Thực ra ở thế giới hiện đại, cô chẳng cần mang theo thứ gì, bản thân các kỹ năng của cô đã quá đủ dùng. Nhưng Xuân Miên rất tò mò, với một thế giới như thế này, cửa hàng sẽ cung cấp những món đồ gì?
Lướt xem một hồi, đồ vật không ít, nhưng để khiến Xuân Miên động lòng và chịu chi một khoản lớn để mua thì thật sự chẳng có món nào.
[Mở cửa chưa?] Thấy Xuân Miên hồi lâu không động đậy, Môn Chi Linh lại bắt đầu sốt ruột. Nó khẽ hỏi một câu, tiện thể còn chào hàng ngay trước mặt cô: [Thật ra thì thế giới hiện đại cũng có nhiều món hữu dụng lắm chứ. Cô xem cái này này, bình xịt chống yêu râu xanh, vật dụng cần thiết cho mọi nhà! Cửa hàng đang có khuyến mãi, không cần 998, không cần 668, chỉ cần 98 là rinh ngay về nhà!]
[Còn có cái này... ]
Bla bla bla...
Môn Chi Linh thao thao bất tuyệt một hồi, bàn tay vốn đã định đóng cửa hàng của Xuân Miên bỗng khựng lại. Dưới ánh mắt mong chờ của nó, Xuân Miên đã mua một món hàng.
Bùa May Mắn (Hiệu lực một ngày): Sở hữu vật phẩm này, bạn sẽ nhận được may mắn (tất nhiên là trong phạm vi khoa học cho phép).
Vốn dĩ Xuân Miên không định mua, nhưng khi nghĩ đến những vấn đề thực tế phải đối mặt sau khi đến thế giới mới, cùng với việc phải đổi một khoản tiền không rõ lai lịch, cô cảm thấy món đồ này khá hữu dụng.
Chỉ có điều, đồ trong cửa hàng hễ cứ dính tới chữ "tốt" là y như rằng giá trên trời. Một chiếc bùa may mắn chỉ có hiệu lực một ngày mà cửa hàng đã bán với giá một chục nghìn điểm nguyện lực. Cũng may là qua mấy thế giới, Xuân Miên đã giàu lên một chút, chứ nếu là lúc vừa hoàn thành thế giới đầu tiên, đối với loại hàng hóa hơn chục nghìn điểm này, cô đến liếc một cái cũng không thèm.
Tuy kho chứa đồ có ba ô, nhưng Xuân Miên cảm thấy một món đồ này là đủ dùng rồi.
Sau khi mua và cất vào kho, Xuân Miên mới xoay tay nắm cửa, đồng thời vẫy tay nói: "Đi trước đây."
Môn Chi Linh: [... ]
"Đúng là đồ keo kiệt vắt chày ra nước, bủn xỉn hết chỗ nói mà." Nó thầm rủa trong lòng.
Chỉ trách nó lúc trước cạn kiệt năng lượng lại quá ngây thơ, cứ ngỡ cô nhóc sống một mình này dễ lừa lắm. Ai ngờ, kết quả lại thế này đây.
Ôi chao...
-
Ngay khi vừa tiếp đất, Xuân Miên liền mở mắt ra ngay.
Cô sợ mình sẽ phải đối mặt với ai đó, hoặc đang ở giữa một tình huống rắc rối nào đó, nếu cứ nhắm mắt thì sẽ bất lợi cho việc phản ứng tức thì.
Mở mắt ra, cô phát hiện mình đang ngồi trên một chiếc giường tầng. Đây là ký túc xá của người ủy thác, một nơi không lớn cho lắm, chật chội kê bốn chiếc giường tầng, tổng cộng có tám người ở. Căn phòng rất đơn sơ, điều kiện thậm chí còn không bằng ký túc xá sinh viên ở một vài trường học.
Ít nhất trong ký túc xá sinh viên còn có chỗ để đặt một cái tủ quần áo, nhưng ở đây thì không. Ngoài những chiếc giường tầng ra, trong phòng chẳng có thêm tiện nghi nào khác. Đồ đạc cá nhân của công nhân đều được cất vào va li rồi nhét dưới gầm giường, hoặc chất đống ở góc tường.
Muốn rửa mặt phải ra phòng vệ sinh công cộng ở ngoài hành lang, còn phơi quần áo thì có một sân thượng bên ngoài được khách sạn tạm thời quy hoạch làm ban công cho họ.
Lúc này, trong tám chiếc giường ở ký túc xá, ngoài Xuân Miên ra còn có ba người khác đang ngủ. Bốn chiếc giường còn lại thì trống không.
Xuân Miên ở giường dưới, tay đang cầm một chiếc điện thoại thông minh có màn hình đã nứt vỡ như mạng nhện.
Cô tiện tay bấm vào chiếc điện thoại giật lag không ngừng, liếc nhìn thời gian hiển thị trên đó để biết mình đã đến vào lúc nào.
Xuân Miên khẽ nhắm mắt, cẩn thận sắp xếp lại một lượt ký ức của người ủy thác.
Người ủy thác tên là Thạch Vận Đệ. Nghe cái tên này thôi cũng đủ hiểu vì sao gia đình lại đặt cho cô một cái tên như vậy. Chỉ để cầu có một đứa con trai.
Thời đại mà người ủy thác được sinh ra, cả nước đang thực hiện chính sách kế hoạch hóa gia đình. Khẩu hiệu dán khắp nơi đều là "sinh một con là đủ". Tất nhiên, cũng có trường hợp được sinh hai. Nếu con đầu lòng là con gái thì được phép sinh thêm đứa thứ hai. Đứa thứ hai bất kể là trai hay gái, sinh xong là không được phép sinh thêm nữa. Còn nếu con đầu lòng là con trai thì không được sinh đứa thứ hai.
Bởi vì gia đình luôn mong có con trai, nên họ đã đặt cho người ủy thác cái tên đó.
Sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ rõ rệt như vậy, cuộc sống của người ủy thác đúng như cái tên của cô, chẳng hề dễ dàng.
Từ khi còn nhỏ, ngay lúc vừa biết đứng trên ghế để với tới mặt bếp, cô đã phải phụ trách nấu cơm ba bữa cho cả nhà, giặt giũ quần áo, cho gà ăn, cắt cỏ cho lợn và làm đủ thứ việc vặt khác. Chỉ cần là việc một đứa trẻ có thể làm, cô đều phải nhận hết. Thậm chí có những việc trẻ con không làm nổi, người nhà cũng nghĩ cách bắt cô phải làm.
Tất nhiên, không phải người nhà muốn lười biếng nên đùn đẩy công việc cho cô.
Mà bởi vì cả nhà vẫn mong có con trai nối dõi nên phải bán mạng kiếm tiền để cho cậu con trai tương lai một cuộc sống tốt hơn. Các bậc cha mẹ đều bận rộn làm lụng, những việc vặt trong nhà tự nhiên đổ hết lên đầu người ủy thác.
Người ủy thác cứ thế lớn lên trong một môi trường đầy gập ghềnh. Nếu không có chính sách giáo dục bắt buộc của nhà nước, có lẽ cô đã chẳng được đi học.
Cuối cùng, cô cũng học xong cấp hai. Dù thành tích không tồi, giáo viên ở trường đều khuyên cô nên học tiếp vì tương lai sẽ rất xán lạn.
Nhưng người nhà không đồng ý. Vì "cục vàng" của gia đình đã chào đời, áp lực ngày càng lớn, làm gì có tiền dư để cho cô đi học. Hơn nữa, cô tốt nghiệp cấp hai cũng đã tròn mười sáu tuổi, có thể ra ngoài kiếm tiền nuôi em trai rồi.