Dù nhà họ Tôn đã làm rõ, Triệu Hương Mai cũng đã xin lỗi, nhưng danh tiếng của Xuân Miên ít nhiều vẫn bị ảnh hưởng. Chỉ là do màn tự bóc phốt của Chu Viễn Phương có độ nóng quá cao, nên đã đè bớt độ nóng của Xuân Miên xuống.
Cuối năm là lúc nông nhàn, cho nên các nhà nông bắt đầu rục rịch xem mắt, tần suất cũng cao hơn hẳn.
Chu Ngọc Đình và Xuân Miên năm nay đều hai mươi tuổi. Gần đây, nhà Chu Ngọc Đình đã tiếp mấy đợt bà mối, cả chuyên nghiệp lẫn bán chuyên, rồi bà con bảy họ, ai cũng muốn giới thiệu đối tượng cho cô bé.
Nhưng bên phía Xuân Miên, lại tuyệt nhiên không có ma nào ngó ngàng. Nghĩ đi nghĩ lại, chắc chắn là do bị ảnh hưởng bởi chuyện lần trước.
Chuyện tuy đã rõ ràng, nhưng ảnh hưởng xấu vẫn còn đó. Nghĩ đến đây, Chu Ngọc Đình lại thấy tức anh ách.
"Ừ, không cần để ý đến bà ta." Xuân Miên biết Chu Ngọc Đình đang tức giận thay mình, nhưng cô không mấy bận tâm. Người ủy thác nguyện cả đời ăn chay, không lấy chồng, chỉ để đổi lấy bình an cho gia đình.
Điều này vừa hay hợp ý Xuân Miên. Hiện tại tuy quá trình hơi lắt léo, danh tiếng của cô cũng bị ảnh hưởng tiêu cực, nhưng kết quả cũng không tệ lắm. Danh tiếng là thứ chỉ dựa vào người khác nói thì không có tác dụng, cuối cùng vẫn phải tự mình gây dựng.
-
Sang hôm sau, trời âm u, nhưng trong thôn lại vô cùng náo nhiệt. Bởi vì hôm nay là ngày chia thịt lợn.
Xuân Miên vốn định đi cùng Vương Tiểu Thúy, nhưng vừa ra cửa đã thấy Chu Ngọc Hải khoác áo bông đi ra. Thấy vậy, Xuân Miên vội quay người hỏi: "Anh cả, anh đi đâu đấy?"
"À, tường ở khu thanh niên trí thức mấy hôm trước bị gió thổi sập, anh qua sửa giúp họ một chút." Thấy trời không đẹp, Chu Ngọc Hải lại lấy thêm cái mũ bông đội lên.
Nghe anh nói vậy, tim Xuân Miên thót một cái.
Trong ký ức của người ủy thác, Chu Ngọc Hải chính là đi sửa tường cho khu thanh niên trí thức, sau đó bị người ta tố cáo, bắt gặp đang "quan hệ bậy bạ" trong bếp ăn của khu.
Không thể không nói, Triệu Hương Mai thật sự rất độc ác. Chọn địa điểm gây án ở khu thanh niên trí thức, không chỉ vì ở đó dễ ra tay, mà còn vì sau khi Chu Ngọc Hải gặp chuyện, đám thanh niên trí thức sẽ có ác cảm với nhà họ Chu.
Ngược lại, nhà họ Chu cũng vì chuyện này mà nảy sinh khoảng cách với đám thanh niên trí thức. Hai bên vì chuyện này mà gần như cạch mặt nhau, cũng cắt đứt hoàn toàn khả năng nhà họ Chu bắt mối quan hệ được với thanh niên trí thức, rồi nhờ đó mà có cơ hội rời khỏi cái sơn thôn nhỏ này!
"Vậy anh đi sớm về sớm nhé. Mấy bạn thanh niên trí thức quanh năm suốt tháng cũng không dễ dàng gì, lỡ người ta giữ lại ăn cơm, anh cứ ở lại ăn." Xuân Miên nghĩ ngợi, rồi dặn một câu.
Chu Ngọc Hải thật thà cười đáp: "Không được, không được đâu."
Xuân Miên không đi theo, vì cô còn có chuyện quan trọng hơn phải làm. Nếu Triệu Hương Mai thật sự ra tay, Xuân Miên cần phải tóm được kẻ sẽ thế chỗ Chu Ngọc Hải!
Trong ký ức của người ủy thác, người đàn bà bị bắt gặp cùng Chu Ngọc Hải trong bếp, nhưng cuối cùng lại vô sự, tên là Tôn Thục Tú. Ả là em gái của một gã lười ở Cối Xay Nhỏ.
Cô ả này vốn tâm tư không đứng đắn, nếu không cũng chẳng vì một chút lợi lộc mà bị Triệu Hương Mai lợi dụng, vứt bỏ cả danh dự, đi ăn vạ Chu Ngọc Hải.
Lần này, Xuân Miên cũng không biết Triệu Hương Mai có định diễn lại vở kịch này không. Nhưng chắc cũng đến tám chín phần. Rốt cuộc, tìm một cô gái chịu vứt bỏ cả danh dự không phải dễ, nên Xuân Miên đoán Triệu Hương Mai cũng chẳng tìm được ai khác.
Cho nên, việc Xuân Miên phải làm bây giờ, là đi hỏi Chu Ngọc Đình, xem có phát hiện người lạ nào vào thôn không. Cái "ra-đa hóng hớt" này đặc biệt nhạy!
Chu Ngọc Đình vốn đã chạy ra đến cổng sân, định đi xếp hàng chia thịt lợn, kết quả bị Xuân Miên kéo giật lại.
"Hôm nay chắc có người thôn khác sang xem náo nhiệt phải không?" Xuân Miên không dám hỏi thẳng, đành mượn cớ chuyện mổ lợn để hỏi dò.
"Chứ sao! Thôn Sau, thôn Đá Lớn, làng Sông Tam Hoàn đều có người sang. Em còn thấy cả hai anh em nhà lười ở Cối Xay Nhỏ nữa. Đừng nói, tuy thằng anh lười kia mặc cái áo bông rách, nhưng cô em gái hôm nay ăn mặc sạch sẽ lắm, không biết có phải sang đây xem mắt không." Chu Ngọc Đình không nghĩ nhiều, nghiêng đầu đáp.
Nghe Chu Ngọc Đình nói xong, đáy mắt Xuân Miên chợt lạnh đi vài phần.
Hai anh em nhà lười ở Cối Xay Nhỏ! Cô em gái trong đó, chính là nữ chính trong vụ "quan hệ bậy bạ" với anh cả của người ủy thác.
Danh tiếng của ả vốn đã chẳng ra gì, nên ả cũng chẳng ngại nó nát thêm chút nữa. Chỉ cần trả giá nổi, Triệu Hương Mai chắc chắn sẽ thuê được ả!
"Vậy thì náo nhiệt rồi. Thôi, em chưa đổi giày bông, mọi người đi trước đi." Xuân Miên kiếm cớ, chuồn về nhà trước.
Vương Tiểu Thúy và Chu Ngọc Đình cũng không nghĩ nhiều, vả lại mọi người đều đang vội đi xếp hàng.
Tuy nói xếp hàng thực chất là dựa theo công điểm cao thấp của mỗi nhà, nhưng cả hai nhà đều có công điểm không ít, đáng lẽ được xếp trên. Không thể vì đi muộn mà bị đẩy xuống cuối hàng được. Đến lúc đó thì làm sao chọn được thịt ngon!
Vì vậy, mấy người vội vàng bưng cái chậu nhỏ đi ngay!
-
Còn Xuân Miên, sau khi về nhà đổi giày, cô lặng lẽ rời khỏi nhà bằng cửa sau, rồi men theo đường núi, đi về phía nhà mẹ đẻ của Triệu Hương Mai – Thôn Sau.
Hai thôn Trước - Sau bị ngăn cách bởi một con sông, trên sông có cầu, nhưng đi đường núi cũng qua được. Đi qua cầu dễ bị chú ý, đi đường núi sẽ kín đáo hơn.
Giờ là mùa đông, hôm nay trong thôn lại đang mổ lợn ăn Tết, nên trên núi gần như không một bóng người. Khả năng Xuân Miên gặp phải người là cực kỳ thấp.