Thấy Xuân Miên đang cười nên tâm trạng chắc cũng không tệ, Môn Chi Linh bèn nghĩ ngợi một lát rồi thăm dò: "À này... Bên chỗ của chúng tôi vừa vớ được một thế giới mạo hiểm ngẫu nhiên, cô có muốn vào thử một chuyến không?"
"Thế giới mạo hiểm? Là sao vậy?" Xuân Miên đang nhẩm tính số điểm nguyện lực của mình thì nghe Môn Chi Linh nói vậy nên cũng có chút hứng thú.
Thấy Xuân Miên đã cắn câu, toàn bộ cánh cửa của Môn Chi Linh đều trở nên phấn chấn, nó huơ huơ đôi tay kỳ quái rồi giải thích: "Loại thế giới mạo hiểm này thực ra hiếm gặp lắm, vì bình thường phải trải qua rất nhiều thế giới rồi mới có một tỉ lệ nhất định để vớ được một cái."
Nó tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Trong thế giới mạo hiểm, cô không có cốt truyện, không có ký ức của người ủy thác, thậm chí còn chẳng thấy mặt mũi họ đâu, vì thế cô sẽ không biết đối phương là nam hay nữ, người hay quỷ. Cô phải dựa vào tình hình lúc đáp xuống để tự suy đoán nhiệm vụ rồi cố mà hoàn thành."
Nói đến đây, Môn Chi Linh ngừng lại một chút để Xuân Miên tiêu hóa thông tin, sau đó mới nói tiếp: "Đương nhiên, thế giới mạo hiểm có rủi ro lớn thì phần thưởng cũng cao tương xứng. Cô còn có thể đầu tư mạo hiểm, nếu thành công thì lợi nhuận sẽ gấp ba, nhưng nếu thất bại thì coi như ném tiền qua cửa sổ."
"Đúng là một ván cược lớn." Xuân Miên nghe xong liền hiểu ra vấn đề, vì nói trắng ra thì đây chẳng khác nào một màn mở hộp mù phiên bản cao cấp, vừa thử thách năng lực cá nhân lại vừa thử thách cả vận may nữa.
Tuy Xuân Miên luôn bán tín bán nghi lời của Môn Chi Linh, nhưng lợi ích của cả hai vốn buộc chặt vào nhau. Trong những chuyện thế này, có lẽ nó sẽ không nói dối, bởi nó cũng cần điểm nguyện lực để sửa lại cái thân cửa nát bươm của mình, trông nó cũng ngày một có sức sống hơn rồi.
Vì cả hai là một tập thể cùng hưởng lợi, nên khi đụng đến chuyện lợi ích, đối phương chắc sẽ không lừa mình đâu. Vả lại, Xuân Miên cũng thấy điểm nguyện lực của mình tăng quá chậm nên không ngại mạo hiểm thử một lần.
Cùng lắm thì... Cày lại từ đầu thôi mà!
"Được rồi, mở đi." Xuân Miên chỉ suy nghĩ năm phút đã đồng ý, không những thế, cô còn rút hẳn hai triệu điểm nguyện lực ra để đầu tư.
"Cô chơi lớn thật đấy à? Ném hết vào rồi thì chỉ còn lại mấy số lẻ thôi đấy!" Môn Chi Linh thấy Xuân Miên định chơi khô máu một phen thì đến thở cũng thấy khó khăn.
Trời đất ơi, thế này thì mạo hiểm quá, đâu cần phải liều đến mức này chứ? Thế giới mạo hiểm đến nửa chữ cốt truyện cũng chẳng có, nói gì đến gợi ý.
Vì là cộng sự cùng hưởng lợi nên nếu giúp được thì Môn Chi Linh vẫn sẵn lòng, bởi Xuân Miên càng kiếm được nhiều thì phần của nó cũng càng hậu hĩnh. Dù Xuân Miên có thua lỗ thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nó, nhưng nhìn vẫn đau lòng lắm!
Chủ yếu là đau lòng điểm nguyện lực, còn Xuân Miên chỉ là tiện thể thôi.
"Hiếm lắm mới gặp thì chơi lớn một phen chứ sao, cùng lắm thì làm lại từ đầu." Xuân Miên lại tỏ ra rất bình tĩnh, cô thản nhiên ném hết điểm nguyện lực vào ván cược này.
Môn Chi Linh thấy khuyên không được nên cũng đành thôi, nó chỉ nói một câu: "Chúc cô may mắn, sau khi mở cửa thì cô sẽ vào thẳng thế giới mạo hiểm luôn."
"Ừ, mong là may mắn sẽ mỉm cười với mình." Xuân Miên lẩm bẩm một tiếng rồi vặn tay nắm cửa, sau đó bước về phía trước.
-
Giây tiếp theo, Xuân Miên cảm thấy mình như đang lơ lửng trong một không gian đầy nước.
Cô đột ngột mở miệng, một vị mằn mặn lập tức xộc vào. Xuân Miên mở mắt ra và nhận thấy mình đúng là đang ở trong một vùng nước, hơn nữa có lẽ đây là nước biển.
"Đại dương sao?"
Không có cốt truyện, không có ký ức, vừa đáp xuống đã ở giữa biển, lại còn cảm thấy cơ thể mình có gì đó là lạ...
Xuân Miên đảo mắt nhìn quanh, tất cả những gì cô thấy được đều là... cá voi.
Kiến thức về đại dương của Xuân Miên cũng không tệ, dù sao cô cũng đã đi qua nhiều thế giới và từng thấy các loại sinh vật biển thời cổ đại trong sách giáo khoa. Vì thế, cô nhận ra ngay đàn cá voi da đen trắng đang bơi thành đàn bên cạnh mình chính là cá voi sát thủ, hay còn gọi là cá voi cọp.
Liếc mắt nhìn xuống cái bụng trắng ởn, cái vây đuôi và vây ngực đen nhánh của mình, Xuân Miên cuối cùng cũng biết mình đã đáp xuống thành giống loài gì.
Một con cá voi cọp.
Mấy sinh vật bên cạnh thỉnh thoảng lại "ao ao" vài tiếng, có lẽ chúng chính là đồng loại trong đàn của cô.
Cá voi cọp là động vật sống theo bầy đàn, thường hoạt động theo nhóm gồm cả đực, cái, già, trẻ. Hầu hết các đàn đều theo chế độ mẫu hệ, tức là con đầu đàn thường là một con cái lớn tuổi, các thành viên còn lại là hậu duệ của nó hoặc những con đực được thu nạp.
Lũ cá đực chịu trách nhiệm săn mồi, còn lũ cá cái sẽ phối hợp vây bắt, sau đó cả đàn cùng nhau chén sạch. Chúng được xem như bá chủ của đại dương. Tuy có nhiều loài to xác hơn cá voi cọp, nhưng to thì có ích gì chứ? Chúng nó chơi hội đồng cơ mà!
Mỗi lần ra trận là cả một binh đoàn, ít nhất cũng là một gia đình nhỏ hai ba thành viên, dần dần sẽ lớn mạnh hơn, có những đại gia tộc lên tới cả trăm con cùng hành động.
Thử hỏi bị cả trăm con cá voi cọp vây đánh thì sẽ có cảm giác gì? Chắc là chưa cần chúng nó mở miệng, mình đã bị chen cho ngạt thở chết rồi.
Xuân Miên ngơ ngác trôi nổi bất động, trong khi những người bạn khác đã nô đùa mấy vòng. Thấy cô không nhúc nhích, một con bơi lại gần kêu lên: "Khải Hi, sao cậu không động đậy thế? Nghĩ gì vậy? Đói bụng rồi à? Hay là... tụi mình đi làm một vố nhé?"
Có lẽ vì cùng loài nên Xuân Miên nghe hiểu được lời đối phương. Cô nhìn theo hướng phát ra âm thanh, con cá voi cọp này trông không quá to, chắc là một con vị thành niên. Còn về giới tính...