Thế giới 20 - Chương 30: Vợ cả của quyền thần

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:48:52

Ngay cả hai chữ "Trình khanh" thân mật cũng không muốn gọi nữa mà gọi thẳng tên húy, đủ thấy sự tín nhiệm của Hoàng đế dành cho Trình Bắc Nghĩa đã chạm đáy. Cái gọi là "tân quý", chưa kịp nóng chỗ đã thành "cựu" rồi. "Thứ này tuyệt thật!" Cảm thán cho số phận Trình Bắc Nghĩa xong, Hoàng đế mới bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng những tấm pha lê. Ngắm nghía hồi lâu, Hoàng đế nảy ra một ý tưởng: "Nếu thứ này được tạo hình sau khi nung chảy, vậy có thể làm thành các hình dạng khác như đồ gốm sứ được không?" Về vấn đề này, Kính Vương gia đã từng hỏi Xuân Miên và nhận được câu trả lời chắc chắn là CÓ. Sản phẩm pha lê mà, muốn hình gì mà chẳng được. Chỉ là các công đoạn tiếp theo và nguyên liệu cần phải điều chỉnh đôi chút. Nhưng cũng chẳng phiền phức gì, nếu Hoàng gia chịu đầu tư thì chuyện này dễ như trở bàn tay. "Lý gia nương tử bảo là được." Kính Vương gia thật thà bẩm báo. Hoàng đế gật gù hài lòng: "Hôm nay trời đã tối, không tiện triệu kiến. Ngày mai phiền Hoàng thúc đưa Lý gia nương tử tiến cung, trẫm muốn đích thân gặp nàng ấy." Nhìn thấy pha lê, tham vọng của Hoàng đế không chỉ dừng lại ở việc cải thiện ánh sáng trong cung hay làm vài món đồ trang trí, mà là... Ngài hoàn toàn có thể dùng thứ này để moi tiền từ các nước lân bang! Đồ mới lạ, độc đáo thế này, ai mà chẳng thích? Tuy thứ này dễ vỡ, nhưng nghĩ cách vận chuyển là được. Cùng lắm thì đặt lò nung ngay tại biên giới, lo gì không bán được hàng? Kính Vương gia nhận lệnh, trò chuyện thêm vài câu với Hoàng đế rồi lui ra. Trong khi Trình Bắc Nghĩa đang tận hưởng, hoặc chịu đựng, tân hôn, thì Xuân Miên đã được Hoàng đế triệu vào cung để bàn về việc phát triển sản phẩm pha lê và kế hoạch xuất khẩu. Dù sao đây cũng là công nghệ do Xuân Miên nắm giữ, Hoàng đế vẫn dành cho cô sự tôn trọng nhất định. "Lý nương tử có mong muốn gì về phần thưởng không?" Vì có Tĩnh phi tiếp đón nên buổi nói chuyện diễn ra rất hòa hợp. Cuối cùng, Hoàng đế hỏi thẳng vào vấn đề quyền lợi. Hoàng đế đã hào phóng thì Xuân Miên cũng chẳng việc gì phải khách sáo. Cô mỉm cười đáp: "Thảo dân cảm tạ Hoàng thượng ưu ái. Về phần thưởng, ngài có thể trừng trị Trình Bắc Nghĩa được không?" Xuân Miên thẳng thắn bày tỏ sự căm hận và yêu cầu của mình, thái độ quang minh chính đại, không chút giả tạo khiến Hoàng đế nhìn cô với ánh mắt khác hẳn. Ngài vốn tưởng Xuân Miên sẽ mượn cơ hội này để đòi quay lại bên cạnh Trình Bắc Nghĩa, đồng thời đuổi cổ cô con gái Mạnh gia đi. Giờ nghe Xuân Miên nói vậy, Hoàng đế tự thấy mình đã nghĩ quá đơn giản rồi. Một người phụ nữ có thể dứt khoát hòa li, phủi tay bỏ đi trong lúc chồng đang ở đỉnh cao danh vọng như Xuân Miên, làm sao có thể hạ mình quay lại cái máng lợn cũ đó? Vừa hay, ngài cũng đang rất ngứa mắt với Trình Bắc Nghĩa. Ngài cất nhắc hắn lên là để hắn cống hiến cho triều đình. Kết quả cống hiến đâu chưa thấy, chỉ thấy một mớ bê bối tình ái và thanh danh thối nát. Giờ Xuân Miên đã đưa ra yêu cầu này, Hoàng đế cảm thấy xử lý Trình Bắc Nghĩa cũng chẳng có gì khó khăn. Tuy hắn đang là quan Nhị phẩm, nhưng mà... Hoàng đế bảo ngươi Nhị phẩm thì ngươi là Nhị phẩm, Hoàng đế bảo ngươi Thất phẩm thì ngươi là Thất phẩm. Không có tội danh ư? Hoàng đế muốn kiếm chuyện thì thiếu gì tội danh để gán ghép? Nói trắng ra là, quyền lực nằm trong tay Hoàng đế. Trình Bắc Nghĩa là cái thá gì chứ? Hoàng đế xoay chuyển tâm tư, đối với yêu cầu của Xuân Miên ngài không đồng ý ngay nhưng cũng không từ chối, chỉ cười ẩn ý: "Lý nương tử, thứ pha lê này còn có thể biến hóa thành hình dạng khác thật sao?" Đây là lời nhắc nhở rằng "lợi thế" của Xuân Miên chưa đủ nặng! "Đương nhiên là được, chỉ là cần thêm chút thời gian." Xuân Miên hiểu ý, tăng thêm lợi thế cũng chẳng sao, miễn là xử lý được Trình Bắc Nghĩa, trả được thù là được. Còn đòi hỏi thêm nữa ư? Xin lỗi nhé, Xuân Miên cũng không định cho không. Không phải Xuân Miên không muốn làm lợi cho nước cho dân, nhưng dựa vào đâu chứ? Nói thẳng ra, bi kịch của nguyên chủ có phần đóng góp của những kẻ đứng xem náo nhiệt này. Trọng thần đòi cưới bình thê, tuy luật pháp Đại Vệ không cấm đoán khắt khe, nhưng nếu Hoàng đế ra mặt ngăn cản hoặc ám chỉ không hài lòng, thì Trình Bắc Nghĩa có mười cái gan cũng chẳng dám cưới Mạnh Tư San về! Hơn nữa, cái chết của nguyên chủ sau đó liệu có uẩn khúc gì không? Có bàn tay của Mạnh gia hay Trình Bắc Nghĩa nhúng vào không? Chuyện này nếu muốn điều tra thì quá dễ dàng với Hoàng đế. Nhưng chẳng ai thèm quan tâm. Vậy thì giờ đến lượt Xuân Miên, tại sao cô phải lo nghĩ cho thiên hạ của họ? Ai vô tội ở đây chứ? Xuân Miên tung ra những thứ này, mục đích duy nhất là trả thù Trình Bắc Nghĩa, khiến hắn sống còn thảm hại hơn nguyên chủ ngày xưa, cho hắn nếm trải cảm giác rơi từ đỉnh cao xuống vực thẳm. Vẫn là câu nói đó: Ta có thể đưa ngươi lên mây xanh, thì cũng có thể kéo ngươi xuống địa ngục! Ngươi đã vong ân phụ nghĩa trước, thì đừng trách ta tàn nhẫn độc ác về sau! Đương nhiên, Xuân Miên sẽ không nói toạc ra những suy nghĩ này. Cô chỉ âm thầm tính toán trong lòng. Đặc biệt là hôm nay, khi cô đưa ra yêu cầu xử lý Trình Bắc Nghĩa mà Hoàng đế còn đòi hỏi thêm, cô biết mình chỉ nên cho đi đến mức độ nào. Còn muốn nhiều hơn nữa à? Xin lỗi, một khi Trình Bắc Nghĩa ngã ngựa, Xuân Miên sẽ lập tức về hưu hưởng thụ cuộc sống an nhàn. Muốn moi thêm lợi ích từ cô ư? Còn phải xem thành ý của các người đến đâu đã. Đến lúc đó, vị thế đảo ngược, sân chơi này là của Xuân Miên. Dù ngươi là Hoàng đế thì đã làm sao?