Thế giới 18 - Chương 50: Nông trại hạng nhất tinh tế
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
undefined09-02-2026 23:44:07
Giờ đây, vừa nghe tin có thể chữa trị, thậm chí là chữa khỏi hoàn toàn, rất nhiều người ban đầu còn ngơ ngác, nghi ngờ, sau đó vỡ òa trong sung sướng, nước mắt tuôn rơi!
Liệu họ có cơ hội thoát khỏi cảnh làm phế nhân, gánh nặng cho người khác không?
Liệu họ có thể trở lại thời kỳ đỉnh cao sức khỏe không?
Liệu... phép màu có thật sự đến với họ không?
Dù lòng còn nhiều nghi vấn, lo sợ hi vọng hão huyền, nhưng sự mong chờ khát khao sống vẫn lớn hơn tất cả.
Có lẽ vì Tinh Cầu Chủ Xuân Miên đã mang lại cho họ quá nhiều hy vọng thực tế, từ cơm ăn áo mặc đến việc làm, nên giờ đây họ càng muốn tin rằng tờ thông báo này là thật, là đáng tin cậy như vàng mười!
Rất nhiều người đang háo hức chờ đợi đến lượt mình. Những người được xếp lịch điều trị ngay trong hôm nay thì đang tíu tít khoe khoang với người bên cạnh: "Thấy chưa, tôi được xếp trước nhé, chắc chắn Tinh Cầu Chủ thấy tôi ngoan ngoãn nên ưu tiên cứu tôi trước."
Họ không chỉ khoe với người thân mà còn lên mạng xã hội nội bộ khoe với các bạn bè khác trên hành tinh. Các nhóm chat lớn nhỏ ngày thường đã sôi nổi, hôm nay lại càng náo nhiệt như vỡ chợ.
[Bệnh nhân số 1]: [Nhìn đây, tôi số 1 nhé, Tinh Cầu Chủ yêu tôi nhất! Gato chưa?]
[Bệnh nhân số 9]: [Á à, ông là ca nặng nhất sắp toang rồi nên được ưu tiên mà, còn không biết xấu hổ à?]
[Bệnh nhân số 108]: [... Huhu, tôi xếp tít phía sau, Tinh Cầu Chủ ơi, hãy yêu em lần nữa! Đừng bỏ rơi em!]
[Đội an ninh số 6]: [Nghe cái giọng sang sảng chém gió của mấy ông top đầu là biết còn khỏe chán rồi, thôi lùi xuống cuối hàng nhường chỗ đi là vừa!]...
Bạn bè trêu chọc nhau, không khí vô cùng vui vẻ, tràn đầy hy vọng.
Xuân Miên cũng đã bắt tay vào việc. Cô giao lại buổi phát sóng trực tiếp hôm nay cho Bách Anh và Lưu Minh Minh lo liệu, rồi cùng Lâm Nguyệt và hai trợ thủ robot lên đường hành nghề y.
Bệnh nhân số 1 đã liệt giường từ rất lâu. May mà Xuân Miên đã hào phóng trang bị cho mỗi người một cái trí não, dù chức năng chưa thật sự đầy đủ. Nhưng chỉ cần trò chuyện và giao lưu được với bạn bè bên ngoài đã là điều tuyệt vời, là cửa sổ tâm hồn đối với những người liệt giường cô đơn lâu ngày.
Khi thấy Xuân Miên đến, bệnh nhân số 1 ban đầu còn cố kìm nén xúc động, chỉ khóc thút thít, nhưng cuối cùng không nén được nữa mà bật khóc nức nở như một đứa trẻ.
Lâm Nguyệt vội dỗ dành, còn Xuân Miên thì tập trung kiểm tra tình hình của anh. Bệnh nhân này cũng gặp vấn đề về gen. Dù cha mẹ anh đều là người thường, nhưng sau khi phân tích kỹ lưỡng, Xuân Miên nghi ngờ tổ tiên của anh có người lai với thú nhân hoặc bán thú nhân. Vì vậy, loại gen lai tạp này có thể là gen lặn, ẩn giấu qua nhiều thế hệ, đến đời anh mới xui xẻo bộc phát!
Chuyện này rất khó nói chắc, bản thân anh cũng lớn lên trong cảnh lưu lạc, mồ côi, người thân sớm đã không còn. Anh cùng một người bạn tri kỷ phiêu bạt khắp nơi, cuối cùng mới định cư tại Tân Tinh để nương tựa nhau.
Nhìn những món đồ đôi có cặp trong phòng, nhiều món còn là kiểu "hường phấn" dành cho các cặp đôi đáng yêu, Xuân Miên thầm hiểu ra mối quan hệ của họ. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, chuyện này quá đỗi bình thường.
Con trai với con trai thì có sao đâu, miễn là chân thành. Xuân Miên biết trên Tân Tinh còn có vài cặp con gái yêu nhau thắm thiết. Người với thú nhân khác loài còn phá vỡ được rào cản sinh sản để yêu đương sinh con, thì cùng giống loài, cùng giới tính có gì là không thể? Trước đây ở Chủ Tinh, cô còn nghe đồn có một vị quan lớn cưới cả trí não AI của mình làm vợ cơ mà... Thế giới này cái gì cũng có thể xảy ra.
Xuân Miên tuy lòng đã tỏ tường nhưng mặt không hề biến sắc, vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp.
Bệnh của anh ta đã ủ bệnh và kéo dài rất lâu, nên thời gian chữa trị cũng sẽ lâu hơn. Xét đến thể trạng vô cùng yếu ớt như ngọn đèn dầu cạn của anh lúc này, Xuân Miên phải tiến hành trị liệu một cách cực kỳ nhẹ nhàng, cẩn trọng để không làm tổn hại đến cơ thể vốn đã mỏng manh như tờ giấy của anh.
Đương nhiên, chuyện trị liệu đặc biệt thế này vẫn cần phải nói rõ với người nhà bệnh nhân trước đã.
Ngay trước khi Xuân Miên kịp mở lời, bạn thân (người yêu) của người kia đã vội vã chạy về. Anh ta có lẽ vừa đổi ca trực về gấp, trên người vẫn còn nguyên bộ đồng phục lấm lem của đội an ninh chưa kịp thay.
"Anh về vừa đúng lúc, tôi đang định nói về tình hình điều trị của cậu ấy đây." Xuân Miên vẫy tay ra hiệu cho anh ta lại gần.
Người nọ nhìn Xuân Miên mà lòng đầy thấp thỏm, lo âu xen lẫn hy vọng. Kể từ khi cô biến hành tinh rác thành Tân Tinh và trở thành chủ tinh cầu, cả hành tinh đã có những thay đổi nghiêng trời lệch đất, như một phép màu!
Trước đây, họ chỉ có thể bới rác sống lay lắt qua ngày như những con chuột cống. Thỉnh thoảng may mắn nhặt được thứ gì tốt thì phải mang đến hành tinh lạc hậu gần đó bán rẻ đi để đổi lấy thuốc kìm hãm bệnh di truyền đắt đỏ. Những lúc không nhặt được gì, không đổi được thuốc, bệnh tái phát đau đớn chỉ có thể cắn răng chịu đựng, chờ chết!
Từ khi Xuân Miên làm chủ tinh cầu, họ không còn lo chuyện cơm ăn áo mặc, được ăn các loại rau xanh ngon lành vốn chỉ có trong truyền thuyết, lại còn được uống dung dịch dinh dưỡng sạch sẽ, giàu dưỡng chất. Họ không cần bới rác nhục nhã nữa mà có công việc đàng hoàng, có thể kiếm tiền chân chính, sau này có thể đường hoàng mua thuốc mà không cần gắng gượng vay mượn nữa!
Nào ngờ, phúc lợi còn tốt hơn thế, như một giấc mơ, ấy là căn bệnh nan y này có khả năng được chữa khỏi hoàn toàn!