"Chủ yếu là xem anh... à chị Thanh Diệu có bị ảnh hưởng lây không thôi. Chứ chuyện này với con cũng chẳng có gì to tát, mẹ sinh nở tốt mà đến con lại không thì đâu thể do di truyền được. Mà dù có di truyền cũng không đến lượt chị ấy lo. Danh tiếng ảo không quan trọng bằng tiền thật cầm trong tay đâu ạ, thời đại nào rồi." Xuân Miên thẳng thắn nói ra suy nghĩ thực dụng của mình.
Hứa Thanh Diệu nghe vậy cũng lập tức bày tỏ thái độ cứng rắn: "Con không muốn liên hôn thương mại với ai cả, phiền phức. Nếu bố mẹ cần con có con nối dõi tông đường, con sẽ tự bỏ tiền bao nuôi một cậu "tiểu thịt tươi" ngoan ngoãn, gen tốt. Cậu ta biết điều thì cho làm bố của đứa trẻ, còn không thì biến đi cho nước nó trong, con tự nuôi. Nếu bố mẹ không cần cháu, con sẽ không kết hôn, cũng không sinh con cho rảnh nợ, tập trung kiếm tiền."
Bố mẹ Hứa: "..."
Trời ơi, cái nhà này loạn rồi! Sao hai đứa con gái ngoan hiền ngày nào lại thành ra tư tưởng phóng khoáng thế này! Vài năm trước Hứa Thanh Diệu cũng từng đề cập chuyện này, nhưng ông bà Hứa nghĩ con gái còn trẻ, suy nghĩ nông cạn, bốc đồng nên không để tâm. Giờ chuyện cũ nhắc lại với thái độ nghiêm túc hơn, bố Hứa không khỏi ôm tim, đau đầu nghĩ: "Hai đứa con gái rượu của mình sao lại thành ra thế này? Mình dạy dỗ sai ở đâu rồi?"
Hứa Thanh Diệu tính tình lạnh lùng, mạnh mẽ, ông có thể hiểu phần nào. Nhưng Xuân Miên trước đây còn là một đứa "não yêu đương", bánh bèo yếu đuối, sao giờ cũng cùng một giuộc thực dụng, đáo để với chị nó thế này... Thật là, đau đầu, nhức óc quá đi mất!
Chuyện tế nhị này liên quan đến danh dự của hai nhà hào môn và cả lòng tự trọng đàn ông của Lâm Tranh nữa. Vì thế, nhà họ Hứa thống nhất không thể nào rêu rao ầm ĩ,"vạch áo cho người xem lưng", mà nhà họ Lâm lại càng muốn giấu nhẹm đi. Bà Lâm chỉ hận không thể đào hố chôn vùi bí mật này vĩnh viễn xuống lòng đất.
Sau này, bà nghe Lâm Tranh nói nếu để lâu, người ngoài tò mò hỏi thì cứ bảo là do Xuân Miên "không được". Lúc ấy, bà Lâm đã tức giận tát Lâm Tranh một cái cháy má, nhưng sau khi nghe con trai giải thích rằng chính Xuân Miên đã chủ động đề nghị và đồng ý thì thái độ của bà lại quay ngoắt 180 độ.
Bà Lâm chỉ cảm thấy con trai mình đúng là đồ bỏ đi, hư hỏng, nhưng mắt nhìn người thì quả là không tệ chút nào! Dù trước đây Xuân Miên nổi tiếng trong giới là một cô nàng ngốc nghếch lụy tình, nhưng nhân phẩm thì đúng là vàng mười miễn chê!
Cô ấy sẵn sàng hy sinh cả thể diện phụ nữ và danh tiếng của mình để giữ gìn lòng tự trọng đàn ông cho Lâm Tranh. Xuân Miên đã hết lòng vì Lâm Tranh, vì thể diện nhà họ Lâm như vậy, nhà họ Lâm cũng không thể không biết điều, thế là vô số lợi ích, tài sản cứ thế âm thầm đổ về phía cô như nước lũ.
Chuyện tế nhị này tạm thời bị hai nhà ém nhẹm, khóa chặt trong lòng như bí mật quốc gia, không dám hé răng nửa lời với người ngoài. Để ý đến cảm xúc nhạy cảm của Lâm Tranh, người nhà họ Lâm đều hết sức cẩn thận, giữ ý tứ, chẳng dám đả động gì đến chuyện "chữa bệnh" hay con cái trước mặt anh. Đây là chuyện liên quan đến lòng tự trọng sống còn của đàn ông, lỡ kích động đến Lâm Tranh khiến nó nghĩ quẩn thì phải làm sao?
-
Sau bữa cơm thân mật với gia đình, Xuân Miên báo cáo sơ qua tình hình rồi lại lao vào công việc như con thiêu thân. Nhiệm vụ trước mắt của cô là chiêu mộ thêm nhân tài cho phòng làm việc mới toanh, vì hiện tại chỉ có một mình Tiểu Ngũ thì đội hình quá mỏng. Tiếp đó là chuẩn bị cho chương trình tuyển tú phiên bản nữ "Thành Đoàn Đi, Thiếu Nữ".
Ngoài ra, cô còn đang nắm trong tay hai kịch bản tiềm năng và bốn IP lớn đang chờ đàm phán bản quyền. Xuân Miên còn tham vọng dự định làm thêm một chương trình thực tế nữa. Mấy năm nay show thực tế đang rất thịnh hành,"hốt bạc" không kém, chỉ có chương trình tuyển tú thì chưa đủ để tối đa hóa lợi nhuận. Chỉ hai chương trình tuyển tú thì sao mà thỏa mãn được "cơn khát tiền" của cô?
Lịch trình cả năm của Xuân Miên đã kín đặc như nêm, chẳng có thời gian lo chuyện yêu đương hay thị phi khác. Dù Tiểu Ngũ là "gà cưng" đầu tiên của phòng làm việc, Xuân Miên cũng không có nhiều thời gian để mắt tới, đành giao cho quản lý chuyên nghiệp chăm sóc.
Sau mấy ngày làm việc quần quật không biết mệt mỏi, hôm nay Xuân Miên đang ngồi trong văn phòng yên tĩnh xem xét hồ sơ của các tân binh mà trợ lý vừa tìm được. Cô định sàng lọc sơ bộ trước khi đi vào trao đổi chi tiết. Đúng lúc này, trợ lý vội vã bước vào, sắc mặt tái mét, trông không được tốt cho lắm.
"Nói đi. Có chuyện gì mà hốt hoảng thế?" Thấy đối phương ngập ngừng, Xuân Miên mỉm cười trấn an, cố gắng giúp cô ấy thả lỏng.
Người trợ lý quả thực rất áp lực. Khí chất tổng tài của Xuân Miên quá mạnh, năng lực làm việc lại siêu phàm, đã thế còn là một kẻ cuồng công việc chính hiệu, bốn trợ lý hợp lại cũng không phải đối thủ của cô. Đối mặt với một vị sếp "quái vật" như vậy, sao trợ lý có thể không áp lực cho được?
Thấy Xuân Miên mỉm cười hiền lành, cô trợ lý mới khẽ thở phào rồi lấy hết can đảm báo cáo chuyện mình vừa thấy: "Sếp ơi, trên mạng đang có nhiều bình luận tiêu cực về phòng làm việc Tân Tinh. Weibo cá nhân của Hứa tổng cũng đang bị thủy quân tấn công dữ dội. Nguyên nhân là do fan của Cố Bạch Tô nhảy ra tố Hứa tổng dùng quyền lực tư bản chèn ép, không cho nghệ sĩ nhỏ con đường sống." Vừa nói, cô trợ lý vừa run run đưa tập tài liệu đã sắp xếp xong cho Xuân Miên.