầu chạy thẳng. Cô gái đang la hét phía sau ban đầu thấy hai người đứng yên thì tưởng họ sẽ ra tay giúp đỡ, hoặc ít nhất cũng giúp cản đường NPC một chút, vì cô ta thực sự chạy hết nổi rồi. Ai ngờ, ngay khi cô ta sắp chạy đến nơi thì hai người kia... bỏ chạy. Nữ người chơi: "... !!!" Cuộc đời sao mà chua chát thế này! - Xuân Miên và Hách Cường tuy bỏ chạy nhưng chưa bao giờ từ bỏ ý định "úp sọt" NPC. Chỉ là tình thế hiện tại là hai đấu bốn, hoặc miễn cưỡng tính cả cô gái kia là ba đấu bốn, thì phần thắng quá thấp. Đánh trực diện không nắm chắc nên phải đổi chiến thuật. Chạy được một đoạn, hai người gặp một khu vực trang trí bằng hòn non bộ. Hòn non bộ ở đây siêu to khổng lồ, to đến mức ở giữa có lối đi vừa cho một người chui qua. Cả khu vực này là một quần thể hòn non bộ nối tiếp nhau kéo dài chừng hơn 200 mét. Chiều cao cũng rất ấn tượng, người cao hai mét đi vào vẫn thoải mái, không bị đụng đầu. "Chỗ này được đấy." Xuân Miên cảm thấy đây là nơi ẩn nấp và phục kích tuyệt vời. Hách Cường rõ ràng cũng ưng ý địa điểm này, nên họ quyết định ở lại đây chơi trò "ôm cây đợi thỏ". Hai người nhanh chóng chui vào trong hòn non bộ nhưng vẫn giữ tầm nhìn với nhau, cố gắng duy trì khoảng cách không quá 10 mét. Nếu xa hơn thì sẽ lặp lại tình huống khó xử lúc nãy: một bên gặp nguy, bên kia không kịp ứng cứu, muốn cứu phải chạy đường vòng rất tốn sức. Hách Cường cho rằng tiết kiệm được chút sức nào hay chút ấy, lỡ không hạ gục được hết NPC thì họ xác định phải chạy parkour cả đêm! Ngắm nghía một hồi, hai người chọn được một bức tường đá thông gió bốn phía. Vị trí này chỉ cần nấp vào khe hở, chờ con mồi cắn câu là xong. Nếu đánh không lại thì vẫn còn đường lui, quả là phong thủy bảo địa! Xuân Miên và Hách Cường mỗi người chọn một góc đối diện nhau rồi ẩn nấp. [Hai người này... tôi cạn lời thật sự!] [Các bạn NPC lần sau nhớ kỹ mặt hai người này nhé, thấy thì chạy cho xa vào!] [Không không không, tôi thích thử thách độ khó cao, lần sau đăng ký tôi muốn đụng độ bọn họ!] [Tôi là một trong số những NPC bị Lăng Tiếu trói lần trước đây. Đừng hỏi nữa, hỏi là ám ảnh tâm lý cực lớn đấy, tạm thời tôi không muốn vào game nữa đâu. ] [Ủa, Lăng Tiếu đi vệ sinh kìa... ] - Sự chú ý của làn đạn nhanh chóng bị đánh lạc hướng vì Xuân Miên yêu cầu một căn phòng tối. Phòng tối để giải quyết nhu cầu vệ sinh nên dĩ nhiên người ngoài không nhìn thấy gì. Hách Cường có chút ngại ngùng, dù sao khoảng cách hai người cũng khá gần, mặc cho tính bảo mật của phòng tối rất tốt. Nhưng mà... đừng hỏi, hỏi là ngại đấy. Xuân Miên yêu cầu phòng tối lúc này đương nhiên không chỉ để đi vệ sinh. Cô có một kho chứa đồ nhỏ gồm ba ngăn do Môn Chi Linh cung cấp. Trong thế giới nhiệm vụ, cô có thể dùng nó để cất giữ vật phẩm tạm thời, dù không mang đi được nhưng làm kho chứa tạm cũng ổn. Để dò tìm tín hiệu công nghệ của trò chơi, lần này Xuân Miên đã lén mang theo một chiếc điện thoại di động. Khi trò chơi bắt người, nó sẽ lọc bỏ toàn bộ thiết bị điện tử và vật dụng ngoại thân, chỉ cho phép người chơi vào game. Thế nên muốn mang điện thoại vào không phải chuyện dễ. Xuân Miên đã lợi dụng kho chứa nhỏ này, mượn cớ đi vệ sinh để lấy điện thoại ra kiểm tra. Chiếc điện thoại này là loại đời mới nhất Xuân Miên vừa mua, bên trong cài đặt rất nhiều hệ thống và phần mềm chuyên dụng. Dò tìm tín hiệu Tinh Tế không dễ, nhưng Xuân Miên muốn thử vận may. Thời gian mỗi lần đi vệ sinh có hạn, Xuân Miên vừa phải giải quyết nhu cầu thật, vừa tranh thủ kiểm tra điện thoại. Hơn nữa, cô cũng không chắc hệ thống game có phát hiện ra chiếc điện thoại này không, lỡ nó quét được và tịch thu thì toi công. Xuân Miên thử một lúc, không biết do tính chất đặc biệt của phòng tối hay lý do gì khác, nhưng tạm thời chưa có phản ứng gì bất thường. Canh đúng 5 phút, Xuân Miên cất điện thoại đi, phòng tối biến mất, cô quay lại chỗ ẩn nấp cũ. Đúng lúc này tiếng bước chân vang lên. Xuân Miên và Hách Cường liếc nhau, chuẩn bị ra tay. Khi tiếng bước chân đến rất gần, Xuân Miên nhướng mày, ra hiệu cho Hách Cường khoan hãy động thủ. Thứ nhất, chỉ có tiếng bước chân của một người, trong khi NPC thường đi theo cặp. Thứ hai, bước chân này nhẹ bẫng, yếu ớt, không giống tác phong của NPC. Trò chơi sẽ không tuyển những NPC yếu nhớt như vậy, nên khả năng cao đây là người chơi. Hai người án binh bất động. Rất nhanh, một bóng người lướt qua trước mặt họ. Là đi bộ thật sự chứ không phải chạy. Chắc do thể lực tiêu hao quá lớn nên người này chỉ có thể lê bước. Đó là một người đàn ông tóc vàng mắt xanh, dáng người thấp bé. Vì ván này có nhiều người nước ngoài nên Xuân Miên không xác định được danh tính đối phương. Khi hệ thống công bố danh sách, dù có hình ảnh minh họa ngắn gọn nhưng Xuân Miên không nhìn kỹ. Thế nên người này là ai vẫn còn là một ẩn số. Hai người giả vờ như không tồn tại. Đối phương đang mải miết chạy trốn nên cũng không phát hiện ra họ. Tất nhiên cũng có thể do Xuân Miên và Hách Cường trốn quá kỹ. Người đàn ông nhanh chóng đi khuất. Ngay sau đó lại có tiếng bước chân dồn dập vang lên. Lần này bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, toát lên khí thế bức người. Chắc chắn là NPC. Hơn nữa tiếng bước chân rất nặng, nghe qua là biết không chỉ có một người. Xuân Miên dỏng tai nghe ngóng kỹ càng. Ít nhất có bốn người!