Thế giới 4 - Chương 27: Bá chủ thời tận thế

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:05:51

Ầm! Một móng vuốt giáng xuống đất, mang theo một đám bụi mù. Cái trung tâm thương mại này tuy thường có người qua lại, lại luôn có xác sống đi lượn lờ, nhưng rốt cuộc đã rất lâu không ai quét dọn nên bụi bặm vô cùng nhiều. Cú vung vuốt này của con gấu khổng lồ đã cuốn theo một mảng bụi dày đặc. Đừng nói là nhóm của Xuân Miên, ngay cả hai đội nhỏ cách đó không xa cũng bị bụi mù làm cho cay mắt. Hoắc Duy gắt gao nhìn chằm chằm bên này, trong lòng thầm nghĩ, nếu thật sự không được, có lẽ anh sẽ phải từ bỏ một vài thứ. Trong lòng anh, rốt cuộc vẫn là cô em gái quan trọng hơn một chút. Vào lúc anh chỉ có thể che chở cho một người, dĩ nhiên vẫn phải chọn em gái. Cho nên, lúc này anh phải nhìn cho thật kỹ. - Mà Xuân Miên sau khi tấn công một lần, phát hiện hiệu quả không lớn thì trong lòng liền bắt đầu suy tính, làm thế nào để xử lý con gấu khổng lồ này một cách nhanh chóng và hiệu quả. Dĩ nhiên, việc suy tính cũng không làm chậm trễ đòn tấn công của cô. Lực công kích của cây gậy lau nhà rõ ràng không đủ, lúc này, đổi một vũ khí khác là rất cần thiết. Chỉ là trong tay Xuân Miên không có vũ khí thích hợp, nhưng... dị năng thì có! Dị năng giả hệ Mộc có thể tấn công thông qua thực vật. Dĩ nhiên những thực vật đó chỉ được xem như công cụ chiến đấu tạm thời, đợi đến khi trận chiến kết thúc, chúng sẽ biến mất. Không giống như dị năng thúc đẩy sinh trưởng của Xuân Miên, còn có thể ăn được. Nghĩ đến đây, trong đầu cô từ từ hình dung ra loài thực vật dây leo. Xuân Miên không biết các dị năng giả hệ Mộc khác thúc đẩy dị năng tấn công thế nào, cô thì dựa vào trí tưởng tượng của mình. Trước đây cô rất ít khi dùng dị năng hệ Mộc để tấn công người khác, đối mặt với người nhà họ Xuân lại càng không thể để lộ dị năng. Phần lớn thời gian, cô dùng nó để sinh tồn tốt hơn ở tinh cầu 79, hoặc những lúc hạ độc thủ sau lưng người khác. Xuân Miên muốn dùng thực vật để tấn công, chỉ cần trong đầu tưởng tượng ra loại thực vật mình cần là có thể biến ảo ra nó trong tay. Để đối phó với con gấu khổng lồ trước mắt, ý tưởng của cô là dùng dây leo. Thứ này tiến có thể công, lùi có thể trói, tính thực dụng rất mạnh, hơn nữa bản thân dây leo lại vô cùng dẻo dai, sẽ không dễ dàng bị thoát ra. Sau khi nghĩ thông suốt, từ trong lòng bàn tay Xuân Miên, những sợi dây leo nhỏ bắt đầu xuất hiện, rồi trong chớp mắt đã phát triển thành những sợi dây khổng lồ giữa làn bụi mù. Chúng thật sự rất to, còn to hơn cả cánh tay của cô. Vèo! Vèo! Vèo! Ngay khi những sợi dây leo được biến ảo ra, Xuân Miên đã phát động một đợt tấn công mới. Cây gậy lau nhà được cô dắt ra sau lưng, tạm thời thu lại. Con gấu khổng lồ đã bị Xuân Miên chọc giận, lúc này cũng không thèm để ý đến người khác, chỉ muốn đè bẹp cái vật nhỏ trước mắt này. Cho nên, nó gầm gừ trầm thấp, sau đó cũng phát động một đợt tấn công mới! "Hừ!" Trước khi tấn công, thường phải nói vài lời rác rưởi, cho nên con gấu khổng lồ thở ra một hơi, ý tứ dường như là đang nói: Ta tới thật đây! Đối với việc này, Xuân Miên suy nghĩ một chút, sau đó cũng phối hợp đáp lại một câu: "Hây!" Đi cùng với âm thanh đó là những sợi dây leo cực lớn của cô. Con gấu khổng lồ cho rằng, đòn tấn công lần này của Xuân Miên cũng giống như cây gậy lau nhà, chỉ là một thứ đồ chơi nhỏ bé không đáng kể. Nó có chút khinh địch, chỉ là trên chiến trường, không phải lúc nào cũng có cơ hội cho ngươi làm lại. Xuân Miên cũng không có ý định cho đối thủ cơ hội thứ hai. Cho nên, sau khi những sợi dây leo xuất hiện, chúng liền trực tiếp quấn chặt lấy con gấu khổng lồ. Cùng lúc đó, Xuân Miên còn rút cây gậy lau nhà ra, ở bên cạnh hỗ trợ. Lúc này, dây leo là chính, từng sợi một quấn lấy con gấu, còn Xuân Miên là phụ, ở bên cạnh không ngừng quấy nhiễu. Hơn nữa cô cũng không đánh vào những chỗ da dày thịt béo, mà chuyên nhằm vào mấy cái móng chân bé xinh của nó. Móng vuốt của nó có tiến hóa lợi hại đến đâu thì đầu ngón chân vẫn là điểm yếu. Xuân Miên ra tay vừa nhanh vừa hiểm. Con gấu khổng lồ vốn đã bị dây leo làm cho bực bội, lúc này không thể không gầm gừ trầm thấp, thỉnh thoảng còn nhảy dựng lên rồi rơi xuống. Với trọng lượng của nó, mỗi lần động đậy đều là đất rung núi chuyển. Xuân Miên căn bản không thèm để ý, nhân lúc nó nhảy dựng lên, cô nhắm chuẩn, tấn công. Nó vừa đáp xuống đất, lại là một gậy vụt qua. Bốp! "Gàooo!" Con gấu khổng lồ bị chọc giận, đáng tiếc cũng chỉ là gầm rống trong bất lực mà thôi. Nó đã bị những sợi dây leo trói chặt cứng. Dây leo to khỏe như vậy, dù nó có thoát ra được một sợi thì những sợi còn lại thì sao? Xuân Miên bó nó lại chắc nịch như một đòn bánh tét. Con gấu khổng lồ qua lại nhảy nhót, thỉnh thoảng còn lăn lộn tại chỗ, dường như muốn thoát khỏi những sợi dây leo, đáng tiếc đều là vọng tưởng. Nó cuối cùng một sợi cũng không giãy ra được, đã bị hai sợi dây leo siết chặt tiễn vong. Rắc! Sau một tiếng vang lớn là tiếng gầm rú thê lương trong vô vọng của con gấu khổng lồ: "Gàoooo!" Sau tiếng gầm rú là âm thanh cơ thể đồ sộ của nó ngã xuống đất. Mà Xuân Miên lúc này đang mượn lực nhảy lên người con gấu. Dĩ nhiên cô không trực tiếp đáp xuống, mà mượn lực để duỗi cây gậy lau nhà ra, nhắm thẳng vào đầu con gấu mà đập một tiếng "bốp". Sau khi nhảy xong một lần, Xuân Miên đáp xuống ở một bên khác. Những người khác không hiểu nguyên do, nhìn động tác của cô còn tưởng con gấu chưa chết, đây là đang bổ thêm dao. Nhưng Hoắc Duy, người đã phối hợp với cô mấy ngày và vô cùng ăn ý, lại biết rằng cô đang gõ bật tinh hạch ra.