Thế giới 21 - Chương 11: Cực hạn sinh tồn

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:49:50

Ba người trao đổi tên họ ngắn gọn rồi thôi, không nói gì thêm mà tranh thủ thời gian nghỉ ngơi. Dù sao còn cả một đêm dài phải chạy trốn, hơn nữa gầm xe cũng chẳng phải nơi an toàn tuyệt đối. "A a a a..." Bên ngoài vẫn vang lên tiếng chạy huỳnh huỵch, tiếng la hét thất thanh của cả nam lẫn nữ. Nhóm Hứa Thiên rất muốn ra ngoài giúp đỡ, nhưng lực bất tòng tâm. Thể lực của họ chưa hồi phục hoàn toàn, kể cả Hứa Thiên có thuốc trợ lực nhưng một mình anh ta lao ra ngoài thì chẳng khác nào "giao đồ ăn" tận miệng cho đám NPC. Thôi thì cứ nghỉ ngơi trước đã. Dù sao trò chơi cũng không gây chết người, cùng lắm là bị thương và mất túi tiền thôi! Những vết thương này một khi rời khỏi game sẽ tự động biến mất. Kể cả bị phạt lưu ban thì cũng sẽ hồi phục như cũ. Giống như sau khi kết thúc một ván game, mọi thứ trong game đều được reset lại trạng thái ban đầu. Nghĩ đến chuyện bị phạt lưu ban, sắc mặt Hứa Thiên trầm xuống. Nếu có thể, ai mà muốn nhìn đồng hương của mình bị giữ lại nơi quỷ quái này chứ. Nhưng quy tắc trò chơi là vậy, bắt buộc phải có ba người bị giữ lại. Nghĩ đến đây, Hứa Thiên không khỏi bực bội. "Đang nghĩ chuyện bị phạt lưu ban à?" Xuân Miên nhìn thấu suy nghĩ của đối phương, khẽ hỏi một câu. Nghe Xuân Miên hỏi vậy, David cũng quay đầu lại, tò mò nhìn Hứa Thiên. Hứa Thiên vẻ mặt kinh ngạc. Anh ta không ngờ mình chỉ mới thoáng nghĩ trong đầu mà Xuân Miên đã đoán trúng phóc. Cô gái này học qua thuật đọc tâm hay sao? Tuy ngạc nhiên nhưng Hứa Thiên không hỏi nhiều, chỉ gật đầu thừa nhận: "Đúng vậy, bị phạt thì phải ở lại. Mà một khi đã ở lại thì cơ hội rời đi càng mong manh." Theo thống kê từ danh sách của các quốc gia, rất nhiều người chơi bị phạt lưu ban đã một đi không trở lại. "Tôi có một ý tưởng." Xuân Miên cảm thấy đây là thời điểm thích hợp để nêu ra kế hoạch của mình. Cô suy nghĩ một chút rồi nhẹ giọng mở lời. "Ý tưởng gì?" "Ý tưởng gì thế?" Hai người bên cạnh gần như đồng thanh hỏi lại. Rõ ràng họ cũng không muốn đồng đội mình bị phạt lưu ban. Tuy mọi người là đối thủ cạnh tranh, nhưng về bản chất vẫn là đồng hương cùng cảnh ngộ. Nếu có cách để tất cả cùng thoát ra ngoài, ai lại muốn làm kẻ xấu chứ? "Đây có thể coi là lợi dụng một lỗi BUG của game, nhưng tôi đoán dùng xong lần này bọn họ sẽ fix ngay thôi. Đương nhiên, tất cả chỉ là suy đoán." Xuân Miên rào trước một câu, ý bảo đây không phải kế sách lâu dài mà chỉ là giải pháp tình thế. Hai người nghe xong liền trầm ngâm suy tư. Xuân Miên dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nếu số lượng đồng vàng của mọi người bằng nhau, điểm donate cũng bằng nhau, vậy thì có phải tất cả đều đồng hạng nhất không? Như thế sẽ không có ai bị xếp hạng chót và bị phạt lưu ban nữa?" Nghe xong lời Xuân Miên, mắt Hứa Thiên sáng rực lên, lập tức tán thành: "Ý tưởng này hay đấy! Một giờ cuối cùng của trò chơi, cổng donate sẽ đóng lại, nên ai nhận được bao nhiêu tiền mọi người đều nắm rõ. Đến lúc đó chỉ cần cân bằng số lượng đồng vàng là được." David cũng giơ ngón tay cái lên tán thưởng, đồng thời thầm thắc mắc tại sao một phương pháp đơn giản như vậy mà những người đi trước lại không nghĩ ra nhỉ? Cũng có thể do tư duy lối mòn, ai cũng chỉ chăm chăm muốn đứng top đầu để thoát thân, không ai muốn mạo hiểm để rồi bị giữ lại. Hơn nữa, lỡ chiêu này không hiệu quả thì chẳng phải tất cả cùng dắt tay nhau ở lại sao? Thế nên chẳng ai dám đề xuất, cũng chẳng ai dám thử nghiệm. "Nếu có cơ hội tụ họp mọi người lại, chúng ta có thể chia sẻ phương pháp này. Nhưng Lăng Tiếu nói đúng, đây là lợi dụng BUG, ván sau chắc sẽ không còn "phúc lợi" này nữa đâu." Hứa Thiên cảm thấy chiêu này thực sự đáng thử một lần. Chỉ có điều, tìm đủ mười người trong cái bản đồ rộng lớn này không phải chuyện dễ dàng. Khán giả xem livestream nghe ba người bàn bạc xong cũng ngớ người ra. Mất một lúc lâu sau mới có người bình luận. [... Vãi chưởng, không phải chứ? Đây mà là BUG á? Thế bên làm game ăn cám à?] [Tag ngay công ty game của Liên Minh vào đây! Game có BUG to đùng mà không biết à?] [Nếu chiêu này dùng được thật thì ván sau chắc chắn sẽ có bản cập nhật vá lỗi cho xem. ] [Nhưng vấn đề là bọn họ có đoàn kết được như thế không? Ai mà chẳng muốn sống?] [Lót dép hóng nội chiến!] - Khán giả Tinh Tế tất nhiên không tin mười người chơi sẽ đoàn kết. Lỡ có ai đó thấy chiêu này không đáng tin, nảy sinh lòng tham và chơi xấu những người khác thì sao? Điều này Xuân Miên dĩ nhiên cũng đã tính đến. Vì vậy, Xuân Miên cần lôi kéo ít nhất bốn đồng minh. Bất kể những người khác xếp hạng ra sao, chỉ cần bốn người cuối cùng có số đồng vàng bằng nhau thì bốn người đó sẽ đồng hạng. Trong luật chơi không quy định trường hợp đồng hạng, nên hệ thống hoặc là phải xử lý họ ngay tại chỗ, hoặc là phải thả họ đi. Đây là một ván cược, xem có ai dám đặt cược hay không. Hiện tại Hứa Thiên có thể coi là một đồng minh tiềm năng, cô gái nhỏ lúc nãy giúp cô cũng được, còn David thì cần quan sát thêm. Ba người thảo luận được một lúc thì đột nhiên tai Xuân Miên khẽ động, cô nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần. Cô giơ tay ra hiệu cho hai người kia, chỉ hướng bò ra từ phía bên kia gầm xe. Nếu không nhanh chân, họ sẽ bị bao vây! Hứa Thiên rất tin tưởng thính lực của Xuân Miên. Anh ta cảm thấy cô gái nhỏ nhắn này nhìn thì yếu đuối nhưng năng lực lại rất đáng gờm. Anh ta sung sức là nhờ thuốc, còn Xuân Miên chẳng uống gì mà thể lực vẫn chưa từng tụt dốc! Hứa Thiên làm theo ám hiệu, David cũng ngoan ngoãn nghe theo.