Xuân Miên lúc này hỏi vậy, cũng không có gì là lạ.
Triệu Hương Mai có ký ức kiếp trước, nên bà ta không thấy việc mình quen biết Xuân Miên có vấn đề gì.
Rốt cuộc sau khi tái sinh, bà ta đã quan sát gia đình Xuân Miên rất lâu. Từng khuôn mặt của nhà này ở kiếp trước, bà ta đều nhớ kỹ. Đời này quay lại, bà ta còn âm thầm theo dõi họ. Giờ đương nhiên là không thấy xa lạ!
Những người lớn tuổi đi theo phía sau, vì lớn tuổi hơn, nên ít nhiều cũng biết mặt một số người trong thôn. Mà dù không biết, thì trước khi đến họ cũng đã dò hỏi qua.
Cho nên, đám người kéo đến đều biết nhà Xuân Miên. Chỉ là nhà Xuân Miên đối với đám người này, vẫn còn đang mù tịt.
Mẹ chồng của Triệu Hương Mai đứng tít đằng sau nhìn hồi lâu, vẫn không có ý định ra mặt.
Con dâu mới về nhà được mấy tháng, đột nhiên bị ngã gãy chân, sau này còn tàn tật... Chuyện này... Bà cụ Tôn trong lòng mà thoải mái được mới là lạ.
Con trai bà là người làm việc trong thành, lái xe vận tải, một tháng kiếm được gần bốn mươi đồng tiền lương. Giờ tự dưng có một cô con dâu què, thì còn mặt mũi nào nữa!
Cô con dâu này, bà cụ Tôn không muốn giữ lại nữa!
Bất quá, Triệu Hương Mai bây giờ đang thế này, nếu bà thật sự đuổi cô ta ra khỏi cửa, cũng không hay ho gì. Vì vậy, bà cụ Tôn quyết định cứ đứng xem tình hình đã.
Nếu cái vụ gãy chân này của Triệu Hương Mai có người chịu tội thay, vậy nhà họ Tôn cứ thế đuổi bà ta đi, biết đâu còn có thể phủi sạch quan hệ!
Bà cụ Tôn không định ra mặt vội. Dù gì cũng còn nhà họ Triệu ở đây.
Triệu Hương Mai lúc này đang bực bội, nên cũng không để ý thấy mẹ chồng mình vẫn im re.
"Tao là ai mà mày không biết à? Mày tơ tưởng chồng tao bao lâu nay, mày lại không biết tao là ai sao?" Triệu Hương Mai bị Xuân Miên hỏi vặn lại, trong cơn tức giận, bà ta lại gào lên.
Chỉ là, câu nói này của bà ta chứa đựng thông tin quá lớn, khiến tất cả mọi người xung quanh đều bị sốc tận óc.
Cái gì gọi là Xuân Miên tơ tưởng Tôn Bảo Thuật từ lâu? Tôn Bảo Thuật trước khi cưới còn có nợ phong lưu bên ngoài à?
Mẹ đẻ Triệu Hương Mai vừa nghe con gái nói vậy, ban đầu còn ngớ ra. Nhưng ngay sau đó, bà ta lập tức xoay người, chống nạnh, quay sang bà cụ Tôn quát: "Hay lắm! Thảo nào tôi cứ thắc mắc sao nhà bà đưa tiền thách cưới xởi lởi thế. Hóa ra là còn lùm xùm bao nhiêu chuyện ở đây! Bà Tôn kia, hôm nay bà không nói cho ra nhẽ, tôi với nhà bà không xong đâu!"
Thấy Triệu Hương Mai đã bắt đầu cắn càn như chó điên, Xuân Miên trong lòng cười khẩy, nhưng mặt vẫn giữ vẻ nghi hoặc, xen lẫn chút tức giận. Giọng cô cũng lạnh như trời đông tháng Mười Hai: "Vị đồng chí này, chị nói chuyện là phải có trách nhiệm. Chị nói tôi tơ tưởng chồng chị, loại chuyện hủy hoại danh tiết người khác này, nếu không có bằng chứng thì xin đừng nói bậy. Chị không cần mặt mũi, nhưng tôi còn cần!"
Dứt lời, Xuân Miên tiến thêm một bước, lật qua lật lại con dao phay trong tay thêm hai cái.
Triệu Hương Mai gào xong liền hối hận ngay! Bởi vì ở cái thời đại này, vấn đề quan hệ nam nữ vốn là chuyện vô cùng nhạy cảm và nghiêm trọng.
Bà ta đúng là muốn dùng chuyện này để hủy hoại Xuân Miên, nhưng vấn đề là, không thể lôi cả Tôn Bảo Thuật vào được!
Bà ta còn đang trông chờ sau này anh ta kiếm được nhiều tiền, trở thành ông chủ lớn, đưa bà ta vinh quy bái tổ, cho bà ta được nở mày nở mặt.
Nếu bây giờ mà bị chính mình hủy hoại hết, bà ta phải làm sao? Chẳng lẽ lại lặp lại con đường kiếp trước? Nhưng Chu Viễn Phương đâu phải là kẻ đáng tin cậy!
Lúc này, vì động tĩnh bên này quá lớn, đã có người lục tục kéo ra hóng chuyện.
Chu Ngọc Đình và Bác Ba gái đã vọt ra ngay từ lúc mới có động tĩnh. Kết quả là người nhà họ Triệu và nhà họ Tôn đã vây kín cổng nhà Xuân Miên, họ không chen vào được. Hết cách, hai mẹ con liếc nhau, rồi trèo tót qua tường rào, đi vòng ra sau lưng Xuân Miên.
Chu Ngọc Đình vừa đến nơi, đã nghe thấy câu vặn lại của Xuân Miên.
Triệu Hương Mai bị vặn cho cứng họng. Lúc này, bà cụ Tôn rốt cuộc cũng quyết định mở miệng. Nếu cứ để Triệu Hương Mai làm càn tiếp, danh tiếng của con trai bà còn đâu? Danh tiếng nhà bà còn đâu?
Nhà họ còn con trai út chưa vợ, con gái chưa gả. Không thể để con mắm Triệu Hương Mai này phá hỏng hết được.
Vốn tưởng vớ được cô con dâu tốt, giờ nhìn lại, hóa ra là một con ngu ngốc. Loại chuyện này mà có thể nói bậy bạ sao? Kể cả có thật đi nữa, cũng phải che đậy cho kỹ. Huống hồ, căn bản là không có!
Con trai mình, chẳng lẽ bà còn không rõ? Tôn Bảo Thuật mấy tháng mới về nhà một chuyến. Việc trong nhà ngoài ngõ đều làm không ít. Kể cả có rời khỏi tầm mắt bà, thì nó cũng đi cùng em trai hoặc ông cụ Tôn, làm gì có thời gian ở riêng với con đàn bà nào khác.
Hơn nữa, nếu nó thật sự có đối tượng từ trước khi cưới, mà lại còn ở thôn bên cạnh, thì không có lý nào nó không nói. Thằng con trai này của bà rất có chính kiến. Kể cả nhà gái điều kiện kém, nó cũng dám nói, huống chi điều kiện nhà Xuân Miên cũng khá, không phải là quá kém.
"Hương Mai à, con bình tĩnh lại chút đi, để mẹ nói." Bà cụ Tôn chủ động đứng ra, giọng nói có chút lạnh lùng, mặt đanh lại.
Cũng chẳng biết, rốt cuộc là bà ta đang tức giận vì điều gì.
Trấn an Triệu Hương Mai xong, bà cụ Tôn mới quay đầu, nói với Xuân Miên: "Tôi là vợ ông Bảy Tôn ở Cối Xay Nhỏ. Đây là con dâu cả của tôi. Chúng tôi qua đây là muốn hỏi cô một chút, có phải nửa tháng trước, chính cô đã đẩy con dâu cả nhà tôi ngã xuống núi không?"