Xuân Miên: "..."
Thôi được, cô xin rút lại lời nhận xét lúc trước.
Đối phương tuy có nét đẹp phi giới tính, nhưng tính cách cũng rất... ẻo lả.
Từ tri phủ và Trần đại nhân: ...
Thôi, về gầm xe đây, bật mode tăng tốc.
"Hai vị đại nhân, các ngài phải làm chủ cho ta, tay ta đau quá." Thấy Xuân Miên im lặng không nói, Tần tam công tử lập tức nhảy đến trước mặt hai vị đại nhân, lại một lần nữa mếu máo tố cáo.
Tính tình của Tần tam công tử rất ương ngạnh, cả kinh thành ai cũng biết. Nếu không phải trên đầu hắn có một bà chị là Hoàng hậu, nhà họ Tần lại là một gia tộc thanh liêm chính trực, e là hắn đã sớm bị người ta đánh chết không biết bao nhiêu lần rồi.
Lúc này thấy hắn như vậy, Trần đại nhân đến nhìn cũng không muốn nhìn.
"Tam công tử à, lão già này biết rõ bản tính của cậu, chẳng lẽ còn không biết cậu thực ra là đang muốn ăn vạ cô nương nhà người ta sao?"
"Hừ! Toàn là kịch bản cả. Lão già này hiểu hết, nhưng ta không muốn hãm hại cô nương nhà người ta, dù sao đây cũng là nhân tài kỹ thuật mà chúng ta đang cần."
Trần đại nhân không nói lời nào, Từ đại nhân thì càng cười ha hả ba phải: "Ai da, để ta xem nào, đau ở đâu?"
Tần tam công tử: "..."
Toang rồi, tính sai, không ngờ hai người này căn bản không hùa theo kịch bản của mình.
À, phải rồi, họ đã sớm nhìn thấu bản tính xấu xa của mình, cho nên căn bản sẽ không giúp mình.
Tần tam công tử đúng là đã để ý đến... thân thủ của Xuân Miên, muốn mượn cớ này để ăn vạ cô, rồi cùng cô lĩnh giáo một phen.
Nhưng mà, não của hắn hoạt động không giống người bình thường cho lắm.
Người bình thường cùng lắm cũng chỉ cong queo như cái kẹp giấy, còn Tần tam công tử thì cong đến mức thành cái vòng nhang muỗi.
Đừng hiểu lầm, không phải là về giới tính, mà là về cách suy nghĩ.
Xuân Miên đã thông qua hành vi trẻ con lúc đầu của đối phương mà phán đoán ra, đối phương hẳn là vị Tần gia tam công tử chó chê mèo ghét ở kinh thành. Trong cốt truyện, tính cách của hắn cũng là một người rất đau đầu.
Nhưng về sau ở trên chiến trường, hắn lại là một nhân vật khiến quân địch phải đau đầu.
Lập công ở chiến trường là hắn, gây rối cũng là hắn. Thân là em vợ của Phượng Chinh, Phượng Chinh đối với hắn vừa yêu vừa hận.
Dù sao thì sau này, Phượng Chinh có thể chinh chiến thiên hạ, cũng là nhờ vào người em vợ này lập uy trên chiến trường, sau đó tạo nên uy danh lẫy lừng.
Nhưng tính tình của vị em vợ này cũng thuộc hàng nhất đẳng ương ngạnh. Phượng Chinh thân là hoàng đế, lại là anh rể, một bên tức đến giậm chân mắng mỏ, một bên không thể không ngoan ngoãn đi dọn tàn cuộc cho hắn.
Lúc trước khi nghe nói là Tần gia công tử, Xuân Miên đã không muốn đụng phải vị này, ai ngờ người đến đúng là hắn.
Nhưng nghĩ lại cũng phải, dù sao đây cũng là thành trì biên ải, chí hướng của Tần tam công tử lại là chiến trường, có cơ hội đến đây, sao hắn có thể bỏ qua được chứ?
Hơn nữa, có Trần đại nhân đi đầu, hắn chỉ là đi ké, đến đây một cách danh chính ngôn thuận.
"Nào, Liên nhi à, vị này là Tần tam công tử." Từ đại nhân thấy mình vừa nói xong, Tần tam công tử đã tắt đài, liền cười ha hả, vuốt vuốt ria mép rồi quay đầu giới thiệu cho Xuân Miên.
"Tam công tử, vị này là cháu gái của hạ quan, Tần Liên Quân, cũng là người chỉ đạo việc phơi muối biển lần này." Từ đại nhân giới thiệu xong Tần tam công tử, lại bắt đầu giới thiệu Xuân Miên.
Vì thân phận hai người chênh lệch rất lớn, nên Từ đại nhân cũng không vì hai người cùng họ Tần mà nói mấy câu kiểu như "biết đâu năm trăm năm trước là người một nhà".
Dù sao nói vậy, không khéo lại khiến người ta hiểu lầm, có phải mình muốn mượn cớ này để cho Xuân Miên trèo cao hay không?
Theo quan điểm của Từ đại nhân, bản lĩnh của Xuân Miên không nhỏ, hoàn toàn không cần dựa vào người khác cũng có thể thể hiện được giá trị của bản thân.
"Cô cũng họ Tần?" Từ đại nhân không nhắc đến, Trần đại nhân thì không để tâm, lòng vẫn đang nghĩ đến chuyện phơi muối, nên không xen vào. Tần tam công tử lúc này mới biết Xuân Miên cũng họ Tần.
Kinh ngạc thốt lên, lúc này cũng không đau, cũng không ấm ức nữa, mà cười hì hì sấn tới hớn hở nói: "Vậy cô bao nhiêu tuổi rồi? Ta qua năm là làm lễ đội mũ rồi, chắc là lớn hơn cô một chút. Nào nào nào, gọi một tiếng "tam ca" nghe xem nào, sau này tam ca sẽ bảo kê cho cô."
"Tần tam công tử." Xuân Miên lại chẳng hề suồng sã, cô ngoan ngoãn hành lễ với đối phương, khách sáo gọi một tiếng.
Người ủy thác năm nay cũng mười chín tuổi, nhưng sinh nhật lớn hơn một chút, vào đầu tháng ba.
Sinh nhật của Tần tam công tử, trong cốt truyện không đề cập, cụ thể Xuân Miên cũng không biết, đương nhiên cũng không muốn biết.
"Đừng như vậy mà, muội muội." Tần tam công tử tỏ ra thân thiết, nếu không phải e ngại nam nữ khác biệt, hắn thật sự muốn đến khoác vai Xuân Miên, ra vẻ anh em tốt.
Cười trêu một câu, Tần tam công tử mang một bộ mặt cười tủm tỉm, tiến lại gần Xuân Miên vài phần rồi lại mở miệng nói: "Cô không nói sinh nhật, vậy cứ cho là cô nhỏ hơn ta đi. Sau này cô chính là em gái nhỏ của ta, tam ca bao bọc cho em gái nhé."
Nói xong, mặc kệ Từ đại nhân và Trần đại nhân còn ở đó, hắn đột nhiên tấn công vào gáy Xuân Miên.
Tần tam công tử trong lúc nói chuyện đã không ngừng lặng lẽ thu hẹp khoảng cách với Xuân Miên. Lúc này khoảng cách vừa đẹp, thuận tiện cho hắn ra tay.
Dù sao thì thiếu niên nhiệt huyết, cũng không dễ dàng chịu thua.
Cho nên, có cơ hội là vẫn phải tấn công.
Xuân Miên đã sớm phát hiện hắn đang lặng lẽ tiến lại gần mình. Biết tính tình hắn ương ngạnh, Xuân Miên đã sớm đoán được, hắn không thể nào vì có hai vị đại nhân ở đây mà thu liễm.