Vào ngày rời đi, Xuân Miên trực tiếp sử dụng chiếc "Bùa May Mắn" mà cô đã chi bộn tiền để mua.
Nhờ có chiếc bùa này, Xuân Miên quả thật đã tìm được một căn nhà khá ổn ở ngoại thành. Tuy là khu chung cư cũ nhưng được cái phòng ốc sạch sẽ, lại là căn hộ một phòng khách một phòng ngủ riêng biệt, không cần ở ghép với ai, đỡ được rất nhiều phiền phức.
Tiền thuê nhà đương nhiên không rẻ, một nghìn tám một tháng. Có thể đặt cọc một tháng trả trước một tháng, nhưng những lần gia hạn sau phải trả trước ít nhất một quý.
Chủ nhà và khách thuê đều rất hài lòng về nhau, hai bên lập tức ký hợp đồng. Xuân Miên thành công dọn vào nhà mới.
Tiền thuê nhà đã ngốn sạch toàn bộ lương tháng trước của Xuân Miên, nên việc mua một chiếc mũ bảo hiểm chơi game lúc này xem ra không khả thi cho lắm.
Cái mũ đó tuy rẻ hơn khoang game rất nhiều nhưng cũng ngót nghét 6000 đồng. Hiện giờ game đang trong giai đoạn quảng bá, có chương trình giảm giá 10% nhưng tính ra vẫn hơn 5000 đồng.
Xuân Miên chẳng có đồng nào trong tay.
Nhưng Bùa May Mắn của cô vẫn chưa hết hạn, thế nên cô quyết định ra ngoài dạo một vòng xem sao. Suy cho cùng, chiếc mũ bảo hiểm trước đây của người ủy thác cũng đâu phải do cô ấy tự mua. Với một lũ chỉ biết hút máu gia đình, làm sao chúng lại chịu bỏ tiền ra cho một thứ phải đầu tư trước rồi mới kiếm lời được chứ?
Thế nên, chiếc mũ bảo hiểm chơi game của người ủy thác có được là do may mắn. Trong một lần đi xem náo nhiệt ở cửa hàng, cô ấy đã vô tình trúng thưởng.
Bây giờ, Xuân Miên quyết định thử vận may với chiếc bùa trên người. Nếu không được thì cô sẽ nghĩ cách kiếm tiền sau.
Đã bốn ngày kể từ ngày nhận lương mà Xuân Miên không gửi tiền về, chắc hẳn cả nhà bên đó đã tức điên lên, gọi điện cháy máy cũng nên. Nhưng ngay ngày đầu tiên đến đây, Xuân Miên đã thẳng tay hủy SIM điện thoại của người ủy thác, tắt nguồn rồi vứt máy ở phòng trọ. Bọn họ có gọi bao nhiêu cuộc thì cô cũng chẳng nhận được.
Còn chuyện tìm đến khách sạn nơi cô làm việc ư? Xuân Miên đã nghỉ việc rồi, họ cũng chẳng biết cô đi đâu mà tìm.
Hay là đám người đó sẽ đến khách sạn gây sự?
Với cái loại chỉ dám bắt nạt người nhà như cả nhà bọn họ, e rằng chỉ cần thấy mấy anh bảo vệ cao to lực lưỡng là mỗi đứa một phép co rúm người lại, chỉ hận không thể chui xuống đất, làm gì còn gan gây chuyện.
Xuân Miên đã tính toán mọi việc đâu ra đấy mới quyết định cắt đứt phương thức liên lạc duy nhất rồi chơi trò biến mất. Còn sau này gia đình đó có tìm được cô hay không thì tới đâu hay tới đó.
Đến đòi tiền ư, không có đâu. Nếu thật sự đưa nhau ra tòa, vậy thì cứ từ từ mà phân bua cho ra nhẽ.
Đối với loại chuyện này, Xuân Miên tỏ ra mình rất rành. Ở thế giới trước, cô cũng từng tranh cãi với người cha cặn bã, cuối cùng mỗi tháng cô chu cấp cho ông ta 600 đồng tiền dưỡng già, suýt nữa làm ông ta tức chết tại chỗ. Cô thấy rằng mình chưa từng nhận một đồng phí nuôi dưỡng nào mà cuối cùng còn phải cho ông ta tiền dưỡng lão, đúng là luật pháp đã bảo vệ ông ta, bằng không Xuân Miên cho ông ta một xu cũng chẳng đáng!
Xuân Miên ra khỏi nhà rồi đi thẳng đến cửa hàng bán sản phẩm của game "Thế ngoại đào nguyên".
Trò chơi sắp ra mắt nên công tác quảng bá được làm rất bài bản. Cửa hàng đương nhiên cũng có sự kiện riêng.
Lúc Xuân Miên đến, cửa hàng đang tổ chức sự kiện đập trứng vàng. Từng hàng trứng vàng óng ánh được xếp ngay ngắn, ngót nghét cũng phải năm chục quả. Giá mỗi quả không đắt, chỉ 300 đồng, mua trứng còn được tặng kèm sổ tay hướng dẫn cho người mới. Còn việc có thể đập ra được thứ gì thì hoàn toàn trông vào vận may.
Xuân Miên đứng xem vài người đập một lúc, giải thưởng tốt nhất họ nhận được là một phiếu giảm giá 300 đồng, nhưng phải nạp ít nhất một nghìn đồng mới dùng được. Đúng là chiêu trò moi tiền lồng trong chiêu trò khác của công ty game, đời nào họ lại để người chơi dễ dàng kiếm lời, mà cho dù có kiếm được thì họ cũng sẽ tìm cách moi lại.
Cô quan sát một lát rồi bỏ ra 300 đồng, chỉ vào một quả trứng. Sau khi nhận chiếc búa nhỏ từ tay nhân viên, cô giáng một cú vào quả trứng.
Bang!
Vỏ trứng vỡ tan, để lại vô số mảnh lấp lánh trên sàn, ở giữa là một tờ giấy to bằng bàn tay.
Trên đó ghi rõ ràng: Một mũ bảo hiểm chơi game!
Xuân Miên thầm nghĩ: "Chà, đúng là bùa đắt xắt ra miếng, hiệu quả thật đấy!".
"Vãi chưởng, có mũ bảo hiểm thật kìa!"
"Tôi còn tưởng chủ quán nói đùa, bày trò để chúng ta nạp tiền chứ."
"Tôi chỉ định đập cho vui thôi, không ngờ có thật à?"
"Đúng rồi, đúng rồi, nhân viên bán hàng bảo giải thưởng lớn nhất là mũ bảo hiểm mà."
"Haiz, giá mà trúng được khoang game thì tốt biết mấy."
"Mơ đi nhé?"
-
Mũ bảo hiểm chơi game được coi là khá hời, nhưng nó có giới hạn về thời gian chơi. Thời gian online tối đa là sáu tiếng. Vượt quá sáu tiếng, người chơi sẽ bị game tự động cho văng ra ngoài, phải nghỉ ngơi đủ một tiếng mới có thể đăng nhập lại. Vì mũ bảo hiểm không có thiết bị nào kết nối bên ngoài để cung cấp dung dịch dinh dưỡng nên mới có thiết kế như vậy, tránh cho người chơi vì quá đắm chìm vào game mà chết đói.
Nhưng khoang game thì khác hẳn. Nó có cổng kết nối bên ngoài, có thể truyền dung dịch dinh dưỡng. Kể cả người chơi có nằm trong đó vài ngày, chỉ cần dung dịch đủ thì sẽ không bị buộc phải offline. Dù dung dịch dinh dưỡng hiện nay kém xa so với thời giữa các vì sao cả về công thức lẫn thành phần, nhưng ít nhất nó vẫn có thể cung cấp đủ dưỡng chất để người chơi không bị chết đói.
Chính vì sự khác biệt này, cộng thêm việc nằm trong khoang game rất thoải mái nên giá của nó đắt hơn mũ bảo hiểm một con số không. Dù vậy, vẫn có không ít người chơi đại gia, nên khoang game vẫn bán rất chạy. Suy cho cùng, khoang game không giới hạn thời gian online.