Xuân Miên đã dần rèn luyện kỹ năng của mình trong hai ngày qua, vì cô phát hiện mỗi khi đi săn, máu trong người lại sôi sùng sục. Cảm giác này còn mãnh liệt hơn nhiều so với lúc xem đám bạn so hàng. Có vẻ như người ủy thác này chẳng mặn mà gì với chuyện yêu đương, chỉ mê đi săn thôi. Đúng là "máu chiến lấn át máu dê" mà!
Xuân Miên đã lờ mờ đoán ra được định hướng nhiệm vụ của mình và đang từ từ cố gắng theo hướng đó.
Dù không có Hà Luân, nhưng cả đám đã quá quen phối hợp với nhau. Xuân Miên bên trái, Địch Phu bên phải, hai con cá voi cùng lúc lao lên, dùng thân hình khổng lồ đập nước tung tóe, khiến cả vùng biển trở nên hỗn loạn.
Theo làn sóng, những đàn cá con và vô số con tôm lân bị hất tung lên. Nhìn lũ tép riu lấp lánh dưới ánh mặt trời, Xuân Miên bất giác nuốt nước bọt, cảm thấy món này chắc cũng ngon ra phết. Dù bình thường chỉ nuốt chửng một hớp là xong, nhưng không hiểu sao trong lòng cô lại có tiếng nói thôi thúc: "Món này được đấy!"
Vì đang trong cuộc đi săn nên Xuân Miên đành tạm gác những suy nghĩ đó sang một bên. Lợi dụng ưu thế về thân hình, chỉ cần một cú quẫy đuôi là đủ để tạo ra một vùng sóng nước dữ dội. Có hai con cá voi cọp cùng lúc quậy phá, vùng biển này chẳng khác nào một vùng thảm họa.
Đàn cá voi Minke bị đánh cho tan tác, thỉnh thoảng còn có những tiếng chửi a oang oang vang lên, nhưng đáng tiếc là khác loài nên cũng chẳng hiểu gì. Tuy nhiên, cứ nhìn cái điệu bộ đó là biết chắc chắn đang chửi người rồi. Dù là chửi bới, giọng của cá voi vẫn rất du dương, nghe như đang hát.
Đàn cá voi Minke: "Hát cho cái lũ thổ phỉ chúng mày nghe á? Chúng mày có tư cách sao?"
Động tĩnh quá lớn khiến cho bầy hải cẩu đang nghỉ ngơi trên tảng băng gần đó cũng giật mình thon thót, vội vàng vừa lăn vừa bò lên bờ.
Hải cẩu: "Mẹ ơi, con suýt nữa thì không thấy được mặt trời ngày mai rồi... Mà khoan, mặt trời ngày mai là cái gì? Chẳng phải ngày nào cũng có mặt trời sao?"
Đám hải cẩu này dễ dàng lên bờ, nhưng cá voi cọp thì không. Vì vậy, việc săn hải cẩu phải tùy thuộc vào thời cơ và cả vận may nữa. Phần lớn thời gian, chúng chỉ biết nhìn con mồi chạy lên bờ rồi ngồi đó tiếc hùi hụi. Đương nhiên, ở trên cạn chúng cũng chẳng an toàn gì cho cam, vì còn có gấu Bắc Cực và các loài săn mồi khác đang lăm le.
Hải cẩu: "Sống trên đời sao mà khó quá!"
Đàn cá voi Minke chạy tán loạn. Tiến Văn còn thừa cơ bơi vào giữa đàn để lựa một con non tơ nhất mà hạ thủ. Con cá voi Minke nhỏ đương nhiên không chịu đứng yên chờ chết, nó cũng cố gắng vùng vẫy bỏ chạy. Nhưng Cát Ân, sau khi hoàn thành nhiệm vụ tiên phong, đã quay trở lại và dùng chiếc đuôi khổng lồ của mình quất một phát trời giáng vào đầu nó.
Tiểu cá voi Minke: "!!!"
"Mẹ nhà ngươi, nghe thấy không?"
"Thằng con bất hiếu, dám đụng vào bố mày à, để bố dạy cho mày một bài học!"
"Lũ chúng mày cứ chờ đấy, đợi ông đây lớn lên, chúng mày, chúng mày..."
-
Con cá voi Minke nhỏ cũng hùng hổ chửi lại, nhưng vô dụng. Tiến Văn và Cát Ân phối hợp cực kỳ ăn ý. Một khi đã xác định được mục tiêu, cơ thể và chiếc đuôi của chúng chính là vũ khí tấn công tốt nhất.
Con cá voi Minke nhỏ cuối cùng bị húc cho gần như bất tỉnh, sau đó bị Cát Ân dùng hàm răng sắc nhọn rạch một đường trên bụng. Tiến Văn vội lặn xuống đỡ lấy nó, sợ con mồi ngất xỉu rồi chìm xuống đáy thì lại phí công.
"Mau tới đây, Khải Hi, Địch Phu, chúng ta ăn mừng thôi nào!"
"Wow, con nhóc này non thật, tao còn chưa dùng sức mấy mà bụng nó đã rách rồi!"
-
Tiến Văn vừa thành công đã lại bắt đầu lải nhải.
Xuân Miên và Địch Phu hoàn thành nhiệm vụ rồi bơi lại, bốn con cá bắt đầu chia nhau thành quả lao động. Để phòng con mồi chìm xuống, chúng thay phiên nhau ăn. Đứa này ăn thì ba đứa kia sẽ dùng thân mình đẩy con mồi nổi lên, cứ thế xoay vòng.
Cảm giác mỗi ngày đều ăn thịt động vật được bảo vệ cấp độ S là như thế nào?
Xuân Miên xin trả lời: "Cảm ơn đã hỏi, tất cả là vì sinh tồn. Tôi cũng là cá mà, cũng phải sống chứ, xui cho đối phương là lại nằm trong thực đơn của tôi thôi. Chọn lọc tự nhiên mà, tôi không có quyền quyết định."
Bốn con cá ăn no nê một bữa, phần xương và thịt vụn còn lại tự nhiên chìm xuống, trở thành thức ăn cho các loài cá nhỏ dưới đáy biển.
Ăn xong, cả đám lại chuẩn bị về nhà. Trên đường đi, Tiến Văn vẫn không ngừng lải nhải: "Lần sau chúng ta đi thịt một con cá heo biển đi. Tuy chẳng có mấy thịt nhưng tao cứ ngứa mắt với bọn nó. Lần trước còn có một thằng ranh con dám khiêu khích tao, tuy giờ tao chẳng nhận ra nó là đứa nào, nhưng trẻ con không ngoan thì phải dạy."
Cát Ân thỉnh thoảng cũng hùa theo vài câu: "Nói mới nhớ, hồi tao còn nhỏ, tao suýt nữa thì bị một con cá heo đực cưỡi rồi. Mẹ kiếp, mắt nó bị mù hay sao vậy? Ông đây mà là đứa nó có thể cưỡi được à?"
-
Xuân Miên và Địch Phu chỉ im lặng lắng nghe. Nghe Cát Ân và Tiến Văn kể chuyện, Xuân Miên khẽ quẫy đuôi, thầm thở dài: "Tiếng xấu của cá heo biển đúng là oan gia mà."
Tuy cá heo trông thì dễ thương nhưng bên trong lại khá "đen tối", nhưng dù có mù quáng đến đâu cũng không thể nào đi cưỡi thiên địch của mình được. Con cá heo đó phải mù đến mức nào chứ?
Xuân Miên không tận mắt chứng kiến nên vẫn tỏ ra hoài nghi. Nhưng thôi, giờ mà thắc mắc thì cũng vô ích, có khi còn gây mâu thuẫn nội bộ. Cứ coi như nghe chuyện vui cho qua.
Mà nói đi cũng phải nói lại, tiếng tăm của cá voi cọp thì có tốt đẹp gì cho cam. Bản thân mình còn lo chưa xong, hơi đâu mà đi lo cho con cá khác?
Hà Luân hẹn hò suốt mười ngày, ngày nào cũng trở về với vẻ mặt phơi phới, lúc đi săn cũng hăng hái lạ thường, nhìn là biết ngay tâm trạng đang tốt.