Thế giới 10 - Chương 52: Vợ trước trọng sinh rồi

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

undefined 09-02-2026 23:22:30

Anh ta cảm thấy, khéo khi gã này cũng đã tái sinh. Chỉ là, Tôn Bảo Thuật còn chút liêm sỉ nào không vậy? Kiếp này, hắn và Triệu Hương Mai vẫn chưa ly hôn. Trong nhà còn vợ con sờ sờ ra đó, mà Tôn Bảo Thuật dám trơ tráo vác mặt đến tận cửa? Hắn không nhận thức được tình hình của mình hiện giờ à? Không nói kiếp này, chỉ nói kiếp trước. Cuộc sống của Xuân Miên và hắn ta, Chu Viễn Phương tuy không ở trong thôn, nhưng vì lén về thăm bố mẹ vài lần, nên cũng biết. Anh ta từng nửa đêm nghe lỏm vách tường, liền nghe được bố mẹ kể về những ngày tháng của Xuân Miên ở nhà họ Tôn. Thật sự là không dễ dàng chút nào! Mẹ chồng thì mẫn cảm, cô em chồng thì chuyên gây sự, chú em cũng chẳng phải dạng dễ sống chung. Cả nhà như cái chợ vỡ, chỉ giả vờ giả vịt hòa bình được mấy ngày Tôn Bảo Thuật về nhà. Nghĩ đến đây, Chu Viễn Phương trợn tròn mắt. Anh ta đột nhiên cảm thấy, Tôn Bảo Thuật đúng là một gã mù. Kiếp trước hắn ta chẳng nhìn rõ sự thật, khéo khi còn đang tự huyễn hoặc bản thân mình ấy chứ! Nhưng Chu Viễn Phương chẳng có ý định thức tỉnh gã. Ai cũng là kẻ tám lạng, người nửa cân cả, chẳng ai tốt đẹp gì. Thế nên, mắc gì anh ta phải nhắc nhở Tôn Bảo Thuật? - Tôn Bảo Thuật cứ lằng nhằng ở ngoài, chờ đến khi khách khứa trong nhà Xuân Miên đã về hết, hắn mới bước vào cái sân nhỏ. Đúng là nghiệt duyên. Xuân Miên vừa hay lúc này bước ra cửa, định sang nhà bên cạnh nói chuyện với Chu Ngọc Tuyết. Cô sắp đi học đại học, mấy vấn đề kỹ thuật ở xưởng rượu phải giao lại toàn bộ cho Chu Ngọc Tuyết. Đương nhiên, bên huyện cũng sẽ đưa ra chỉ đạo tương ứng, ngoài Chu Ái Dân, họ sẽ cử thêm một học sinh tốt nghiệp cấp ba nữa đến học tập. Kết quả, vừa ra khỏi cửa thì đụng ngay Tôn Bảo Thuật đang đi vào sân nhà mình. Xuân Miên: "?" Cô cố nén một trán đầy dấu chấm hỏi, cất giọng hơi ngập ngừng: "Xin hỏi, anh tìm ai?" Kiếp này, Xuân Miên và Tôn Bảo Thuật chưa từng gặp mặt. Kể cả có gặp, cũng chỉ là lướt qua vội vã, không hề quen biết. Cho nên, Xuân Miên hỏi vậy cũng không có vấn đề gì. Nhìn gương mặt quen thuộc này, Tôn Bảo Thuật trong phút chốc có hơi hoảng hốt. Hình ảnh ân ái của hai người ở kiếp trước không ngừng hiện lên. Trong lúc tâm thần còn đang hoảng hốt, miệng hắn đã nhanh hơn não: "Em chờ anh nửa năm, anh sẽ tới cưới em." "Đừng đi học đại học nữa, cuộc sống bên ngoài không thoải mái bằng ở nhà đâu." Nghe Tôn Bảo Thuật nói vậy, trong lòng Xuân Miên lại chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi. Sau đó, dưới cái nhìn chờ mong và cuồng nhiệt quá mức của Tôn Bảo Thuật, cô lạnh lùng mở miệng: "Anh có bệnh gì thì đi khám sớm đi, đừng để lâu, kéo dài lại không chữa được." Bệnh về não là vấn đề lớn, phải chữa sớm! Xuân Miên vừa dứt lời, Tôn Bảo Thuật ngẩn ra một lúc. Khi hắn kịp tiêu hóa ý của Xuân Miên, mặt hắn tái mét. Hắn mở miệng lần nữa, giọng điệu lạnh đi vài phần, mang theo ý trách cứ ngấm ngầm: "Sao em có thể nói như vậy? Bên ngoài không như ở nhà đâu, con gái ra ngoài không an toàn." "Hơn nữa, con gái học nhiều sách vở như vậy để làm gì? Nghe lời, ở nhà dưỡng nửa năm, dưỡng cho trắng ra, anh tới cưới em." Xuân Miên: "??" Cô thầm nghĩ: "Ôi đệt! Hiểu rồi! Cuối cùng cũng tìm ra lý do tại sao kiếp trước Triệu Hương Mai thà bỏ trốn theo một thằng cha mặt trắng, chứ nhất quyết không chịu ở lại nhà họ Tôn!" Cái nhà họ Tôn này, đúng là một ổ cuồng tự đại mà! Đây không còn là vấn" đề cảm giác thượng đẳng nữa rồi. Xem ra, bệnh của bà cụ Tôn vẫn còn nhẹ, ca nặng nhất nằm ở đây này. Nhìn Tôn Bảo Thuật như vậy, Xuân Miên cười nhạt trong lòng. Kiếp trước của người ủy thác, có lẽ cũng không huy hoàng như Triệu Hương Mai nhìn thấy. Chuyện này Xuân Miên đã đoán từ sớm, giờ nhìn thấy Tôn Bảo Thuật, cô gần như có thể khẳng định. Sống chung với một gã cuồng tự đại thế này, thì làm gì có ngày lành mà hưởng? Đã thế gã cuồng tự đại này còn thường xuyên không ở nhà, bỏ lại người ủy thác tính tình mềm mỏng một mình đối phó với cả cái gia đình toàn lũ ngang ngược kia? Cuộc sống này, nghĩ thôi đã thấy đáng sợ! - Xuân Miên lười nói thêm bất cứ điều gì với gã bệnh não này. Cô chỉ quay đầu, hô lớn vào trong nhà: "Ba! Anh cả! Nhà có thằng điên xông vào, nói muốn cưới con!" Bố Chu đang ở trong nhà, vừa mới vê xong điếu thuốc sợi, chuẩn bị rít một hơi. Nghe con gái la, ông quẳng luôn điếu thuốc, một tay chống mép giường sưởi, nhảy phắt xuống đất, giày cũng chẳng kịp xỏ, cứ thế xông ra ngoài. Trên đường chạy, ông còn không quên vớ theo cái que cời lửa. Miệng còn lẩm bẩm: "Tiên sư, cái gậy này ngắn quá. Mai phải lên núi tìm cành khác làm cái mới." Chu Ngọc Hải đang ở phòng bên dỗ Nhị Oa. Vừa nghe tiếng Xuân Miên la, lại nghe rõ nội dung, mặt anh sầm sì như đít nồi. Anh quẳng Nhị Oa cho Chị dâu cả, cũng lao ra, tiện tay vớ luôn con dao phay trên thớt. Vừa ra khỏi cửa, anh liền kéo Xuân Miên về phía sau, rồi vung vẩy con dao phay về phía Tôn Bảo Thuật: "Thằng nào chán sống, dám tới đây đòi cưới em gái tao? Có phải mày muốn chết không?" Em gái anh giờ là sinh viên quý giá, sao có thể gả đi dễ dàng thế được? Mà gả thì cũng đâu phải gả bây giờ? Thằng cha nào mà vô liêm sỉ vậy, đến bà mối cũng không thèm mời, cứ thế xông vào cửa đòi cưới người? Lại còn cái thói tay không bắt sói à? Tôn Bảo Thuật không tài nào ngờ được sự tình lại phát triển theo hướng này. Kiếp trước, anh vợ và bố vợ đều cực kỳ dễ tính, đối xử với hắn rất khách khí. Sao kiếp này lại biến thành thế này? Tôn Bảo Thuật cau mày, giọng điệu mang vài phần bất mãn: "Ba! Anh cả! Con đối với Ngọc Thư là thật lòng! Chỉ cần chờ con nửa năm, con sẽ đến cưới Ngọc Thư!"