Về đến nhà ở tinh cầu của mình, Đào Tâm Di tựa vào cánh cửa, khẽ nói một lời cảm ơn với bản thân rồi bị Môn Chi Linh nhanh chóng tiễn đi.
Xuân Miên ngồi xuống nền kim loại lạnh băng, ngẩng đầu nhìn lướt qua số điểm nguyện lực mình nhận được từ thế giới vừa kết thúc.
[170. 000. ]
Con số này trông có vẻ khá khẩm đấy, nhưng vừa nghĩ đến cái giá trên trời của món "Linh hồn chuyển đổi khí" trong cửa hàng của Môn Chi Linh, Xuân Miên lại thấy mình kiếm được vẫn còn quá ít!
"Trên sàn lạnh lắm, cô chủ đừng ngồi lâu, cẩn thận cảm lạnh-." Xuân Miên đang cúi đầu suy tư thì giọng nói nhẹ nhàng của người máy gia dụng vang lên bên tai.
Âm thanh của người máy làm Môn Chi Linh giật nảy mình. Nó ngập ngừng một lúc rồi mới rụt rè hỏi: [Đi tiếp chứ?]
"Không được, nghỉ ngơi một lát." Xuân Miên xua tay, từ chối thẳng thừng rồi đi thẳng về phòng ngủ.
Môn Chi Linh: [???]
Chăm chỉ được hai thế giới đã đâm đầu đình công rồi sao?
Nó đưa tay vuốt ve tấm ván cửa vừa rách nát vừa tang thương của mình, tủi thân đến chảy cả nước mắt.
Vấn đề là, một khi Xuân Miên đã nổi hứng chơi bời thì sẽ kéo dài hơn ba tháng. Suốt thời gian đó, có hai tháng cô còn không thèm ở nhà. Nếu không nhờ người máy gia dụng có thể kết nối Tinh Võng để xem tin tức, Môn Chi Linh đã đinh ninh rằng Xuân Miên trốn đi biệt tăm, mặc kệ nó luôn rồi!
[Giật gân! Nữ đại gia cung ứng M của tinh cầu 79 và tên cướp vũ trụ Hoắc bí mật gặp gỡ, nghi là sắp có tin vui!]
[Xem ngay! Nữ đại gia cung ứng M của tinh cầu 79 và thủ lĩnh Long tộc cùng nhau du ngoạn tinh cầu số 7 suốt ba ngày ba đêm, nghi vấn đang trong một mối tình thầm kín sâu đậm!]...
Cả tháng trời, Tinh Võng ngập tràn mấy tin tức giật gân nửa thật nửa giả như thế.
Môn Chi Linh thừa biết "nữ đại gia cung ứng M" của tinh cầu 79 chính là Xuân Miên. Nhưng mà chơi bời suốt ba tháng, đi đến đâu thả thính đến đấy, thế này thì còn làm ăn gì nữa?
Đến lúc Xuân Miên trở về, Môn Chi Linh thật sự không nhịn được nữa, bèn làu bàu vài câu.
Đáp lại, Xuân Miên chỉ cười khẩy hỏi: "Tin tức do mấy tài khoản marketing câu view trên Tinh Võng viết ra mà ngươi cũng tin à?"
Môn Chi Linh: [... ]
"Nghe cũng có lý, mình không biết phải cãi lại thế nào!" nó thầm nghĩ.
Xuân Miên cũng không giải thích lý do mình ra ngoài lâu như vậy. Nhưng nhìn sắc mặt cực kỳ tốt của cô, cùng với đôi môi hơi nhếch lên, Môn Chi Linh có thể cảm nhận được tâm trạng của cô đang rất vui.
Tâm trạng Xuân Miên đương nhiên là tốt rồi, một khoản tiền sao kếch xù vừa chảy vào túi, sao mà không vui cho được?
"Được rồi, chuẩn bị mở cửa thôi." Chơi đủ rồi, tiền cũng đã về túi, Xuân Miên cuối cùng cũng nhớ tới chuyện phải mở cửa làm việc.
Môn Chi Linh rưng rưng nước mắt gửi cốt truyện qua, chỉ hận không thể đóng gói gộp mười thế giới một lúc, bắt Xuân Miên phải cày xong hết rồi mới cho ra ngoài chơi.
Tiếc là, môn môn không làm được!
[Việt Ninh Ca cao gầy xinh đẹp, tinh xảo tao nhã, tính cách dịu dàng, thành tích xuất sắc. Chàng học thần lạnh lùng như tuyết tùng trên núi yêu cô, gã công tử nhà giàu ăn chơi trác táng là trùm trường cũng yêu cô, người bạn học thầm lặng trả giá không cần báo đáp cũng yêu cô, tên trùm phản diện ích kỷ bạc bẽo cũng yêu cô, vị công tử nhà quyền quý lạnh lùng cấm dục cũng yêu cô, đến cả ông bác sĩ của trường luôn tỏ ra bất cần đời cũng yêu cô. Tất cả mọi người đều yêu cô, làm sao có người nào lại không yêu cô được chứ? Cô đẹp như vậy, lại tốt như vậy!]
[... ]
[Những kẻ không yêu cô, không cần đợi thế giới ruồng bỏ, các chàng học thần, công tử nhà giàu và trùm phản diện sẽ thay cô xử lý sạch sẽ những "phần tử bất thường" đó!]
[Tất cả mọi người trên thế gian này đều phải yêu cô. ]
[Ai ai cũng yêu Việt Ninh Ca, bởi vì cô quá đỗi tốt đẹp và lương thiện!]
[... ]
Một đoạn dài lê thê ở giữa cốt truyện đều viết về việc các chàng học thần, hot boy, trùm trường, công tử nhà giàu yêu cô đến mức nào, và Việt Ninh Ca đã khó xử, đắn đo ra sao giữa bọn họ.
Tiếp sau đó lại là một đoạn dài khác kể về quá trình những kẻ không yêu Việt Ninh Ca, chướng mắt với Việt Ninh Ca đều không có kết cục tốt đẹp. Rốt cuộc, trong số những người yêu sâu đậm Việt Ninh Ca, có công tử nhà giàu là trùm trường, có công tử nhà quyền quý, chỉ cần họ ra tay thì những kẻ kia đến sức phản kháng cũng không có. Cuối cùng, họ chỉ có thể vụt qua như sao băng, dù có để lại chút dấu vết thì cũng nhanh chóng biến mất.
Nhìn kịch bản Mary Sue bảy sắc cầu vồng này, Xuân Miên thở dài một tiếng: "Vãi chưởng, tác giả này còn đỉnh hơn cả mấy cây bút đang nổi trên Tinh Võng. Xem người ta dám viết chưa kìa, để mình đếm xem, rốt cuộc là có bao nhiêu người yêu nữ chính thế này?"
Môn Chi Linh mặc cho Xuân Miên mặc sức châm biếm. Một lúc lâu sau, Xuân Miên cuối cùng cũng dừng lại rồi ra hiệu cho nó mở cửa.
[Cô không mua gì à?] Môn Chi Linh thấy Xuân Miên không có ý định tiêu pha gì thì hơi sốt ruột.
Dù sao thì, điểm nguyện lực được tiêu trong cửa hàng cuối cùng cũng sẽ về túi nó cả!
"Cứ mở cửa xem trước đã, mua bừa dễ bị hớ lắm." Xuân Miên cảm thấy, nếu chỉ là một thế giới hiện đại bình thường thì chắc cũng không cần mua thứ gì.
Môn Chi Linh cũng không ép buộc, ngoan ngoãn để Xuân Miên vặn mở cánh cửa.
Cửa mở được một lúc lâu, một người phụ nữ gầy đến trơ xương mới bước ra từ bên trong.
Nhìn tướng mạo thì tuổi tác của người phụ nữ chắc không lớn lắm, khoảng chừng ba mươi, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn vô hồn, chỉ còn là một màu tro tàn.
Vừa bước vào, người phụ nữ đã nằm liệt xuống đất, ngả người ra sau, dựa hẳn lên tấm ván cửa rách nát của Môn Chi Linh.