"Vậy thì mình phá băng." Xuân Miên đề xuất một ý tưởng táo bạo: "Hoặc là chúng ta có thể thử nhảy lên rồi dùng sức nặng lúc rơi xuống để hất nó văng vào biển."
Tuy nhiên, vì cả đàn còn phải lên đường sau khi ăn no nên cuối cùng họ vẫn chọn phương án an toàn hơn, đó là dùng gọng kìm ba mặt để dồn con hải cẩu vào đường cùng, lui không thể lui.
Trên đường truy kích, Xuân Miên còn tiện thể hớp được vài con cá và một đàn tôm lân do dòng nước mang đến. Kế hoạch là Hà Luân sẽ tạo sóng để gây nhiễu, còn Xuân Miên và Địch Phu cứ thế mà phang thẳng vào.
Hải cẩu đâu có ngốc, vừa phát hiện có biến là nó đã cắm đầu bơi về phía tảng băng. Nhưng làm sao nó có thể nhanh hơn cá voi cọp được? Trước mặt bá chủ đại dương, mọi tốc độ đều trở nên vô nghĩa.
Hải cẩu chạy, chúng nó đuổi. Nó cố gắng trèo lên tảng băng nhưng lại bị một con sóng của Hà Luân cuốn ngược trở lại.
Hải cẩu: "!!!"
"Làm ơn đi, ăn cá heo biển đi mà, tôi chạy hết nổi rồi!"
Cá heo biển: "???"
"Mày có bị gì không? Tự mày chạy không nổi lại đi bán đứng tao à?"
Dù con hải cẩu có vùng vẫy thế nào, kết quả cuối cùng vẫn là bị Xuân Miên và Địch Phu hợp lực xé rách bụng. Nó hấp hối giãy giụa thêm vài cái thì bị Hà Luân từ dưới lao lên, tung một cú trời giáng hất văng lên cao hơn chục mét so với mặt biển.
Hải cẩu: "..."
"Trời ạ, đã giết báo còn muốn giết cả tinh thần người ta nữa? Đúng là lũ cướp biển mà!"
Khi con hải cẩu rơi xuống, chút hơi tàn cuối cùng cũng tắt ngấm.
Ba con cá voi cọp bắt đầu chia nhau chiến lợi phẩm theo thứ tự tuổi tác. Hà Luân lớn nhất ăn trước, trong khi Địch Phu ở dưới đẩy xác con mồi lên. Sau đó đến lượt Xuân Miên, và cuối cùng là Địch Phu. Cả ba ăn cho đến khi con hải cẩu chỉ còn trơ lại bộ xương. Đương nhiên, lá gan của nó được chừa lại cho bệnh nhân Tiến Văn.
Không chỉ nhóm của Xuân Miên, các nhóm khác cũng làm vậy. Kết quả là hôm nay, thực đơn của Tiến Văn toàn là gan, ăn hết phần này đến phần khác, đến mức cậu ta phải lên tiếng xin tha.
"Ăn không nổi nữa đâu, thật đó, đừng đưa cho tôi nữa, hu hu hu." Tiến Văn ăn đến căng cả bụng.
Cả đàn ăn uống no nê, lại tấu hài một trận, sau đó bà Roland cất lên một khúc ca lanh lảnh, chính thức bắt đầu chuyến di cư.
Đích đến dự kiến là Nam Thái Bình Dương. Hai đàn cá voi cọp cùng nhau lên đường. Cùng lúc đó, trên đất liền, những con gấu Bắc Cực cũng bắt đầu cuộc di cư thường niên của chúng. Mùa hè đến, băng tan, thức ăn khan hiếm, chúng buộc phải tìm đến những vùng đất xa hơn.
Nhìn bầy gấu Bắc Cực vội vã di chuyển vì sự sinh tồn, Xuân Miên lại thấy cuộc di cư của đàn mình chẳng khác nào một chuyến du xuân, thong thả tận hưởng thế giới. Tốc độ bơi của cả đàn cũng không nhanh, thỉnh thoảng còn dừng lại để... vui vẻ với nhau.
Làm chuyện đó trước bàn dân thiên hạ, liệu lũ cá voi cọp có thấy xấu hổ không?
Câu trả lời là không hề! Mỗi lần "so hàng" trước mặt mọi người, đứa nào đứa nấy đều vênh váo ra mặt, như thể muốn nói: "Thấy hàng của tao có khủng không? Khủng không hả?"
Đặc biệt là gã trai hư Hà Luân, vì đi cùng đàn của Elizabeth nên cậu ta cứ lượn lờ sang tán tỉnh mấy cô em bên đó suốt. Cứ ngỡ trong đàn chỉ có một mình Hà Luân là trai hư, ai ngờ đâu, chị gái Mai của Xuân Miên cũng là một "gái hư" chính hiệu! Trên đường di cư, cô không chỉ một lần nhìn thấy chị mình ve vãn với những con đực khác nhau.
Quan trọng nhất là, chẳng ai thấy chuyện này có gì sai trái cả. Nếu để mẹ Arlene bình luận, chắc bà sẽ nói: "Nhà nào mà chẳng có một hai đứa cá biệt, không dạy được thì đành chịu thôi chứ biết làm sao giờ?" Vả lại, hư thì hư, miễn có thai là được.
Còn Hà Luân ư? Cứ để cậu ta đi gieo giống thoải mái, dù gì cũng chẳng mang con về nhà, quản không nổi.
"Đi săn thôi, đi săn thôi!" Sau mấy ngày di chuyển chậm rãi, Tiến Văn đã hồi phục khá tốt. Cái miệng không chịu ngồi yên của cậu ta lại bắt đầu lải nhải. Cậu cảm thấy mình đã đủ khỏe để đi săn, nhưng bà Roland và dì Kéo nhất quyết không cho.
Vừa nghe cậu ta lải nhải, Cát Ân đã cười hì hì trêu chọc: "Sao thế, ngứa ngáy chân tay hay "ngứa" chỗ khác rồi? Cậu đã "cứng cáp" để đi săn lại chưa đấy?"
Xuân Miên: "???"
"Lại nữa rồi? Trong biển này, loài có máu dê phải là cá heo biển chứ? Sao lũ cá voi cọp này cũng chẳng đứng đắn gì vậy?"
Ngay lúc Xuân Miên định gật đầu đồng tình với lời mắng của Tiến Văn: "Cát Ân, mày lại bị con cá heo nào cưỡi rồi hay sao mà đầu óc đen tối thế?", thì Tiến Văn đã cười một cách đầy ẩn ý rồi đáp: "Tới đây, để anh em mình "so kè" xem ai cứng hơn ai rồi hẵng nói chuyện đi săn."
Xuân Miên: "..."
Mệt mỏi, hủy diệt đi, cái thế giới này!
Bên trái là Hà Luân đang tình tứ với một cô em gái, bên phải là Tiến Văn và Cát Ân đang "so hàng", phía trước là cô chị gái hư đang trêu ghẹo hai anh chàng. Thôi bỏ đi, Xuân Miên không muốn nhìn cái mớ quan hệ hỗn loạn này nữa.
Mặc dù mục tiêu ban đầu là Nam Thái Bình Dương, nhưng lộ trình của họ lại bắt đầu bằng việc đi qua Đại Tây Dương. Trên đường đi, họ đã gặp vài đàn cá voi cọp khác, nhưng đáng tiếc là thổ ngữ quá khác biệt, nói chuyện chẳng khác nào vịt nghe sấm.
Giao tiếp không thành, hai bên đành thân thiện gật đầu chào nhau rồi đường ai nấy đi. Đàn của Roland quyết định làm một bữa ra trò để bồi bổ.
"Chà, các loài ở đây phong phú thật đấy. Hướng Tây Bắc cách khoảng hai mươi hải lý có một con hàng khủng."
"Hướng Tây Nam cách ba mươi hải lý cũng có một con nữa, nghe mùi quen quen."
"Cẩn thận đấy, gần đây có hai đàn cá voi cọp lớn của địa phương, coi chừng đụng phải đồng loại."
"Kệ nó, miễn là trông không giống mình thì cứ thịt thôi."
-