Đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại mình cô, Môn Chi Linh và con robot gia dụng, Xuân Miên mới lên tiếng: "Kết toán nhiệm vụ được chưa?"
"Tất nhiên rồi." Môn Chi Linh đáp rồi ra hiệu cho Xuân Miên nhìn lên phía trên bên phải của mình.
Quả nhiên, một dãy số dài đã hiện ra ở đó: 30. 000 Nguyện lực.
Đây là phần thưởng từ Ngụy Thục Mai, sau khi đã chia cho Môn Chi Linh thì đây là con số Xuân Miên nhận được.
"Xem ra Ngụy Thục Mai rất hài lòng." Nhìn số nguyện lực, Xuân Miên khẽ cười rồi nói tiếp: "À phải, suýt nữa thì tôi quên mất Cao An Na."
Ở thế giới trước, Xuân Miên là người giàu nhất, dùng thực lực tuyệt đối để đứng vững ở ngôi đầu bảng xếp hạng trong một thời gian dài. Lúc cô vừa trở thành người giàu nhất, Cao An Na vẫn còn ở trong thôn. Sau đó, Xuân Miên cũng không để tâm đến cô ta nữa mà chỉ tập trung vào bảng xếp hạng những người giàu có.
"Biến mất khỏi tầm mắt của mọi người rồi." Môn Chi Linh nhanh chóng đáp.
Nghe vậy, Xuân Miên ra vẻ đăm chiêu.
"Chúng ta tiếp tục chứ?" Thấy Xuân Miên hơi cúi đầu im lặng, Môn Chi Linh dè dặt hỏi.
Lúc này, Xuân Miên đã biết tốc độ thời gian trôi ở thế giới nhiệm vụ không giống với thế giới thực. Một phút ở hiện thực tương đương với một năm trong đó. Vì vậy, cho dù cô đã ở lại thế giới kia rất nhiều năm, khi trở về cũng chỉ mới qua vài phút, chẳng làm lỡ việc gì cả.
Chỉ là vừa mới mệt mỏi cả thể chất lẫn tinh thần sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Xuân Miên cảm thấy không vui cho lắm. Cô bèn xua tay với Môn Chi Linh rồi nói: "Tôi đi làm việc khác đây."
Môn Chi Linh: "???"
Nó chỉ biết trơ mắt nhìn Xuân Miên bỏ đi làm chuyện khác. Ai ngờ cô vừa đi đã là nửa tháng, Môn Chi Linh gần như sầu đến rụng cả da!
-
"Tôi mở cửa được chưa?" Khó khăn lắm mới thấy mặt Xuân Miên, Môn Chi Linh vội hỏi lớn.
Xuân Miên vừa chốt xong một đơn hàng lớn, tâm trạng không tệ. Nghe Môn Chi Linh hỏi vậy, cô có chút khó xử đáp: "Không muốn lắm."
"Sớm muộn gì cũng phải đi thôi. Cô không muốn ngắm nhìn thế giới bên ngoài à? Nghĩ đến cái Máy Chuyển Đổi Linh Hồn mà cô muốn đi chứ." Môn Chi Linh cảm thấy mình phải tung ra chút điều kiện hấp dẫn mới có thể khiến Xuân Miên tập trung vào nó, vào nhiệm vụ!
Nghe Môn Chi Linh nói vậy, Xuân Miên suy nghĩ một lát rồi mới miễn cưỡng đáp: "Cũng đúng."
Cái giọng điệu này, rõ ràng là vẫn chẳng muốn đi chút nào!
Môn Chi Linh cũng không hiểu nổi, Trung tâm thương mại của nó có bao nhiêu thứ tốt như vậy, tại sao Xuân Miên lại không hề rung động chứ? Thật phi khoa học mà!
Xuân Miên, người vốn không thiếu tiền, thầm nghĩ, tuy Trung tâm thương mại của Môn Chi Linh có không ít thứ tốt, lại còn là những thứ mà thế giới của cô không có, nhưng vậy thì đã sao? Cứ nghĩ đến việc phải đến một thế giới xa lạ, vất vả mấy chục năm, cô lại thấy chẳng có chút hứng thú nào.
Nếu không phải vẫn còn cái Máy Chuyển Đổi Linh Hồn treo ở đó làm mồi nhử, Xuân Miên thậm chí đã muốn gọi thẳng công ty chuyển nhà tới khuân luôn cả cánh cửa này đi rồi.
Môn Chi Linh: "..."
Thấy Xuân Miên cuối cùng cũng đồng ý, Môn Chi Linh thiếu chút nữa là rơi hai hàng nước mắt chua xót. Nó vội vàng cắt ghép cốt truyện của thế giới mới rồi chiếu lên cánh cửa của mình.
[Vốn là tiểu thư Hầu phủ, nhưng vì một sự nhầm lẫn trớ trêu lúc mới sinh mà trở thành con gái của một viên quan nhỏ. Kiếp trước, Dư Thanh Vi mang theo dáng vẻ và hơi thở của kẻ đầu đường xó chợ trở về Hầu phủ, nhưng không được lòng bất cứ ai, thậm chí còn bị nhiều người ác ý hãm hại. Cuối cùng, cô bị gả cho một gã học trò nghèo nhưng lại là kẻ vong ân bội nghĩa. Chưa tới ba mươi tuổi, cô đã chết mòn vì sự đày đọa của mẹ chồng và sự bạo lực lạnh của chồng. ]
[Không ngờ, khi mở mắt lần nữa, cô đã trọng sinh về thời niên thiếu. Lần này, Dư Thanh Vi đã chuẩn bị từ sớm. Cô tự chăm sóc bản thân trở nên trắng trẻo, gọn gàng, lại tỏ ra hiểu lễ nghĩa. Trong một lần tình cờ, cô cứu được Lão phu nhân của Hầu phủ và được đón về với thân phận ân nhân. Nhờ vậy, cô có được tình thương của mẹ, sự áy náy của cha, và sự yêu mến của tất cả mọi người trong phủ. Cuối cùng, cô theo phò trợ Tứ hoàng tử. Sau khi Tứ hoàng tử đăng cơ, cô trở thành một trong Tứ phi, hưởng hết vinh hoa phú quý cả đời. ]
[... ]
[Kiếp trước, Triệu Minh Sương vốn chỉ là một cô gái nông thôn, nhưng nhờ sự thiên vị của Lão phu nhân mà được giữ lại Hầu phủ, trở thành một sự đối lập rõ rệt với Dư Thanh Vi. Nhưng ở kiếp này, Dư Thanh Vi sẽ không cho cô ta cơ hội đó nữa!]
[... ]
Vì nội dung quá dài nên Môn Chi Linh đã phải thu nhỏ cỡ chữ. Sau khi xem xong, Xuân Miên im lặng một lúc lâu.
Môn Chi Linh dè dặt hỏi: "Mở cửa nhé?"
"Lần sau chỉnh lại phông chữ được không? Đọc xong tôi cảm thấy mình sắp mù đến nơi rồi." Xuân Miên mặt không cảm xúc buông lời phàn nàn, không đợi Môn Chi Linh phản ứng đã bồi thêm một câu: "Mở Trung tâm thương mại ra xem trước đã."
Ở thế giới trước, cô đã phải chịu thiệt vì không xem qua nó trước khi đi.
Xuân Miên chưa chịu mở cửa thì Môn Chi Linh còn phải dỗ dành cô, vì vậy nó hào phóng mở ngay Trung tâm thương mại.
Trung tâm thương mại có giới hạn đối với Xuân Miên, cô chỉ có thể mua những vật phẩm phù hợp với thế giới sắp tới. Dù vậy, khi nhìn thấy số lượng vật phẩm lên đến sáu chữ số, cô lại rơi vào một sự im lặng kỳ quái.
Hầu hết các vật phẩm trong Trung tâm thương mại đều không rẻ, nhưng một phần nhỏ lại có giá thấp đến mức khó tin.
Trong đầu nhanh chóng phân tích, Xuân Miên nắm bắt được hai từ khóa quan trọng.