Đây là lần đầu tiên Xuân Miên lên tiếng chỉ huy, nhưng chẳng ai nghi ngờ gì cả. Dạo này Hà Luân mải mê yêu đương, đầu óc toàn ba cái chuyện tào lao nên cũng bị cho ra rìa. Cậu ta chẳng hề tỏ ra bất mãn khi bị "tước quyền" chỉ huy, chỉ khó chịu làu bàu: "Bao giờ mới thịt được cái lũ nhiều chuyện này nhỉ, phiền chết đi được."
"Sẽ có cơ hội thôi! Nhưng cậu có chắc là muốn phí cả hàm răng tốt vào người chúng nó không?" Xuân Miên nói trúng tim đen.
Vừa nghe vậy, Hà Luân tuy khó chịu nhưng nghĩ đi nghĩ lại, răng vẫn quan trọng hơn. Còn răng thì còn gặm, còn răng thì mới đi lêu lổng được chứ! Thôi, bảo vệ răng đã.
Nghĩ đến đây, Hà Luân đột nhiên phóng vọt lên, bay cao hơn chục mét so với mặt biển rồi rơi thẳng xuống!
Ầm!
Cả vùng biển rung chuyển như có sóng thần. Đám cá tôm dưới đáy biển chạy tán loạn, ngay cả con cá voi lưng gù cũng sợ hãi lùi lại vài bước.
Thấy chiêu này hiệu quả, những con khác cũng hăm hở làm theo.
"Tới luôn anh em, cả đám cùng lên, dọa cho cái thằng cha đáng ghét kia chạy mất dép!" Xuân Miên hô hào.
Hà Luân đã khơi mào, cả đám lập tức hưởng ứng.
"Một, hai, ba... nhảy!" Xuân Miên vừa dứt lời, cả đội hình tám con cá voi cọp cùng lúc lấy đà rồi phóng vọt lên không trung.
Cá voi lưng gù: "Trời đất quỷ thần ơi!"
Một con đã đủ mệt rồi, giờ còn thêm cả bầy nữa à? Gã cảnh sát sắp phát điên đến nơi!
Cả đáy biển và mặt biển rung chuyển dữ dội. Dù có thân hình to lớn, con cá voi lưng gù cũng không chịu nổi những đợt sóng va đập kinh hoàng này.
Nhân cơ hội này, Xuân Miên còn tranh thủ há miệng đớp được cả một đàn cá béo ú. Chà, lại thêm một đàn tôm nữa kìa, ngại quá đi. Miệng cô đã há sẵn, đừng hòng con nào chạy thoát... À thì, vẫn có vài con lọt lưới.
"Thêm một đợt nữa nào anh em, đừng có sợ, xông lên!" Xuân Miên cảm thấy trò này vừa hả giận lại vừa được ăn thêm, đúng là nhất cử lưỡng tiện.
Vừa chỉ huy, cô vừa không quên nhắc nhở đồng đội: "Có "hàng khuyến mãi" nào bơi ngang qua thì đừng có bỏ phí nhé. Vị khác hẳn cá ở quê mình đấy, anh em nếm thử đi."
Sợ có vài đứa hăng máu quá mà bỏ qua mớ cá tôm này, Xuân Miên còn phải dặn dò thêm.
Hà Luân là người đầu tiên lên tiếng: "Khải Hi, đừng đùa nữa, nuốt một hớp thì nếm được cái vị gì chứ... Mà thôi kệ, anh em mình làm thêm hiệp nữa đi."
Cả đám lại bắt đầu nháo nhào. May mà chúng vẫn còn nghe lệnh. Sau ba hiệp "tạo sóng thần", Xuân Miên chỉ huy cả đội vừa rút lui chiến thuật, vừa tiếp tục tạo sóng, quyết không cho đối thủ được một giây phút bình yên.
"Chà, không ngờ hoàng tử u sầu ngày thường mà lúc chỉ huy cũng ra gì phết nhỉ." Hà Luân có vẻ ngạc nhiên.
Địch Phu bên cạnh cười ha hả: "Hà Luân, cậu định thoái vị à? Tôi thấy Khải Hi đỉnh thật đấy. Lần sau cứ thế mà làm, lũ chó nhiều chuyện đó đừng hòng thoát!"
"Thoái vị cũng được, dạo này anh bận lắm. Khải Hi, hay là cậu lên nắm quyền luôn đi?" Hà Luân chẳng hề có chấp niệm gì với vị trí chỉ huy, vả lại dạo này cậu ta còn bận đi "lêu lổng", đúng là chẳng có tâm trí đâu mà cầm quân.
Xuân Miên cảm nhận được máu nóng đang sôi sục trong người, hình như cô cũng rất thích việc chỉ huy, vì thế liền đáp: "Được thôi."
Cô đang dần dần lắp ráp lại những mảnh ghép về tâm nguyện của người ủy thác: thích ăn, ghét yêu đương, muốn rời khỏi môi trường sống khắc nghiệt ở Bắc Cực nhưng lại không muốn bỏ rơi đồng đội. Hắn thích chiến đấu, thích cảm giác nhiệt huyết, nhưng lại không muốn nhìn thấy bạn bè mình bị thương.
Một hàng dài những người bạn hùng hổ bơi về, trên đường thỉnh thoảng còn há cái miệng rộng ngoác ra đớp vài con cá tôm coi như ăn thêm.
Khi nhóm Xuân Miên trở về, các bậc trưởng bối đã ăn xong. Hai ông cậu đang liên tục dùng đầu đẩy phần còn lại của con mồi lên, chờ đám trẻ về ăn. Chẳng có sinh vật biển nào ngu đến mức đi cướp đồ ăn của cá voi cọp, vì đối với chúng, kẻ nào mò đến tận miệng đều là con mồi.
"Mấy chị em nhà Doreen bên kia đã tìm được anh chàng đẹp trai mới quen để "vui vẻ" rồi kìa..."
Đúng vậy,"vui vẻ" ngay tại trận! Chẳng hề né tránh ai. Xuân Miên vừa về tới nơi thậm chí còn bắt gặp ánh mắt khoe khoang của Doreen, nhưng không phải nhìn cô, mà là nhìn mấy bà chị khác.
"Hàng của Khải có khủng không?"
"Vừa to vừa mướt!"
"Ôi, sướng quá đi!"
"Cảm giác cứ gọi là như vũ bão!"
-
Xuân Miên: "..."
"Làm ơn, hãy cho tôi một đôi tai trong sáng!"
Doreen ở bên này bình luận, các chị gái khác ở bên kia thỉnh thoảng đáp lại vài câu. Thậm chí có hai bà chị còn bơi lại xem trực tiếp, thỉnh thoảng lại hò hét cổ vũ bằng sóng âm.
Xuân Miên: "..."
"Tôi không thấy gì hết, không thấy gì hết!" Cô vội vàng lẩn ra sau bộ xương cá nhà táng. Địch Phu cũng bơi theo, nhỏ giọng than thở: "Chán thật, sao chẳng có em xinh tươi nào ghé vào tán tỉnh mình nhỉ? Hàng của mình cũng to mà."
Xuân Miên đã cạn lời, chỉ biết im lặng gặm thịt.
Sau khi cả đám đã ăn no, cậu Jeff đề xuất: "Bờ biển bên kia trông không tệ, chúng ta có thể qua đó ngủ một giấc." Đề nghị này chẳng khác nào cứu tinh đối với Xuân Miên, người đã sắp không chịu nổi những âm thanh lả lơi của cả đàn.
Cả đàn bơi về phía bờ biển cạn để nghỉ ngơi. Đàn của Elizabeth cũng đi cùng. Họ thỉnh thoảng vẫn giao lưu, nhưng ngôn ngữ khác biệt nên toàn là ông nói gà bà nói vịt. Dù vậy, Hà Luân vẫn tán tỉnh thành công một cô nàng cá voi Đại Tây Dương, và cả hai đã vui vẻ "làm vài nháy".
Xuân Miên: "..."
Trong lúc mọi người bận yêu đương, Xuân Miên lại tập trung vào việc rèn luyện kỹ năng đi săn. Cô không định hành động một mình, mà rủ thêm Địch Phu và Cát Ân. Ba người phối hợp càn quét hải cẩu, cá heo biển và các loài nhỏ khác.
Sau đó, hai ông cậu Liệt Phu và Neil cũng tham gia, và mục tiêu của họ đã thay đổi.