Thế giới 18 - Chương 13: Nông trại hạng nhất tinh tế

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:42:22

Nhìn vào vị trí của tấm kim loại ban nãy, giờ đây nằm chễm chệ một ổ bánh mì đen sì, cứng ngắc, nặng khoảng nửa ký. Cả nhà ba người chìm vào sự im lặng đến khó tả. Bách Anh và Phong Phẩm thì mắt tròn mắt dẹt không biết đây là vật thể lạ gì, còn Xuân Miên tuy nhận ra nhưng vẫn không khỏi hoang mang tột độ: "Thứ quỷ quái này chẳng phải là thức ăn chống đói của người nghèo phương Tây từ mấy thế kỷ trước trên Cổ Địa Cầu sao?" Cho nên, hệ thống đang chơi khăm mình à? Hay nó nghĩ dân hành tinh rác thì chỉ xứng đáng ăn đồ cổ đại? "Cái này là..." Bách Anh không dám khẳng định, ngập ngừng nhìn con gái cầu cứu. Phong Phẩm cũng ngơ ngác nhìn Xuân Miên như chờ đợi một lời giải thích khoa học. Bị cả hai người nhìn chằm chằm, cô tỉnh bơ giả vờ xem lại thông tin trên hệ thống rồi chém gió: "Đây là bánh mì đen, làm từ lúa mạch nguyên cám, giữ lại cả vỏ và mầm nên ăn sẽ hơi cứng và khô. Nghe nói đây là món ăn "đặc sản" từ thời xa xưa trên Cổ Địa Cầu. Thời đó thực phẩm cũng khan hiếm như bây giờ nên người ta ăn thứ này cho rẻ mà lại no lâu, chắc dạ." Xuân Miên cố gắng giải thích cặn kẽ và nghe có vẻ "nguy hiểm" nhất có thể. Nghe xong, Bách Anh tò mò đưa tay sờ thử. Hệ thống cũng khá chu đáo khi bọc ổ bánh mì trong một lớp túi ni lông trong suốt, nếu không thì mất vệ sinh chết, ai mà dám ăn. Thấy có lớp túi bọc sạch sẽ, Bách Anh mới mạnh dạn sờ nắn. Sờ xong, bà quay sang gật đầu lia lịa với Phong Phẩm xác nhận: "Cứng thật ông ạ, như đá luôn." Phong Phẩm nhìn vợ rồi lại nhìn con gái, dè dặt chạm thử một ngón tay vào rồi hỏi một câu đầy hoang mang: "Cái cục gạch này... ăn được thật à?" Sờ thôi đã thấy đau tay rồi, liệu cắn vào có gãy răng không đây? "Mình có thể thử ngâm với nước ấm hoặc súp cho mềm ra. Dù sao thì cũng là đồ ăn mà, không chết được đâu." Xuân Miên trấn an, nhưng trong lòng vẫn đang đánh giá lại độ "uy tín" của cái hệ thống này. Xem ra, nó cũng có tiêu chuẩn đánh giá giá trị riêng,"tiền nào của nấy" chứ không phải cứ ném rác vào là đổi được vàng ròng ngay đâu. Mỗi ngày cô có mười lượt sử dụng, phải cân nhắc kỹ càng như chơi cờ. Thử xong lần đầu, Xuân Miên quyết định thử vận may lần thứ hai. Lần này cô "chơi lớn", cho vào một chiếc trí não đã hỏng hoàn toàn. 30 giây sau, chỗ đặt trí não lúc nãy đã hiện ra một "kho báu" nhỏ: một túi gạo năm ký, một túi bột làm vỏ bánh chẻo hai ký, một chai dầu phộng 200ml và một gói lạc nhân đã bóc vỏ ghi trọng lượng 500g. Nhìn những thứ đổi được lần này, Bách Anh kinh ngạc đến há hốc mồm, còn Phong Phẩm thì sốc đến độ lùi lại mấy bước suýt ngã. Xuân Miên nhìn đống đồ, thầm nghĩ đổi trí não đúng là một món hời lớn, chỉ tiếc là thứ này không dễ kiếm như rác thường. Trí não hỏng thường bị bán cho các cửa hàng đồ cũ để mổ xẻ linh kiện, sau khi bị tận dụng triệt để đến mức không thể sửa chữa mới bị vứt ra bãi rác. Vì vậy, không phải lúc nào họ cũng nhặt được "của ngon vật lạ" này, tất cả đều trông chờ vào nhân phẩm và vận may! Để kiểm chứng những suy đoán của mình, Xuân Miên tiếp tục cho vào đủ loại vật liệu, từ đồ đã qua gia công lẫn nguyên liệu thô sơ. Cô nhanh chóng phát hiện ra quy luật: nguyên liệu thô thường đổi được rất ít đồ, giá trị quy đổi cực thấp, thường chỉ là bánh mì đen cứng ngắc, khá khẩm hơn thì có bánh mì trắng, đùi gà hoặc chân vịt. Nhưng nếu là đồ đã qua gia công như linh kiện cơ giáp, hộp điều khiển hay bộ vi xử lý hệ thống, dù chỉ là bán thành phẩm lắp dở, giá trị quy đổi cũng cao hơn hẳn một bậc. Hệ thống thường hào phóng trả về một lượng lớn nguyên liệu nấu ăn thượng hạng và rau củ tươi ngon. Ở thời đại tinh tế, rau củ tươi là thứ vô cùng quý hiếm và xa xỉ vì giống cây tự nhiên đã gần như tuyệt chủng. Nhiều loại thậm chí còn đang được trưng bày như báu vật quốc gia trong bảo tàng Liên Bang. Do khó trồng và số lượng quá ít ỏi, chúng chỉ có thể được đặt trong tủ kính, thỉnh thoảng bảo tàng mở livestream cho dân tình chiêm ngưỡng là lại thu hút một lượng lớn người hâm mộ vào trầm trồ. "Đây là... đồ ăn à?" Đã nhiều năm rồi Bách Anh chưa được thấy rau củ tươi đúng nghĩa, hơn nữa những loại rau lạ mắt này còn chưa từng xuất hiện ở thời tinh tế. Cải thìa và cải dầu con trông mơn mởn, xanh ngắt, trên lá vẫn còn đọng một lớp sương mỏng, nhìn là biết tươi roi rói! Bách Anh không dám chắc nên dè dặt chỉ tay hỏi con gái với vẻ nghi hoặc. Xuân Miên lại giả vờ nhìn vào bảng thông tin hệ thống rồi gật đầu, chỉ vào hai loại rau giải thích cặn kẽ: "Loại này là cải thìa, còn loại này là cải dầu con. Đây đều là những loại rau rất phổ biến và bổ dưỡng ở thời Cổ Địa Cầu, nghe nói ăn vào rất tốt cho sức khỏe." Nghe vậy, Phong Phẩm dường như nhận ra điều gì đó quan trọng, ông trầm ngâm một lúc rồi nói nhỏ với vẻ mặt nghiêm trọng: "Xem ra hệ thống này kết nối với một chiều không gian khác, có lẽ là Cổ Địa Cầu trong truyền thuyết. Nếu vậy thì tốt quá rồi, chúng ta vớ được món hời lớn." Sau khi bị thương ở chân và phải giải ngũ, Phong Phẩm chẳng còn chí lớn vẫy vùng gì nữa, chỉ mong cả nhà đủ ăn đủ mặc, không phải lo nghĩ cái ăn từng bữa là mãn nguyện rồi. Nhưng giờ nhìn đống đồ quý giá này, một vấn đề nan giải lập tức nảy sinh: phải giải thích với hàng xóm láng giềng thế nào đây? Chẳng lẽ lại tiết lộ cơ duyên trời cho của Xuân Miên sao? Không đời nào! Phong Phẩm lập tức gạt phắt ý nghĩ điên rồ đó đi. Nhưng nếu không nói thật, thì biết bịa chuyện thế nào cho hợp lý?