Và kết quả là, sáng sớm Mạnh Tư San tỉnh dậy, đập vào mắt là cảnh tượng đầu và thân của mẹ mình đã chia lìa đôi ngả. Máu tươi nhuộm đỏ cả giường, tuy đã khô lại nhưng mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi khiến nàng buồn nôn, đầu óc quay cuồng.
Mạnh Tư San không thể tin vào mắt mình. Nàng đã ngủ trên chiếc giường đẫm máu này, ngay bên cạnh cái xác không đầu của mẹ suốt cả đêm mà không hề hay biết!
Phản ứng đầu tiên của Mạnh Tư San là hét lên một tiếng kinh hoàng, sau đó... trợn trắng mắt, lăn đùng ra ngất xỉu!
Nàng trụ được đến lúc hét xong mới ngất đã là tâm lý vững vàng lắm rồi!
Nhưng dù có vững vàng đến đâu, đối diện với cảnh tượng mẹ ruột bị chặt đầu ngay bên cạnh cũng là cú sốc quá lớn, vượt quá sức chịu đựng của một tiểu thư khuê các!
Tiếng hét của Mạnh Tư San kinh động đến Mạnh đại nhân, người đang chuẩn bị xiêm y để thượng triều.
Ông vội vàng chạy sang, vừa nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng kia, huyết áp tăng vọt, trái tim già nua như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tuy Mạnh đại nhân cũng có năm thê bảy thiếp, con rơi con vãi bên ngoài, nhưng với người vợ tào khang này, tình nghĩa phu thê mấy chục năm, sinh cho ông bốn năm mặt con, tình cảm vẫn rất sâu nặng.
Giờ nhìn vợ chết thảm thế này, chưa nói đến sự ghê rợn về mặt sinh lý, chỉ riêng cú sốc tâm lý cũng đủ quật ngã ông rồi.
Mạnh đại nhân cố gắng gượng để không ngất đi. Đúng lúc này, gã sai vặt của Mạnh Tam công tử và Mạnh Tứ công tử vừa lăn vừa bò chạy tới.
"Không... không xong rồi, Tam công tử..."
"Tứ công tử cũng..."
Hai gã sai vặt nhìn nhau, trong mắt đối phương chỉ toàn là sự sợ hãi tột độ, rồi cùng đồng thanh lắp bắp: "Bị... bị giết rồi!"
"Cái gì?" Mạnh đại nhân tưởng mình nghe nhầm, hét lên một tiếng thất thanh, không dám tin vào tai mình.
Hai gã sai vặt sợ đến mức tè ra quần, là tè thật sự đấy. Lúc này mà còn bò được đến đây báo tin là bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ lắm rồi.
Không báo nhanh, đợi người khác phát hiện ra thì cái mạng nhỏ của chúng cũng chẳng giữ được.
"Tam công tử bị người ta giết, chết thảm lắm, máu chảy lênh láng..." Gã sai vặt đầu óc đã loạn cào cào, nói năng lộn xộn.
Gã còn lại thì lắp bắp không thành tiếng, chỉ biết lặp đi lặp lại: "Máu... toàn là máu... đầu cũng đứt... mất rồi, mất rồi..."
Nhìn bộ dạng chúng nó là biết sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Cũng phải thôi, ai mà sáng sớm tinh mơ vào gọi chủ dậy, lại thấy cái đầu chủ lăn lóc một nơi, thân một nẻo thì chả sợ mất mật!
Mạnh đại nhân cảm thấy trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm. Ông không thể tin nổi, chỉ qua một giấc ngủ, sao cả nhà ông lại tan hoang thế này???
Lúc này Mạnh đại nhân thậm chí không biết mình nên xem xét tình hình phu nhân trước hay chạy sang xem hai đứa con trai trước!
Vì đang đứng ở viện của Mạnh phu nhân nên ông đành nhờ gã sai vặt dìu vào xem vợ lần cuối.
Nhìn cái xác không đầu của vợ, Mạnh đại nhân không nhịn được nữa, nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ!
Khổ nỗi sáng sớm chưa ăn gì, bụng rỗng tuếch, chỉ nôn khan ra mật xanh mật vàng, đến nước cũng chẳng có mà nôn!
Thảm quá, thực sự quá thảm!
Nghĩ đến cảnh hai đứa con trai cũng chết thảm như vậy, Mạnh đại nhân rùng mình, không dám bước chân sang xem.
Nhưng không xem không được, ông là trụ cột gia đình, ông không lo thì ai lo?
Mạnh đại nhân nén đau thương, sai người đi báo quan, rồi đích thân đến phủ Kinh Triệu Doãn trình báo.
Xảy ra án mạng lớn thế này, muốn giấu cũng chẳng giấu được, mà cũng chẳng cần thiết phải giấu!
Báo án thôi!
Rất nhanh, tin tức chấn động lan truyền khắp kinh thành: Nhà Mạnh đại nhân xảy ra thảm án diệt môn kinh hoàng. Mạnh phu nhân cùng hai vị công tử Mạnh Tam, Mạnh Tứ đều bị sát hại dã man trong đêm.
"Nghe đồn chết thảm lắm, bị chặt đầu luôn đấy."
"Mẹ ơi, thù oán gì mà sâu sắc thế, ra tay tàn độc vậy?"
"Trời ơi, mấy đứa người hầu sáng ra nhìn thấy cảnh đó chắc điên luôn quá."
"Giờ này còn lo cho người hầu à? Chủ nhà chết hết rồi kìa, án mạng tày trời đấy!"...
Dân chúng bàn tán xôn xao, đi đâu cũng nghe thấy tiếng xì xào.
Mọi người ở Công Bộ lúc rảnh rỗi cũng tụm năm tụm ba thì thầm to nhỏ về vụ án này.
Xuân Miên với tố chất tâm lý vững vàng như bàn thạch, vẫn bình thản làm việc tại Công Bộ như không có chuyện gì xảy ra. Thỉnh thoảng cô còn nhàn nhã thảo luận với Thị lang đại nhân về việc cải tiến khuôn đúc pha lê, xem có nên làm thêm mẫu mã mới hay không.
Chỉ là chuyện làm cái khuôn thôi mà, Xuân Miên thỉnh thoảng "vùng lên" một chút, ban phát chút lợi ích nhỏ giọt cũng đủ để nhận về kha khá phần thưởng, tội gì không làm?
Trong lòng Xuân Miên đang cân nhắc xem nên ở lại Đại Vệ triều hay dứt áo ra đi tìm vùng đất mới.
Tạm thời cô chưa quyết định, chủ yếu là lo sợ sau khi mình đi, tên Hoàng đế "không làm người" kia lại quay sang gây khó dễ cho Thanh Nhã quán.
Người ta đã dang tay cưu mang mình lúc khó khăn, ân tình này Xuân Miên phải khắc cốt ghi tâm.
Dù họ nể mặt nguyên chủ hay vì lòng trắc ẩn thì ân nghĩa vẫn là ân nghĩa.
Mình vỗ mông bỏ đi để lại rắc rối cho ân nhân thì thất đức quá.
Chính vì điều này mà Xuân Miên cứ do dự mãi.
Thực ra vị Hoàng đế này cũng không tệ, chỉ có điều tính cách quá thực dụng, lại hay toan tính, lúc nào cũng lăm le bòn rút giá trị của cô khiến cô không vui cho lắm.
Nhưng đi nơi khác chưa chắc đã tốt hơn ở đây. Tại đây ít ra cô còn có những người bạn tốt như Trì Dương quận chúa và Kính Vương phi.
Thế nên khả năng cao là cô vẫn sẽ ở lại.