Thế giới 1 - Chương 33: Chị dâu trưởng cực phẩm

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 22:59:32

Ngụy Khải Hải bây giờ có thể coi là nhân vật toàn năng bên cạnh Xuân Miên. Một vài quy trình bào chế thuốc đơn giản, cậu đã biết làm. Việc ươm trồng thảo dược, cậu cũng biết. Cả việc chế tác hộp gỗ để đựng cao thuốc, cậu cũng làm được. Giờ đây, những chiếc hộp gỗ đựng thuốc mỡ mà Xuân Miên dùng đã không cần ông Ngụy phải dành thời gian làm giúp nữa, một mình Ngụy Khải Hải là có thể lo liệu. Nhờ có tiền lãi từ việc bán rượu, sau khi ăn Tết xong, Xuân Miên bắt đầu chính thức trả lương cho Ngụy Khải Hải. Xét thấy sự nghiệp của hai người chỉ vừa mới bắt đầu, nên mức lương cô định ra cho cậu cũng không cao, lương cơ bản một tháng là mười tám đồng, kèm theo phần trăm hoa hồng theo doanh thu là năm phần trăm. Tuy hoa hồng không nhiều nhưng cũng có tác dụng khích lệ. Qua Tết, hai người liền bắt đầu xử lý đám thảo dược ở sân sau. Những cây có thể thu hoạch hạt giống thì thu hoạch, những cây có thể dùng được thì đã thu về dùng. Hiện giờ nửa khu vườn ở sân sau đã trống không, nhưng rất nhanh đã được Xuân Miên dùng hạt giống lấp đầy lại. Những hạt nhân sâm được ươm trồng trước đó bây giờ cũng đã nảy mầm. Thứ này năm tuổi càng cao càng có giá trị, có thể cứ từ từ nuôi dưỡng. - Sau đầu xuân, chân của bà nội Ngụy đã đỡ hơn rất nhiều, có thể xuống giường đi lại, nhưng không thể đi lại trong thời gian dài, vẫn cần phải tĩnh dưỡng thêm. May mà bây giờ bà đã không phải ra đồng làm việc, có thể mỗi ngày ở nhà nằm dưỡng chân. Xuân Miên cứ ba ngày lại sang xem một lần, bôi thuốc giúp bà, tiện thể kiểm tra tình hình hồi phục. Có Xuân Miên ở đây, bà nội Ngụy cũng yên tâm không ít. Ngụy Khải Hải đã có lương, chân của bà nội cũng không cần lo lắng, bác dâu Ngụy bây giờ đối với Xuân Miên còn tốt hơn cả với con gái ruột của mình. Điều này làm cô con gái nhỏ Ngụy Thục Ngọc tức đến nỗi chỉ muốn sang làm con gái của ông Ngụy. Tháng năm, bên Hách Nguyệt truyền đến tin vui. Chị đã mang thai. Nhưng vì tháng còn nhỏ nên chị cũng chỉ nói cho người nhà biết một chút, đợi thai đã ổn định rồi mới công bố tin vui. Bà Ngụy thật ra vẫn luôn lo lắng về vấn đề này, nhưng không muốn tạo áp lực cho con dâu, hơn nữa Xuân Miên cũng đã làm công tác tư tưởng cho bà nên bà mới không mở miệng thúc giục. Bây giờ vừa nghe Hách Nguyệt có thai, bà Ngụy còn cố ý ra mộ thắp hương báo tin cho ông nội Ngụy. Ông nội Ngụy: "???" "Chuyện này hình như cũng chẳng liên quan gì đến ta thì phải?" Đến tháng bảy, thai của Hách Nguyệt đã ổn định. Khi tin tức được công bố, bạn bè đồng nghiệp xung quanh đều rất kinh ngạc. Dù sao Hách Nguyệt cũng đã kết hôn một năm rưỡi mới mang thai, rất nhiều người còn ở sau lưng bàn tán, nói rằng chị chắc là không thể sinh con được. Một số người ngứa mắt với việc Ngụy Khải Phong đối xử tốt với vợ, còn ở sau lưng nói lời chua ngoa, nào là chị "chiếm chỗ mà không làm gì", nào là chị "đúng là gà mái không biết đẻ trứng", vân vân. Tóm lại, toàn những lời rất khó nghe. Kết quả, bây giờ người ta có thai rồi! Thế là, những người nhiều năm không có con liền bắt đầu động lòng. Đầu tiên là họ lân la làm quen với Hách Nguyệt, sau đó mới đến thỉnh giáo phương pháp mang thai. Ban đầu cũng chỉ là những người xung quanh động lòng, sau này lúc lên trấn họp, những người nghe được tin tức cũng đều lén lút đến hỏi thăm. Dù nhà mình không cần thì họ hàng, bạn bè cũng có người cần đến. Hách Nguyệt ban đầu còn e dè, giữ kẽ, nhưng rất nhanh sau đó, cảm thấy thời cơ cũng đã đến, liền bắt đầu hé lộ một chút về thuốc mỡ của Xuân Miên. Đương nhiên, chị cũng nói trước các điều kiện, rằng chị điều trị cơ thể cũng đã tốn không ít tiền, hơn nữa còn phải tùy vào tình trạng nặng nhẹ, nhanh chậm khác nhau mà sử dụng liệu trình khác nhau. Vừa nghe chỉ cần bôi chứ không cần uống, rất nhiều phụ nữ đã động lòng. Có những người vì cầu có con, đến nước tro cũng đã từng uống, chỉ bôi thuốc mỡ thì có đáng là gì? Chỉ là, giá của thuốc mỡ này thật sự rất đắt. Hách Nguyệt nói, chỉ với tình trạng cơ bản nhất của chị, một hộp thuốc mỡ đã có giá ba mươi tám đồng! Nếu nghiêm trọng hơn một chút, e là chữa trị xong chắc phải tốn đến cả nghìn bạc. Muốn có con hay là muốn giữ tiền? Chuyện này căn bản không cần phải lựa chọn. Không có con, kiếm nhiều tiền đến mấy mà không có người thừa kế thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, cũng không có động lực. - Sau đó, nhà Xuân Miên bắt đầu có những người lạ mặt đến. Ban đầu là những người đi xe đạp. Mấy năm nay điều kiện đã khá hơn, người đi xe đạp trong thôn ngoài xã cũng nhiều lên. Nhà họ Ngụy trước đây có hai chiếc, Ngụy Khải Phong đi làm một chiếc, Ngụy Khải Minh đi học cấp hai trên trấn một chiếc. Sau này Hách Nguyệt gả về lại mua thêm một chiếc nữa. Chị đi làm cũng cần có xe cho tiện, cứ để Ngụy Khải Phong chở mãi cũng không phải cách. Hơn nữa gia đình đều là công nhân viên chức, có thể xa xỉ một phen nên Hách Nguyệt cũng mua xe đạp. Sau xe đạp, bắt đầu có cả ô tô đến. Nếu lúc còn là xe đạp, mọi người còn đang đoán, có phải có người giới thiệu đối tượng cho Xuân Miên không, đây là đến xem mắt. Thì đến khi ô tô tiến vào, dân làng đều im lặng. Là do họ không hiểu thế giới này, hay là thế giới này đã bỏ rơi họ rồi? Sao bây giờ một người phụ nữ đã qua một đời chồng lại có giá đến vậy? Tuy có câu "tiền tài không nên để lộ ra ngoài", nhưng chuyện Xuân Miên bán rượu thuốc và thuốc mỡ cũng không thể giấu được, cho nên cũng không có lý do gì để tiếp tục che giấu. Dân làng tò mò đến hỏi, ông bà Ngụy cũng không giấu giếm.