Thế giới 10 - Chương 31: Vợ trước trọng sinh rồi

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:21:29

Nhưng Chu Ngọc Dung và Chu Ngọc Hải thật sự không có năng khiếu học hành. Hai người này hồi đi học tiểu học, còn từng mang "trứng ngỗng" về... Xuân Miên giờ đành đặt hết hy vọng vào Chu Ngọc Dương. Còn hai "vịt giời" này, dạy họ biết thêm vài chữ là may rồi. Trình độ của Chu Ngọc Đình thì Xuân Miên chưa rõ, nhân tiện thăm dò xem sao. Với việc đọc sách, Chu Ngọc Đình rõ ràng là không có hứng thú, lúc này vẫn đang mải mê hóng chuyện nhà họ Triệu: "Em nghe nói, nhà họ Triệu tức điên vì vụ cháy hôm qua. Mùng Một Tết, họ không đi chúc Tết, mà kéo thẳng sang nhà họ Tôn ở Cối Xay Nhỏ, chắc là định gây sự." "Triệu Hương Mai giờ đang sống tốt, nhà họ Tôn điều kiện khá, thân là thông gia, họ kéo sang vòi tiền cũng là chuyện bình thường." Xuân Miên thản nhiên nói. Trong lòng cô lại thầm nghĩ, nhà họ Triệu kéo sang gây sự, Triệu Hương Mai chắc cũng có nỗi khổ không nói nên lời. Bởi vì... Tôn Thục Tú làm thế nào mà lại lăn lộn cùng Triệu Nhị, Triệu Nhị không biết, chứ Tôn Thục Tú thì biết rõ mười mươi. Nếu ả dùng chuyện này để uy hiếp Triệu Hương Mai, bắt bà ta phải đưa lợi lộc cho nhà họ Triệu, Triệu Hương Mai vì muốn giữ bí mật, cũng chỉ có thể thỏa hiệp. Sự thật đúng như Xuân Miên suy đoán. Tôn Thục Tú nay đã gả đi, nhưng cũng không nói rõ ngọn ngành cho Triệu Nhị biết. Rốt cuộc, ả cũng chẳng ưa gì Triệu Nhị, mà vẫn qua lại với tình cũ bên ngoài, chỉ là Triệu Nhị không phát hiện thôi. Đi theo nhà họ Triệu sang nhà họ Tôn vòi tiền, thấy Triệu Hương Mai sống sung sướng, Tôn Thục Tú ghen đỏ cả mắt. Ả vốn là người họ Tôn, có họ hàng với nhà Tôn Bảo Thuật, nên đương nhiên không có khả năng gả vào đó. Không cướp được chồng của Triệu Hương Mai, vậy chia ít tiền cũng được chứ? Cho nên, ả lấy chuyện cũ ra uy hiếp, bắt Triệu Hương Mai phải đưa tiền. Đương nhiên, số tiền này Tôn Thục Tú không định chia cho nhà họ Triệu, mà giữ lại tiêu riêng. Triệu Hương Mai bị dồn vào đường cùng, chỉ đành ói ra năm đồng. Tôn Bảo Thuật về ăn Tết, thương tình vợ có thai, cũng lén dúi cho chút tiền, nhưng không nhiều. Phun ra năm đồng, số tiền còn lại trong tay Triệu Hương Mai cũng không nhiều. Ả ta còn có kế hoạch sau này, không thể đưa hết cho Tôn Thục Tú được. Nhưng cứ để ả ta quấn lấy cũng không ổn... Có một số kế hoạch, vốn định để qua năm, giờ xem ra có thể đẩy lên sớm hơn. Triệu Hương Mai đảo mắt, một ý nghĩ độc ác liền nảy ra. Triệu Hương Mai xúi Tôn Thục Tú đi bàn bạc với gã anh lười, qua năm sẽ hãm hại Chu Ngọc Dung. "Dù sao anh mày cũng chưa có vợ. Chỉ cần đắc thủ, con Chu Ngọc Dung kia chẳng phải sẽ phải ngoan ngoãn gả cho anh mày sao?" Giống như ả đã phải gả cho Triệu Nhị vậy. Câu tiếp theo, Triệu Hương Mai không nói ra. Nhưng bà ta huơ huơ năm đồng tiền còn lại trong tay, ý tứ đã quá rõ ràng. Chỉ cần xong việc, chỗ tốt sẽ không thiếu! Tôn Thục Tú vốn là kẻ không có liêm sỉ, càng chẳng có điểm mấu chốt đạo đức. Chỉ cần có tiền, đến anh ruột ả cũng bán. "Chuyện này cứ bao ở trên người ta." Vụ lần trước thất bại làm Tôn Thục Tú có chút bực, nhưng có được chỗ ăn ổn định ở nhà họ Triệu cũng không tệ. Nhà họ Triệu tuy chẳng ra gì, nhưng vẫn tốt hơn cuộc sống trước đây của ả. Tôn Thục Tú tự thấy mình đã rút kinh nghiệm thất bại lần trước, lần này chắc chắn không có vấn đề. Đầu tiên, nếu đã muốn dùng vũ lực,"gạo nấu thành cơm", làm cho Chu Ngọc Dung không chạy được, thì không thể làm ở chỗ khác. Rừng núi, đồng ruộng là thích hợp nhất. Trong lúc Tôn Thục Tú và Triệu Hương Mai đang lập kế hoạch hãm hại Chu Ngọc Dung, thì Xuân Miên đang yên lặng... rút quyển sách lại, từ bỏ kế hoạch lôi kéo Chu Ngọc Đình gia nhập "binh đoàn đọc sách". Khả năng tiếp thu của Chu Ngọc Đình thật sự còn kém hơn cả Chu Ngọc Dung. Học cả tiếng đồng hồ mà hai chữ cũng chưa nhớ nổi. Xuân Miên cảm thấy, hôm nay mình dạy hai chữ, đến mai, cô bé có khi quên sạch sành sanh. "Ai da, khó quá! Món này không hợp với em!" Chu Ngọc Đình nhìn quyển sách nửa ngày, chỉ thấy đầu óc mình ong ong cả lên. Cuối cùng, cô bé giơ hai tay đầu hàng, tỏ vẻ mình chịu thua, không thể học nữa. Học nữa, cô bé chỉ có nước "đồng quy vu tận" với đống chữ này! Xuân Miên cũng không ép. Mỗi người mỗi sở trường, cô bé đã nhồi không vào, Xuân Miên có ép thì kết quả cũng thế. Xuân Miên bắt đầu suy nghĩ, liệu Chu Ngọc Đình có thể học được kỹ năng nào khác không? Nghề mộc thì sao? Con gái làm nghề này vẫn còn quá ít, hơn nữa... nghề này quá hỏng tay. Làm lâu ngày, trên tay sẽ toàn là vết chai sạn do cầm đục. Tuy ngày thường làm nông, tay ai cũng đầy vết chai. Nhưng mà, chai sạn kiểu đó không giống nhau. Cho nên, tạm thời loại bỏ nghề này. Nhưng có thể cho Chu Ngọc Hải thử xem, xem anh có năng khiếu không. Nghề mộc cũng cần năng khiếu, nếu quá cứng nhắc, không có sức tưởng tượng để phát huy thì cũng không làm được. Nghề mộc không được, vậy ủ rượu thì sao? Đã dính đến lương thực, e là cả Vương Tiểu Thúy lẫn Bác Ba gái đều sẽ không đồng ý. Xuân Miên thầm nghĩ đủ mọi khả năng. Nếu có thể, cô muốn để mọi người trong nhà đều thử một chút, xem ai hợp với cái gì. - Kỳ nghỉ Tết nhanh chóng qua đi, cái lạnh giá của mùa đông cũng dần tan. Mùa xuân lặng lẽ đến. Lớp băng cứng trên sông lúc này đang mỏng dần, chắc chỉ cần nhiệt độ tăng thêm chút nữa là sẽ tan hết. Chờ đến khi đất đai cũng bắt đầu tan băng, là lúc ngoài đồng lại bận rộn. Một khi công việc đồng áng bắt đầu, là cả năm lại bận tối mắt tối mũi cho đến tận mùa đông! "Chị ơi, hai hôm nay em cứ thấy như có ai đang lén lút nhìn em ấy. Chị bảo có khi nào là ma không?" Chu Ngọc Dung hôm nay đi chơi về, xoa đầu vẻ khó hiểu, cẩn thận dè dặt hỏi Xuân Miên.