Nhưng hiện giờ, cô vợ tái sinh này lại mang đến cho cô một niềm vui bất ngờ. Có vẻ như ngoài việc được tái sinh, đối phương còn sở hữu một thứ gì đó khác.
Điểm này, Môn Chi Linh lại không hề nhắc đến trong cốt truyện. Xuân Miên cũng chẳng ngạc nhiên gì về việc này. Rốt cuộc, Môn Chi Linh không đáng tin cậy đâu phải chỉ một hai lần.
Bàn tay vốn định dùng dị năng đã thu về. Xuân Miên chuẩn bị dùng năng lượng tinh thần của mình để đánh sập luồng năng lượng tinh thần kia trước đã.
Kết quả, ngay lúc Xuân Miên chuẩn bị ra tay, Chu Ngọc Đình bỗng kinh ngạc reo lên: "A, con thỏ!"
Chu Ngọc Đình vừa thấy con thỏ, chỉ kịp báo cho Xuân Miên một tiếng rồi lập tức lao về phía trước đuổi theo.
Cách đây không lâu trời mới đổ tuyết, mặt đất giờ vẫn còn tuyết đọng chưa tan nên rất khó chạy. Mặc dù vậy, Chu Ngọc Đình vẫn chạy rất nhanh.
Tuy nói bây giờ mọi thứ trên núi đều là của công, nhưng mấy con vật nhỏ này, mọi người lén lút bắt về ăn cũng sẽ không ai nói gì. Đương nhiên, cũng sẽ có những kẻ ghen ăn tức ở, hay đi lén lút tố giác vớ vẩn.
Nhưng trong tình huống bình thường, người cùng thôn thường không đến mức làm vậy.
Chu Ngọc Đình dám đuổi theo là vì bác ba của cô bé đã lén đặt mấy cái bẫy trên núi. Chuyện này bác ba không nói với ai, nhưng Chu Ngọc Đình và người ủy thác chơi thân với nhau, nên cô bé đã lén kể cho người ủy thác biết.
Lúc này, Chu Ngọc Đình đang cố lùa con thỏ về phía chỗ đặt bẫy.
Xuân Miên lúc này bị bỏ lại một mình, y hệt như trong ký ức. Bước tiếp theo, cô sẽ đi về phía bên kia, lên một sườn núi nhỏ, và bị ai đó đẩy xuống.
Bàn tay vốn đang ngứa ngáy của Xuân Miên lại lặng lẽ buông xuống. Cô rảo bước nhanh về hướng Chu Ngọc Đình, vừa đi vừa la lớn: "Ngọc Đình, đợi chị với!"
Đi được nửa đường, cô gặp hai hàng dấu chân. Kích cỡ dấu chân gần như y hệt, người ủy thác không phân biệt được, nên đã đi theo một trong hai hàng.
Mà hàng dấu chân đó, bây giờ xem ra, hẳn là do Triệu Hương Mai cố tình để lại nhằm đánh lừa người ủy thác.
Người ủy thác không phân biệt nổi, nhưng Xuân Miên lại có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trong không khí. Một hàng dấu chân có mùi của Chu Ngọc Đình, hàng còn lại thì không. Đó là mùi của một kẻ lạ mặt.
Ít nhất là trong thời gian gần đây, người ủy thác chưa từng tiếp xúc với kẻ này.
Xuân Miên đã hiểu rõ trong lòng, cô liền đi về phía hàng dấu chân có mùi lạ kia. Địa thế càng lúc càng cao. Xuân Miên rất thính tai, cô đã nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ đang bám theo mình.
Xuân Miên càng đi càng xa, cho đến khi đến đúng sườn núi nhỏ đó. Cô nhìn quanh, đây chính là nơi người ủy thác đã bị ngã gãy chân.
Nhìn địa điểm quen thuộc này, Xuân Miên lặng lẽ nhếch môi, rồi cúi xuống nhặt quả thông khô gần đó.
Xuân Miên vừa cúi xuống, liền cảm nhận được tiếng bước chân phía sau hơi dồn dập, nhưng cố ý bước rất nhẹ. Sau đó, một đôi tay tội lỗi đột nhiên xô mạnh về phía sau lưng Xuân Miên.
Ngay giây tiếp theo, một tiếng hét thất thanh vang vọng cả thung lũng. Có người đã lăn thẳng từ sườn núi nhỏ xuống dưới. Tiếng hét chói tai đó vang lên suốt quãng đường lăn, cho đến khi kết thúc bằng một tiếng "Phịch!".
Sau đó, cả ngọn núi chìm vào yên tĩnh.
Xuân Miên nhìn người phụ nữ mặc áo bông chần hoa đỏ, tết tóc hai bím, đang nằm bất động dưới đất. Chỉ có thể thấy tấm lưng cộm lên vì áo, cô cười nhạt một tiếng.
Sau đó, cô xoay người nhặt hai cành cây khô, cào nát toàn bộ dấu chân lưu lại trên tuyết. Kiểm tra lại một lần nữa, chắc chắn không để sót lại bất cứ thứ gì của mình, cô mới quay người đi tìm Chu Ngọc Đình.
-
Ở thế giới này, tuy không thể bấm pháp quyết để dịch chuyển tức thời, nhưng tốc độ của Xuân Miên vẫn rất nhanh. Cô sớm đã đến chỗ Chu Ngọc Đình.
"Con thỏ ranh ma này chạy nhanh thật, không lùa vào bẫy được. Thôi, mặc kệ nó, đi nhặt cỏ tiếp đi." Chu Ngọc Đình lúc này đang chống hông, thở hồng hộc.
Thấy Xuân Miên đi tới, cô bé lớn tiếng càm ràm, sau đó lại kéo Xuân Miên đi nhặt quả thông tiếp.
Hai chị em nhặt cả buổi, nhờ có Xuân Miên dẫn đường, họ vòng qua non nửa đỉnh núi, rồi đi xuống bằng một lối khác.
Lúc xuống núi, họ tình cờ gặp mấy chị em khác trong thôn. Một cô gái thấy họ liền cười chào: "Ngọc Thư, Ngọc Đình, hai chị cũng đi nhặt quả thông à?"
"Ừ." Chu Ngọc Đình xởi lởi đáp. Rồi cô bé đột nhiên vỗ vai cô gái kia: "Em xem mắt xong rồi cơ mà? Sao không ở nhà chuẩn bị lấy chồng, còn chạy ra ngoài này làm gì? Cẩn thận gió bấc thổi nẻ hết mặt, ngày cưới mang cái mặt nẻ đỏ au thì xấu lắm."
Cô gái kia suýt bị cú vỗ của Chu Ngọc Đình đánh cho bay mất. Cô nhe răng, quay người vỗ lại một cái, nhưng ra tay rất nhẹ, hờn dỗi: "Đấy, chị lại lôi em ra trêu."
Một cô gái khác đứng bên cạnh nghe vậy, che miệng cười: "Mặt nẻ cũng tốt chứ sao. Đỡ phải trát phấn lên mặt, lúc đó chỉ cần bôi tí phấn thơm là ra ngoài được rồi."
"Chị, các chị... Hừ, không thèm nói chuyện với các chị nữa!" Cô gái bị trêu hừ hừ hai tiếng, nhưng không hề giận dỗi, chỉ ngại ngùng đứng đó, mặt mày rạng rỡ nụ cười hạnh phúc.
Xuân Miên đứng bên cạnh mím môi cười theo. Mấy cô gái vừa nói vừa cười đi xuống núi, giữa đường còn gặp đám con trai trong thôn.
Thôn Trước này hầu hết đều mang họ Chu. Tuy không cùng một nhánh, nhưng nếu ngược dòng vài trăm năm, khéo lại cùng chung một tổ tông. Vì vậy, quan hệ của mọi người đều khá thân thiết.
Gặp đám con trai, mọi người cũng thoải mái nhập hội, trêu chọc lẫn nhau. Cứ thế, cả nhóm vừa đi vừa nói cười vui vẻ về đến thôn, rồi mới ai về nhà nấy.
Xuân Miên và Chu Ngọc Đình mỗi người gùi một sọt quả thông. Nhà bác ba và nhà Xuân Miên ở ngay sát vách, chung một vách tường.