Thế giới 5 - Chương 4: Ao cá của hoa khôi

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:07:25

Ngoài đồng phục hàng ngày, trường còn có các loại trang phục quy định cho những môn học khác nhau. Tuy nhiên, những môn đó, trừ hai môn bắt buộc, còn lại đều là tự chọn. Nếu không đăng ký học thì cũng không cần đặt mua đồng phục tương ứng. Nhưng đó là nhịp điệu của lớp mười và mười một. Lên lớp mười hai, tất cả các môn học phụ đều dừng lại, học sinh chỉ cần chăm chỉ cày đề chờ thi đại học là được. Đồng phục của trường Thừa Vân được thiết kế theo phong cách Anh quốc, chủ đạo là họa tiết kẻ sọc ca-rô đen đỏ. Bây giờ là tháng chín, phần lớn học sinh đều mặc đồng phục mùa hè. Nữ sinh mặc váy, chiều dài váy cũng khá kín đáo, qua khỏi đầu gối. Hơn nữa, các bạn nữ đều mặc quần bảo hộ bên trong nên không cần lo lắng sẽ bị hớ hênh. Xuân Miên quan sát một lúc, trong lòng cũng đã nắm được tình hình. Lần trước cùng mẹ đến làm thủ tục, cô đã nhận được một cuốn sổ tay nội quy của trường và một bản đồ giấy, đương nhiên cũng có cả bản điện tử. Nhờ có bản đồ, Xuân Miên không sợ bị lạc đường, rất nhanh đã tìm được văn phòng của giáo viên. Giáo viên chủ nhiệm họ Lưu, là một thầy giáo ngoài bốn mươi tuổi. Dáng vẻ thầy tuy bình thường nhưng tính tình rất tốt, chỉ có mái tóc là thưa thớt đến đáng thương. Nhưng trong một văn phòng toàn những quả đầu "hói kiểu Địa Trung Hải" thì lượng tóc của thầy Lưu vẫn được xem là ổn. "Trưa tan học, hoặc là chiều tối tan học thì nhớ qua phòng hậu cần lấy đồng phục nhé. Em không ở ký túc xá thì nhớ lấy thêm cái thẻ học sinh ngoại trú. Siêu thị, nhà ăn và phòng tắm trong trường đều có thể quẹt thẻ học sinh, cho nên không được phép mang điện thoại di động, tự mình chú ý đấy." Thầy Lưu ôn tồn dặn dò Xuân Miên rất nhiều điều. Về nguyên tắc thì tự nhiên là không được phép mang điện thoại, nhưng chỉ cần không để giáo viên bắt được thì thực ra cũng chẳng sao. Lớp học có camera giám sát, nhưng trường có bao nhiêu lớp như vậy, nếu không có chuyện gì lớn thì rất ít giáo viên nào lại ngồi yên một chỗ xem camera. Lâu dần, đám học sinh cũng thả lỏng hơn nhiều. Dù trong lớp có camera, chúng vẫn ngang nhiên chơi điện thoại, đùa giỡn mà chẳng hề nao núng. "Đúng rồi, tiến độ chương trình học ở trường cũ của em đến đâu rồi? Chúng ta đã học xong toàn bộ chương trình học kỳ một của lớp mười hai rồi. Sau khi khai giảng sẽ học thẳng chương trình học kỳ hai. Em có sách giáo khoa chưa? Nếu chưa có thì nhớ qua phòng hậu cần lấy nhé." Thầy Lưu vốn định đưa Xuân Miên về lớp, nhưng chợt nhớ ra chuyện tiến độ học tập nên hỏi thêm một câu. Học lực của nguyên chủ chỉ ở mức trung bình, mà đó là còn ở trường trung học trên thị trấn. Tiến độ của trường đó vốn không nhanh. Chương trình lớp mười hai mới chỉ học được một chút, đối với Xuân Miên mà nói thì gần như là chưa học gì. "Dạ, trường em vẫn chưa bắt đầu dạy ạ." Xuân Miên không giấu giếm, nhẹ giọng đáp. Nghe xong, thầy Lưu hơi nhíu mày. Thầy suy nghĩ một lúc rồi khẽ thở dài nói: "Nếu theo không kịp thì nhớ nói với thầy." Học sinh đã được xếp vào lớp của thầy, thầy không thể nào ngày đầu tiên đã trả về, hay là trực tiếp đẩy xuống lớp mười một học lại từ đầu được. "Vâng ạ, em biết rồi. Em cảm ơn thầy." Xuân Miên ngoan ngoãn đồng ý. Vì sắp vào lớp nên thầy Lưu dẫn Xuân Miên đến lớp học. Xuân Miên được xếp vào lớp 12A2. Lúc thầy Lưu dẫn cô vào, trong lớp vẫn còn rất ồn ào. Dù sao thì vẫn chưa chính thức vào giờ học, nhiều học sinh vừa ăn sáng vừa bước vào, lúc này đang nói cười rôm rả. Vừa thấy thầy Lưu bước vào, chúng vội vàng cất điện thoại đi, nhưng vẫn tiếp tục đùa giỡn. Thậm chí còn có một nam sinh cười hì hì chào hỏi: "Ái chà, lão Lưu tới rồi."... Bị gọi là "lão Lưu", thầy Lưu cũng không tức giận, chỉ cười ha hả mắng lại: "Bài tập về nhà làm chưa? Bài mới soạn chưa? Khai giảng có bài kiểm tra đấy, chuẩn bị chưa?" Mở đầu bằng bộ ba câu hỏi về học tập, thầy đã khiến mấy cậu nam sinh vừa gọi mình là "lão Lưu" phải chột dạ. Không nên trêu vào, không nên trêu vào! Nhìn thấy Xuân Miên đi theo sau thầy Lưu, đám học sinh dần dần im lặng trở lại. Nguyên chủ trông không tệ. Chỉ là không thể so với kiểu con gái cao ráo, chân dài như Việt Ninh Ca. An Tú thuộc tuýp nhỏ nhắn xinh xắn, cao hơn một mét sáu một chút, nặng hơn 45kg. Không phải kiểu gầy khô, nhưng trên người cũng không có nhiều thịt. Cô cảm thấy mẹ một mình kiếm tiền nuôi gia đình rất vất vả nên ngày thường vô cùng tiết kiệm. Cộng thêm cơ địa vốn không dễ béo nên trông cô lúc nào cũng gầy gầy. Đôi mắt của nguyên chủ rất to. Đôi mắt ấy, ở tuổi mười tám bây giờ, khi chưa bị cuộc đời vùi dập, vẫn còn giữ được vẻ tinh anh, lanh lợi, không giống như đôi mắt vô hồn, xám xịt mà Xuân Miên gặp lần đầu. "Nào, thầy giới thiệu với cả lớp, đây là bạn học mới chuyển đến." Thầy Lưu không nói nhiều, chỉ ra hiệu cho Xuân Miên tự giới thiệu. Dù sao sau này, người phải hòa đồng với các bạn là cô. Dù chỉ là năm học cuối cùng. Các bạn học lúc này cũng đang rất tò mò. Dù sao thì chuyện sắp lên lớp mười hai còn chuyển trường là cực kỳ hiếm thấy. Năm cuối là giai đoạn nước rút, chuyển trường sẽ rất ảnh hưởng đến tâm lý. Lỡ như không thích nghi được với trường mới thì kỳ thi đại học chẳng phải là toi đời sao? "Chào mọi người, mình là An Tú. An trong an lành, Tú trong thanh tú. Sau này sẽ cùng học tập với mọi người, mong được chỉ giáo nhiều hơn." Xuân Miên chỉ giới thiệu đơn giản như vậy, không nói thêm gì. Thầy Lưu chỉ nghĩ rằng Xuân Miên có tính cách hướng nội, không thích nói nhiều nên cũng mỉm cười cho qua. Thấy cô không có ý định nói thêm, thầy liền chỉ vào một chỗ trống và nói: "Em xuống ngồi cạnh bạn Chu Tử Thiền trước đi."