Trở lại căn nhà ở thế giới tinh tế của mình, người ủy thác Viên Lộ đã đi rồi, xem ra rất hài lòng với kết quả. Xuân Miên vừa xem bảng tổng kết nhiệm vụ, vừa lết về phía giường.
Nhiệm vụ vừa rồi đúng là bán mạng thật sự. Tuy thể lực của cô không tồi nhưng cũng mệt bở hơi tai. Dù thời gian ở thế giới thực trôi qua rất ngắn, nhưng cô đã thật sự sống ở thế giới nhiệm vụ mấy chục năm trời.
Con số tổng kết cuối cùng là 200. 000.
Nhìn con số này, Xuân Miên cảm thấy cũng không uổng công mình đã liều mạng đua KPI ở thế giới trước, dù sao thì cũng là đổ mồ hôi sôi nước mắt thật.
Xuân Miên đã muốn nghỉ ngơi thì Môn Chi Linh nào dám cản. Sợ cô chủ nhỏ tùy hứng này có ngày dỗi bỏ việc thật thì toi.
Cứ thế nửa tháng trôi qua. Xuân Miên cũng chẳng nghỉ ngơi được bao lâu vì nhà họ Xuân lại cho người đến cửa. Giờ cô chẳng buồn nhận mấy "món quà" này nữa. Nhưng không hiểu sao, nhà đó cứ thích thẳng tiến không lùi, càng cản lại càng hăng, đúng là kỳ cục.
Trong mắt đám người ở chủ tinh của nhà họ Xuân, cô bây giờ chỉ là một đứa đáng thương sa cơ thất thế, chắc đang phải sống bằng nghề nhặt rác ở hành tinh 79 này.
Bề ngoài Xuân Miên thể hiện ra đúng là như vậy!
Mỗi khi có người nhà họ Xuân tới, cô lại chui rúc vào căn phòng nhỏ chưa đầy năm mươi mét vuông ở khu dân cư bên cạnh, giả vờ mình nghèo túng đáng thương. Chứ ai mà biết được, nơi ở thật của cô là một biệt thự sáu tầng sang chảnh, có sân riêng, đủ cả chức năng phòng cháy, chống đạn, chống cả cơ giáp va chạm.
Nhưng nếu có đứa nào dám vì vậy mà dấm dẳng cà khịa, thì xin lỗi nhé, cô vả cho không trượt phát nào.
Lần này nhà họ Xuân cử tới một đôi anh em cùng cha khác mẹ, lại còn không chung một mẹ. Hai người vốn chẳng ưa gì nhau, đang mỉa mai cô giữa chừng thì quay sang cãi vã ầm ĩ. Thấy vậy, Xuân Miên dứt khoát nhường lời, khoanh tay đứng xem trò vui.
Đợi họ cãi chán chê, cô mới thong thả ra tay thu xếp, tiễn cả hai vừa khóc vừa lếch thếch lên phi thuyền.
Xui cho họ, phi thuyền gặp phải cướp không gian nên phải tạm dừng, khiến hai người mắc kẹt lại. Hai kẻ non tay yếu sức phải lang thang trên hành tinh 79 suốt ba ngày liền, cuối cùng phải bám lấy robot cứu nạn mới leo lên được phi thuyền. Nếu bọn cướp không rút đi sớm, e rằng họ đã bị bỏ lại nơi này rồi.
Còn Xuân Miên ư? Ngay khi đám hải tặc vừa bén mảng tới, cô đã chuồn về biệt thự to sụ của mình để tận hưởng cuộc sống rồi.
Hải tặc thì sao chứ? Hải tặc cũng biết lựa rau mà gắp chứ bộ. Mấy căn biệt thự cao cấp thế này, đứa nào dám bén mảng tới đều bị khẩu pháo lượng tử của Xuân Miên bắn cho không còn mảnh vụn.
Nghe tai mắt cài cắm ở cảng phi thuyền báo lại, hai người nhà họ Xuân đã về rồi, nhưng bộ dạng vô cùng thảm hại. Chắc phải nửa năm nữa họ mới hết ám ảnh mà mò tới đây.
Đôi khi, Xuân Miên thật sự không hiểu nổi não của đám người này."Chẳng lẽ chỉ vì mẹ mình là vợ cả cưới hỏi đàng hoàng, có giấy tờ chứng nhận, nên đám con riêng kia mới căm ghét mình như vậy? Rồi cứ dăm bữa nửa tháng lại mò đến kiếm chuyện?"
Lần nào cũng xám xịt mặt mày lê về mà lần sau vẫn dám vác mặt tới.
Mà chuyện này cũng khó nghĩ thông, vì hơn nửa người nhà họ Xuân đầu óc đều không được bình thường cho lắm. Ví dụ như lão gia nhà họ Xuân đã đuổi cô ra khỏi cửa, chỉ vì cô là con gái của một dị năng giả nhưng lại không thức tỉnh được dị năng. Ông ta ghét cô đến mức chỉ muốn ném đi càng xa càng tốt.
Nhưng từ khi biết rằng nếu mình thức tỉnh dị năng thì cũng chỉ thành công cụ cho người khác, Xuân Miên nhận ra bị đuổi khỏi nhà ít ra còn có tự do. Ở lại nơi đó mới đúng là địa ngục.
-
Chơi bời nửa tháng, Xuân Miên cuối cùng cũng chịu mở cửa làm việc. Môn Chi Linh chỉ thiếu nước đốt hai tràng pháo để ăn mừng.
[Xin hỏi có một đối tác lúc nào cũng có thể dỗi bỏ việc là trải nghiệm gì ư? Cảm ơn đã mời, tôi chỉ cảm thấy mình sắp đột tử tới nơi rồi đây này!]
Ngay khi bàn tay đặt lên tay nắm cửa, một loạt cốt truyện liền hiện ra.
[Phượng Chinh từ khi sinh ra đã là Thái tử. Đáng tiếc, tiên đế lại chẳng phải người đáng tin. Khi ngài trao lại giang sơn cho hắn, đất nước đã mục nát, lung lay sắp đổ. ]
[Bên ngoài, hai nước lớn lăm le, sẵn sàng liên thủ xâm lược. Bên trong, các thân vương không an phận, lúc nào cũng âm mưu soán ngôi. Ngai vàng dưới mông Phượng Chinh chưa một ngày được yên ổn kể từ khi hắn lên ngôi. ]
[Nhưng Phượng Chinh không phải kẻ dễ dàng chịu thua. Hắn nhẫn nhịn chờ thời, âm thầm tích lũy lực lượng, ra tay bình ổn nội bộ trước. Những thân vương, tông thất không nghe lời, có ý đồ tạo phản đều lần lượt bị hắn diệt trừ. ]
[Đúng vậy, là diệt trừ! Phượng Chinh không có thói quen để lại mầm họa cho mình!]
[... ]
[Sau khi giải quyết xong nội ưu, Phượng Chinh bắt đầu dẹp ngoại loạn. Đầu tiên là Bắc Thương, sau đó là Ninh Triều. Năm năm mươi tuổi, Phượng Chinh cuối cùng cũng hoàn thành đại nghiệp thống nhất thiên hạ. Nhìn bờ cõi mênh mông, bốn biển thái bình, hắn hài lòng thở dài một tiếng: "Quả không phụ kiếp này!"]
[... ]
Phần lớn nội dung ở giữa đều mô tả thủ đoạn của Phượng Chinh, quá trình hắn dẹp nội loạn và thôn tính ngoại địch để từng bước thống nhất đất nước.
Đây rõ ràng là một bộ truyện sảng văn thăng cấp tuyến nam chính còn gì. Chỉ là quá trình thăng cấp của nam chính hơi chậm. Dù sao cũng là bối cảnh cổ đại, việc mở rộng bản đồ nói dễ thì dễ, mà nói khó thì cũng khó thật.
Phượng Chinh không có một ván bài tốt nên chỉ có thể đi từng bước một. Hắn lên ngôi lúc đã ngoài hai mươi, dùng hai mươi năm để biến một quốc gia nhỏ bé, rệu rã, có nguy cơ mất nước bất cứ lúc nào thành một đế chế hùng mạnh. Điều đó đủ cho thấy mưu lược và tài trí của hắn.