Thế giới 18 - Chương 2: Nông trại hạng nhất tinh tế
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
undefined09-02-2026 23:41:52
[Tôi có một món Thần Khí tên là "Biến phế liệu thành báu vật". Bất kể cô ném loại rác nào vào, nó đều đổi được vật phẩm cô muốn. Tất nhiên, giá trị rác thải khác nhau thì số lượng vật phẩm nhận được cũng khác nhau. Cô có muốn thử không? Cái này ngon hơn nhiều so việc cô đi mua từng túi hạt giống đấy!]
Ở thế giới này, đất đai trên hành tinh rác đã chết. Hơn nữa, trong thời đại tinh tế, nhiều loài thực vật từ thời Trái Đất cổ đại đã tuyệt chủng, cây nông nghiệp cũng tiến hóa hoặc bị đào thải, chìm dần vào dòng chảy lịch sử.
Xuân Miên muốn xây dựng lại hành tinh rác, mà trồng trọt là điều kiện tiên quyết. Có thực mới vực được đạo, bụng đói meo thì làm ăn được gì?
Sợ Xuân Miên không động lòng, thấy cô đứng yên suy nghĩ, Môn Chi Linh liền bồi thêm đòn quyết định: [Cô nghĩ mà xem, chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ nhanh gọn, việc gì phải vất vả cày cuốc làm gì? Hơn nữa sản phẩm này đang có khuyến mãi, giá cực hời, quá hợp với ví tiền của cô luôn. Bỏ ra chút vốn cỏn con mà làm nên chuyện lớn, tính kiểu gì cũng thấy lời to!]
Thời đại tinh tế đúng là sân nhà của Xuân Miên. Nhưng vì vũ trụ có vô vàn không gian song song nên mỗi nơi lại có điểm khác biệt. Ký ức của cô gái này tuy nhiều, nhưng khái niệm về toàn bộ vũ trụ vẫn còn khá mơ hồ.
Suy nghĩ một lát, Xuân Miên quyết định hỏi giá trước. Nếu giá tốt, đúng là có thể cân nhắc. Gầy dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng đâu có dễ, nếu có một cái "hack game" xịn hơn, mọi chuyện sẽ dễ thở hơn nhiều!
"Hời như thế nào?" Xuân Miên khẽ hỏi giá.
Môn Chi Linh thấy khách sộp quan tâm liền vội vàng nói: [Giá gốc 2,99 triệu, nay giảm giá sập sàn chỉ còn 20. 000! Có phải quá rẻ, quá hợp lý không? Hơn nữa món này dùng vĩnh viễn, cứ có rác là ném vào đổi đồ được!]
Nghe mức giảm giá kinh hoàng này, Xuân Miên không khỏi bật cười trêu: "Các cậu giảm giá sập sàn hay là hàng ế quá nên bán tống bán tháo đấy?"
Môn Chi Linh nở một nụ cười vừa kiên cường vừa nghiêm túc, quyết tâm giữ vững hình tượng uy tín.
Xuân Miên chỉ suy nghĩ thoáng qua rồi dứt khoát trả tiền, nhận hàng và chuồn lẹ!
-
Vừa tiếp đất, Xuân Miên đã nghe thấy giọng nói the thé chói tai của một gã đàn ông văng vẳng bên tai: "Cô tự nghĩ cho kỹ đi! Hoặc là tham gia tiệc rượu tối nay, sau này dù là sếp Trần, sếp Mã hay sếp Tôn cũng sẽ có người che chở cho cô. Tôi biết chuyện này khó mà chấp nhận ngay, nhưng đã bước chân vào cái giới giải trí này rồi thì phải tự hiểu quy tắc ngầm, muốn ngoi lên đâu có dễ."
Gã đàn ông cười khẩy một tiếng rồi bồi thêm: "Huống hồ, một đứa xuất thân từ cái hành tinh rác rưởi như cô, hai bàn tay trắng, nếu không nhờ công ty nâng đỡ thì làm gì có ngày hôm nay? Giờ là lúc cô báo đáp công ty rồi."
Dường như thấy chừng đó vẫn chưa đủ độ sát thương, gã đẩy một bản hợp đồng về phía Xuân Miên, mở miệng lần nữa: "Hợp đồng của cô sắp hết hạn. Có được gia hạn hay không là tùy vào biểu hiện tối nay của cô đấy. Đây là hợp đồng mới đã soạn sẵn, chỉ cần cô ngoan ngoãn tham gia tiệc rượu, mang lại lợi nhuận cho công ty, lẽ nào chúng tôi lại bạc đãi cô sao?"
Xuân Miên mở mắt ra, nhận thấy mình đang ở một nơi trông giống văn phòng hiện đại. Chỉ có điều, chiếc bàn trước mặt không làm từ gỗ, và chiếc ghế cô ngồi là ghế thông minh. Cô vừa hơi ngả người ra sau, chiếc ghế liền tự động thay đổi hình dáng, ôm sát lấy sống lưng, đảm bảo cô luôn cảm thấy thoải mái dù ngồi ở tư thế lười biếng nào.
Chiếc bàn làm việc trước mặt đặc biệt lớn, đúc từ một loại kim loại lạ, mặt bàn sạch bóng đến mức soi gương nặn mụn được. Gương mặt yêu kiều vô song của nguyên chủ đang phản chiếu rõ mồn một trên mặt bàn. Lớp trang điểm tinh xảo kết hợp với bộ váy liền thân màu xanh bơ tạo nên vẻ tươi mát, đầy sức sống của mùa hè.
Mái tóc đen bóng dài quá vai, phần đuôi được uốn cúp nhẹ nhàng. Nhìn độ bóng mượt là biết đã được chăm sóc kỹ lưỡng, rẽ ngôi bốn sáu tôn lên gương mặt thanh tú. Đường chân tóc rất đẹp, có lẽ vì còn trẻ nên chưa bị nỗi lo rụng tóc ám ảnh.
Trên mặt bàn nhẵn bóng là một chiếc bảng thông minh, tương tự máy tính bảng thời hiện đại nhưng có thể điều khiển từ xa. Đây là sản phẩm đặc trưng của thời đại tinh tế, dù là không gian song song thì công nghệ vẫn có nét tương đồng. Xuân Miên chỉ cần liếc qua là đoán được công dụng của nó.
Trên màn hình là bản hợp đồng gia hạn mới. Trớ trêu thay, cái gọi là "ưu ái" này có thời hạn tới hai mươi năm, với tỷ lệ ăn chia lợi nhuận là chín một. Công ty nuốt chín phần, nghệ sĩ húp cháo một phần.
Thấy Xuân Miên chỉ cúi đầu nhìn hợp đồng mà không nói gì, gã đàn ông bên cạnh lại cười cười, tiếp tục cái giọng như bị ai bóp cổ: "Chẳng phải cô muốn đưa đám bạn bè, người thân nghèo kiết xác ở hành tinh rác đi đổi đời sao? Sao giờ lại im lặng thế? Cơ hội đang ở ngay trước mắt, bỏ lỡ lần này sẽ không có lần sau đâu. Cô nghĩ công ty sẽ gia hạn với một kẻ vô dụng không đem lại tiền bạc à?"
Gã đàn ông này nắm rất rõ điểm yếu, hay nói đúng hơn là "tử huyệt" của nguyên chủ, nên không ngừng chọc ngoáy vào đó. Trong ký ức của nguyên chủ, vì muốn cứu giúp bạn bè người thân ở quê nhà, cuối cùng cô ấy đã nhắm mắt đưa chân ký vào bản hợp đồng nô lệ này.
Đúng vậy, hợp đồng nô lệ. Gia hạn mà đòi chia chín một, lại còn bắt đi tiếp khách, Xuân Miên thấy cái này khác quái gì bán thân đâu?