Thế giới 16 - Chương 4: Hoàng đồ bá nghiệp

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:37:33

Hắn muốn từng bước dồn phế thái tử vào chỗ chết, khiến hắn không còn ai có thể dựa dẫm. Thái tử phi, trắc phi ai có thể hòa ly đều đã hòa ly, ai chạy được về nhà mẹ đẻ đều đã chạy hết. Không còn bất kỳ sự trợ giúp nào, phế thái tử đến vùng đất phong hoang vu kia chỉ có nước chết! Lục hoàng tử sẽ không cho bất kỳ hoàng tử nào bị hắn hạ bệ có đường sống, nếu không người bị cắn trả rất có thể chính là hắn! Xuân Miên nhận chỉ xong, dưới sự giám sát của hai ma ma, cô chỉ thu dọn vài món đồ đơn giản rồi bị đưa thẳng đến đoàn hộ tống của phế thái tử. Nói là đoàn hộ tống cho sang chứ thực ra vô cùng tiêu điều. Dù sao cũng đã là phế thái tử, giờ lại là Sai Vương. Nghe cái phong hiệu thôi cũng đủ biết, hắn không bao giờ có cơ hội gượng dậy được nữa! Hiện giờ, người đi theo Triệu Thư Quân chẳng còn bao nhiêu. Hai thị thiếp vẫn một lòng một dạ với hắn, có lẽ vì xuất thân vốn thấp kém, muốn trốn cũng chẳng biết đi đâu, thậm chí còn chẳng có cách nào để trốn. Khi Triệu Thư Quân còn là thái tử, hai người họ thậm chí còn không có danh phận đàng hoàng, chỉ miễn cưỡng ở cấp thông phòng nha hoàn. Giờ hắn thành Sai Vương, hai người ngược lại được thăng cấp, ít nhất cũng có danh phận thị thiếp, nghe sang hơn một chút nhưng cũng chẳng có tác dụng gì. Đoàn người của Triệu Thư Quân gồm hai đại cung nữ, vài cung nhân quét tước, hai tiểu thái giám thân tín, mấy thị vệ cũ của Đông Cung và thêm một đại quản sự. Tất cả gộp lại cũng chỉ hơn ba mươi người, hợp thành đoàn hộ tống của thái tử, mang theo chút gia sản ít ỏi đi đến đất phong – Nhạc Thành. Nhạc Thành nghe tên thì hay nhưng thực chất lại là một nơi hoang vu ở phía Tây Nam. Đã nhiều năm không có vương gia nào đến đó. Quan viên được cử đến đây đa phần đều không có bối cảnh, đành ngậm ngùi bị điều đi rồi làm việc đến lúc về hưu mới có cơ hội quay về. Hoàng thân quốc thích không muốn đến Nhạc Thành, quan viên khác cũng chẳng ưa gì, đủ thấy nơi này hoàn toàn trái ngược với cái tên của nó. Kinh tế thì lạc hậu, nghe nói dân trí còn chưa phát triển, thậm chí còn có nhiều bộ tộc sống như người rừng? Nói chung, có rất nhiều lời đồn về Nhạc Thành. Quan viên ở đó thậm chí còn không có cơ hội về kinh báo cáo công việc, trừ khi về hưu rồi bàn giao cho người mới, nếu không thì chỉ có nước chết già ở nhiệm sở. Gia sản ở Đông Cung của Triệu Thư Quân đã bị hoàng đế tịch thu một lượt, giờ chỉ còn lại chút đồ tư trang và những thứ không đáng tiền. Những bộ quần áo, phụ kiện lộng lẫy trước kia của thái tử dĩ nhiên cũng không được mang theo. Bây giờ Triệu Thư Quân chỉ có vài bộ quần áo cũ do Thượng Y Cục cấp tạm, bộ thì màu sắc già khú, bộ thì kiểu dáng lỗi thời, bộ thì vải vóc chẳng ra gì. Hơn nữa, chẳng biết những bộ quần áo này may theo số đo của ai mà giờ Triệu Thư Quân mặc vào chẳng vừa, cái thì quá rộng, cái lại quá chật, có chiếc trường bào mặc lên người chỉ dài đến bắp chân. Triệu Thư Quân lại tỏ ra rất thản nhiên, thậm chí còn có chút áy náy với Xuân Miên vì đã vô cớ liên lụy đến cô. Xuân Miên vừa được đưa tới thì đoàn người của Triệu Thư Quân đã phải lên đường. Lão hoàng đế không muốn giữ hắn lại thêm một ngày nào, càng không muốn nhìn thấy mặt hắn! Thế là, đoàn hộ tống của Sai Vương bị ép phải ra khỏi thành trước khi trời tối. Đúng vậy, ra khỏi thành rồi tự tìm chỗ mà ngủ qua đêm! Thái độ của hoàng đế quyết định thái độ của kẻ dưới. Ai cũng biết phế thái tử đến Nhạc Thành là hết đường cứu vãn, không thể nào gượng dậy nổi, nên ai cũng muốn nhân cơ hội này mà đạp cho một phát! Triệu Thư Quân vẫn khá lạc quan. Dù đám người hầu có chút bất mãn vì bị đuổi khỏi kinh thành trước trời tối, họ vẫn nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa, tìm được một nơi ở trấn tiếp theo để tạm dừng chân. Điều kiện tuy có hơi tồi tàn, nhưng ít nhất cũng có mái ngói che mưa che gió. Vì chỗ ở quá nhỏ, Triệu Thư Quân không thể có phòng riêng. Sau khi hỏi ý hắn, vị đại tổng quản thân tín đã xếp hai thị thiếp và Xuân Miên vào cùng phòng với chủ nhân. Không phải đến lúc này rồi mà hắn vẫn còn tâm tư ham mê nữ sắc, mà là vì hắn có vài điều muốn nói với ba người họ. Phòng của hắn khá rộng, nói chuyện xong có thể nhường lại cho ba cô gái, còn hắn ra ngoài ngủ tạm với ai đó cũng được. Dù từng là thái tử, hắn không hề yếu đuối và rất biết chấp nhận hiện thực. Bốn người ở chung một phòng. Xuân Miên là vương phi trên danh nghĩa của Triệu Thư Quân, hai người còn lại là thị thiếp đã có quan hệ thực chất với hắn. Xuân Miên thì bình tĩnh, Triệu Thư Quân cũng không thấy ngượng ngùng, chỉ có hai cô thị thiếp là có vẻ hơi khó xử. Hai người họ thầm nghĩ: "Chẳng lẽ tối nay cả ba phải cùng nhau hầu hạ gia sao? Nhưng mà lúc này, với điều kiện thế này... Trước đây gia có phải người ham mê sắc dục như vậy đâu?" Hai cô thị thiếp không hiểu chuyện gì, vừa lo lắng vừa thấp thỏm, thỉnh thoảng lại xoa xoa tay. Thấy hai nàng thị thiếp có vẻ căng thẳng, Triệu Thư Quân suy nghĩ một lát rồi nhẹ giọng nói: "Các cô đừng lo, ta gọi các cô đến là có vài chuyện muốn bàn bạc. Nghe xong thì cứ suy nghĩ cho kỹ rồi tự mình quyết định." Theo cốt truyện, Lục hoàng tử Triệu Thư Vĩ là một kẻ lạnh lùng, âm trầm nhưng lại đẹp trai đến kinh ngạc. So với em trai, dung mạo của Triệu Thư Quân có phần kém hơn, chỉ ở mức trên trung bình một chút. Tuy nhiên, khí chất ôn hòa đã cộng thêm không ít điểm cho vẻ ngoài của hắn.