Lúc này, hai người đang ở trong một gian phòng khách hoặc sảnh đường nào đó. Xung quanh bày biện khá nhiều ghế dựa sạch sẽ, toát lên vẻ quý phái, nhưng chỉ có duy nhất chiếc ghế Xuân Miên đang ngồi là có bàn trà bên cạnh.
Gã đàn ông lải nhải bên tai cô nãy giờ đang đứng ngay cạnh bàn. Hắn ta sở hữu vóc dáng khá cao, ước chừng mét tám, quá nửa thân người đang nghiêng về phía Xuân Miên, tạo ra một tư thế áp đảo đầy sặc mùi đe dọa.
Còn Xuân Miên thì đang ngồi ở ghế chủ vị. Vừa mở mắt ra đã thấy một mảng tối sầm trước mặt, hơi thở của gã đàn ông phả xuống không chút kiêng dè, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt, khó thở.
Khi vừa nhập vào thân xác này, Xuân Miên đã cảm thấy lồng ngực đau tức. Cô khẽ điều chỉnh lại nhịp thở rồi đột ngột đứng phắt dậy.
Có lẽ không ngờ Xuân Miên lại phản ứng như vậy, gã đàn ông sững sờ trong giây lát. Khoảnh khắc ấy, khí tràng trên người Xuân Miên bùng nổ quá mạnh mẽ khiến hắn ta theo bản năng lùi lại hai bước, cuối cùng cũng chịu trả lại bầu không khí thoáng đãng cho cô.
Cảm giác gã đàn ông kia tránh ra xa, không khí xung quanh cũng trở nên tươi mới hơn hẳn.
"Cẩm Nương!" Nhận ra mình vừa thất thế lùi bước, gã đàn ông tỏ vẻ không vui, đôi lông mày nhíu chặt lại, giọng điệu mang theo vài phần trách cứ.
Nghe hắn gọi tên nguyên chủ, Xuân Miên ngẩng đầu lên. Dù chênh lệch chiều cao giữa hai người khá lớn, nhưng khi Xuân Miên ngẩng cao đầu, khí thế hừng hực tỏa ra khiến cô chẳng hề thua kém đối phương nửa phân.
Bốn mắt nhìn nhau, gã đàn ông cảm nhận rõ rệt sự mỉa mai và khinh bỉ ngập tràn trong đáy mắt Xuân Miên.
Ánh mắt ấy như kim châm vào lòng tự trọng của hắn, khiến ngọn lửa giận trong lòng hắn nhen nhóm bùng lên. Nhưng chưa kịp để hắn mở miệng dạy dỗ, Xuân Miên đã lên tiếng trước.
Cô mỉm cười, ngữ điệu lười biếng nhưng lại chứa chan sự trào phúng sâu cay: "Trình Bắc Nghĩa, ngươi không nghĩ ta là con ngốc hay bị mù đấy chứ?"
Chỉ một câu nói đã thành công khiến sắc mặt gã đàn ông biến đổi!
Không biết hắn ngạc nhiên vì Xuân Miên dám gọi thẳng tên húy của hắn, vì ngữ khí lạnh như băng sương khác hẳn vẻ nhu mì thường ngày, hay là vì một lý do nào khác.
Tóm lại, dứt lời, sắc mặt Trình Bắc Nghĩa trở nên cực kỳ khó coi.
Đáng tiếc, Xuân Miên lười quan tâm đến cảm xúc của hắn. Trình Bắc Nghĩa cũng biết chuyện hắn muốn bàn với vợ hôm nay chẳng hay ho gì, không tiện để người ngoài nghe thấy nên đã đuổi hết tỳ nữ, người hầu ra ngoài từ sớm.
Tuy vắng bóng khán giả hóng hớt khiến Xuân Miên hơi tiếc nuối một chút, nhưng cũng chẳng sao.
Người ủy thác từng nói, nếu quay lại thời điểm trước khi gặp Trình Bắc Nghĩa, bà ấy nguyện cả đời không dính dáng gì đến hắn.
Nhưng xui xẻo thay, mốc thời gian này lại rơi vào lúc Trình Bắc Nghĩa đã rắp tâm rước tình mới về nhà. Vì thế, Xuân Miên chỉ có thể kích hoạt phương án hai.
Đó là đòi lại tự do và báo thù!
Bọn họ dẫm đạp lên mạng sống của nguyên chủ để tìm kiếm hạnh phúc, rồi sau đó trở thành cặp đôi thần tiên quyến lữ được người đời ca tụng ư?
Trên đời này làm gì có chuyện ngon ăn như thế!
"Cẩm Nương, nàng..." Trình Bắc Nghĩa định mở miệng thanh minh gì đó nhưng liền bị cái giơ tay của Xuân Miên chặn họng.
Chẳng hiểu tại sao ánh mắt và khí thế của Xuân Miên lúc này lại bức bách đến thế, ép hắn phải cuốn theo nhịp điệu của cô. Chỉ một cái thủ thế của cô cũng khiến hắn nghẹn lời, trong lòng dấy lên vô vàn e ngại.
"Trình Bắc Nghĩa, có tình mới thì cứ toẹt ra là có tình mới, hà cớ gì phải tìm nhiều lý do lý trấu như vậy? Ngươi coi người khác là kẻ ngốc, nhưng ngươi đã tự soi gương hỏi lại bản thân xem, rốt cuộc ai mới là kẻ nực cười chưa?" Xuân Miên cười khẩy hỏi lại. Khi thấy ánh mắt chột dạ lảng tránh của Trình Bắc Nghĩa, cô lại bồi thêm một tiếng cười nhạt.
Mặc kệ sự im lặng chết chóc của hắn, Xuân Miên thu lại ánh mắt sắc lạnh, tiếp tục tấn công: "Ngươi nói ngươi và Mạnh Tư San là duyên trời định, đến ông trời cũng tạo cơ hội cho hai người. Đó thật sự là cơ hội do trời ban, hay là do Trình Bắc Nghĩa ngươi động tà tâm, cố tình sắp đặt?"
Trong cốt truyện gốc, tất cả những màn "tình cờ gặp gỡ" lãng mạn kia chẳng qua đều là do Trình Bắc Nghĩa đứng núi này trông núi nọ, rắp tâm bố trí mà thành. Những bí mật dơ bẩn này, chính miệng hắn đã thủ thỉ với Mạnh Tư San trong những lúc mặn nồng sau khi cưới.
Cho nên cái gì mà thường xuyên ngẫu nhiên gặp gỡ? Cái gì mà duyên trời tác hợp?
Chẳng qua là một kẻ mưu đồ bất chính, một kẻ cố tình giăng bẫy mà thôi.
Làm quái gì có lắm duyên trời định đến thế?
Bị chọc trúng tim đen, Trình Bắc Nghĩa định mở miệng giảo biện vài câu để vớt vát hình tượng. Nhưng Xuân Miên đời nào cho hắn cơ hội đó: "Còn nữa, ngươi bảo ngươi đã gần tuổi tứ tuần, muốn có mụn con, muốn có người nối dõi tông đường, ngặt nỗi ta không đẻ được nên đành phải rước San Nương của ngươi về. Trình Bắc Nghĩa, lúc thốt ra những lời này, tim ngươi không thấy giả tạo sao? Ngươi không thấy áy náy à? Ngươi không biết đỏ mặt là gì hả?"
"Tại sao ta không thể sinh con, trong lòng ngươi thật sự không có chút ý niệm nào sao? Hay là đối với quá khứ, ngươi đã quên sạch sành sanh rồi? Tốt thôi, để ta giúp ngươi nhớ lại!" Càng về cuối, giọng điệu của Xuân Miên càng trở nên lạnh lẽo thấu xương.
Lúc này Trình Bắc Nghĩa mới thực sự biết chột dạ, hắn cố gắng chen vào: "Cẩm Nương..."