"Tụi con là trời sinh một đôi! Bên ngoài không thái bình như trong thôn đâu, Ngọc Thư là con gái đi ra ngoài học không an toàn, hai người không thể để em ấy đi được."
Bố Chu vừa nghe thấy tiếng "Ba" kia, huyết áp vọt lên tận nóc. Lần này, người đàn ông thật thà cũng bị chọc cho tức điên.
Ông thầm nghĩ: "Đừng hỏi tại sao, hỏi tức là tay ông có suy nghĩ của riêng nó. Ông còn chưa kịp phản ứng thì tay đã múa trước rồi!"
Bố Chu vác que cời lửa xông lên. Tôn Bảo Thuật còn muốn nói thêm gì đó, nhưng lời còn chưa kịp ra khỏi miệng, đã thấy cái que cời lửa phang tới.
Đầu que cời lửa còn dính đầy tro muội phang thẳng vào mặt hắn, rồi quất xuống lưng hắn.
Đau đến mức Tôn Bảo Thuật nhảy dựng lên, hét toáng: "Ba! Đừng! Đừng đánh nữa! Con còn phải đi làm! Ba đánh con thế này, con đi làm thì mất mặt lắm!"
Chu Ngọc Hải cũng định xông lên, nhưng khi nhìn lại con dao phay trong tay mình, anh khựng lại.
Gã kia chỉ mồm mép lung tung, mình dùng dao thì không hay lắm, nhỡ có án mạng thì phiền.
Nghĩ vậy, Chu Ngọc Hải quẳng dao phay, vớ lấy cái đòn gánh rồi cũng xông lên.
Tôn Bảo Thuật bị hai bố con nhà này "song long xuất cước", mà cái mồm vẫn không thành thật: "Ba! Anh cả! Hai người đừng như vậy, con còn phải đi làm! Trên mặt có sẹo thì khó coi lắm!"
"Hai người cứ thế này là chậm trễ công việc của con đấy! Các người còn thế nữa là con giận đấy nhé! Ngọc Thư, sao em không nói ba với anh cả đi, đừng quậy nữa, anh giận thật đấy!"
"Anh giận thì liên quan gì đến em? Tự dưng cái miệng tiện trước, bị đánh là đáng đời." Xuân Miên vừa đứng xem kịch, vừa vỗ tay cổ vũ: "Ba, anh cả, đừng nương tay ạ!"
"Không thì lỡ đâu, sau này hắn lại chạy đi chỗ khác chặn đường con thì mệt."
Bố Chu và Chu Ngọc Hải vừa nghe, tay hạ xuống càng thêm sức.
Thật trùng hợp, ông đội trưởng và Chu Viễn Chinh vừa lúc đi tới.
Ngay lúc bố con họ Chu lao ra, hai người cũng đã nghe thấy mấy lời não tàn của Tôn Bảo Thuật.
Vì đã nghe thấy, nên khi bố con họ Chu ra tay, hai người không hề có ý can ngăn. Thậm chí họ còn chẳng nói một lời khuyên, cứ đứng yên tại chỗ xem náo nhiệt.
Đánh nửa ngày, Tôn Bảo Thuật cũng la lối nửa ngày. Chu Viễn Chinh đứng xem mà cũng ngứa tay muốn động thủ.
Chủ yếu là nghe xong Tôn Bảo Thuật nói, anh cũng thấy tức.
Trong lời nói của Tôn Bảo Thuật, thái độ coi thường phụ nữ không hề che giấu.
Hắn thiếu điều nói thẳng vào mặt cô: "Cô là đàn bà, đừng có xuất đầu lộ diện! Phải ở nhà hầu hạ mẹ chồng, bưng trà rót nước, nấu cơm giặt giũ! Đó mới là nơi thể hiện giá trị của cô!"
Tư tưởng của Chu Viễn Chinh không hề cứng nhắc. Dù trong xương cốt vẫn có chút tư tưởng trọng nam, nhưng anh cũng biết thời đại đã khác, phụ nữ có thể gánh nửa bầu trời.
Xưởng rượu có biết bao nhiêu phụ nữ, quanh năm suốt tháng kiếm còn nhiều tiền hơn đàn ông trong nhà, ai nấy sống lưng đều ưỡn thẳng.
Không biết cái gì đã cho Tôn Bảo Thuật ảo giác, rằng phụ nữ thời nay vẫn giống như mấy cô vợ bé nhỏ thời cổ đại vậy.
Nếu không phải vì thân phận không tiện ra tay, Chu Viễn Chinh cũng muốn xông vào tẩn hắn.
Tôn Bảo Thuật bị đánh cho một trận tơi tả, thân hình vô cùng thảm hại, mà cái miệng vẫn cứ oang oang: "Ngọc Thư, anh giận thật đấy! Em nhìn ba với anh cả kìa!"
"Anh tự tìm chết, trách em à?" Xuân Miên nhún vai, tỏ vẻ: "Anh tự mình chủ động đến cửa "ship" cho ăn đòn, em mà không nhận thì ngại quá."
Tôn Bảo Thuật bị đánh đến ngơ ngác. Cộng thêm việc hắn cứ lằng nhằng giữa kiếp này và kiếp trước quá lâu, nên giờ hắn đã hơi lẫn lộn giữa hai kiếp.
Nhìn thấy Xuân Miên, hắn tự động áp đặt cách chung sống của hai người ở kiếp trước vào.
Xuân Miên thực ra cũng nhìn ra điều này. Càng nhìn ra, cô càng thấy ghê tởm gã đàn ông này.
Cũng may là ông đội trưởng và Chu Viễn Chinh đã tới. Gã đàn ông này giao cho họ xử lý là vừa đẹp.
Mãi đến lúc bị lôi đi, Tôn Bảo Thuật vẫn còn lẩm bẩm, nào là hắn đang giận, nào là Xuân Miên mà còn như vậy, hắn sẽ "trả cô về nhà mẹ đẻ", vân vân.
Chu Viễn Chinh nghe mà tức sôi máu, phải đạp thêm cho hắn hai phát vào lưng.
-
Chuyện Tôn Bảo Thuật xông đến nhà Xuân Miên gây rối, cuối cùng bị hai bố con nhà này hợp lực "song long xuất cước" tẩn cho một trận, nhanh chóng lan truyền ra ngoài.
Bởi vì có ông đội trưởng ở đó chứng kiến, hơn nữa vốn dĩ là do Tôn Bảo Thuật không biết xấu hổ, tự vác mặt đến cửa tìm đòn, nên nhà họ Tôn cũng chẳng nói được lời nào.
Bà cụ Tôn xót con trai bị đánh, liền ở nhà chửi ầm lên.
Kiếp trước bà ta vốn đã quen làm mấy chuyện này, chỉ là lúc con trai về mới giả bộ thái bình, nên Tôn Bảo Thuật không hề hay biết.
Đương nhiên, cũng có khả năng hắn biết, nhưng lại cố tình mắt nhắm mắt mở cho qua. Hắn thấy mọi chuyện là đương nhiên, Xuân Miên không than vãn, thì hắn cũng chẳng dại gì chọc phá tự tìm phiền não.
Bà cụ Tôn mắng chửi cực kỳ tàn nhẫn. Triệu Hương Mai nghe xong, vỗ đùi cười ha hả.
Triệu Hương Mai thầm nghĩ, chắc là do cái vụ cô ta mới tái sinh đã chạy đến nhà Xuân Miên quậy một trận, nên đã hoàn toàn chặt đứt duyên nợ giữa hai nhà.
Giờ nhà họ Chu coi nhà họ Tôn như ôn dịch. Xuân Miên kiểu gì cũng không thể gả cho Tôn Bảo Thuật được nữa, huống chi cô còn đỗ đại học.
Nghĩ đến đây, Triệu Hương Mai bỗng sững sờ, nụ cười tắt ngấm. Cô ta cúi gằm mặt xuống, không biết đang suy tính điều gì.
Lúc Tôn Bảo Thuật hoàn hồn lại, cả người bực bội muốn chết. Đáng tiếc, hắn có tức giận cũng vô dụng.
Bởi vì Xuân Miên đã lên kinh thành nhập học. Hắn không thể nào bỏ việc để chạy lên tận đó tìm người được.