Nàng tên Tô Nguyệt Tích, là trưởng nữ của Tô đại tướng quân. Con gái đầu lòng luôn được yêu chiều, nàng cũng được cả phủ Tướng quân trên dưới hết mực cưng chiều.
Vị Tô đại tiểu thư này dung mạo tuyệt trần, văn chương xuất chúng, danh tiếng khi ấy còn lấn át cả các công chúa. Nàng là nữ thần trong lòng biết bao thiếu niên, và Triệu Thư Quân có lẽ cũng không ngoại lệ.
Gia tộc Hoàng hậu vốn đã thế lực lớn mạnh, nếu Triệu Thư Quân lại có thêm phủ Tướng quân chống lưng thì lão hoàng đế sẽ càng thêm bất an. Vì lẽ đó, Triệu Thư Quân và Tô tiểu thư cuối cùng đã không thể thành đôi.
Nhưng nàng không thành với Triệu Thư Quân, cũng chẳng nên duyên cùng ai khác. Hồng nhan bạc mệnh, nàng đã sớm qua đời trước cả sinh nhật tuổi mười sáu.
Vốn dĩ sức khỏe nàng đã yếu, dù được chăm sóc cẩn thận nhiều năm nhưng thể trạng vẫn không khá hơn. Một trận cảm lạnh đã cướp đi sinh mệnh nàng.
Tô tiểu thư ra đi khi tuổi còn xuân, để lại nuối tiếc và trở thành "bạch nguyệt quang" trong lòng biết bao thiếu niên kinh thành, bao gồm cả Triệu Thư Quân.
Thậm chí, trong cuốn sách chàng luôn mang theo bên mình, còn kẹp một chiếc tua rua vải mộc đã phai màu. Nghe nói đó là vật do chính tay Tô tiểu thư làm, chẳng biết đã qua tay bao người mới đến được tay chàng, được chàng trân trọng cất giữ, nâng niu không cho ai chạm vào.
Dù trong lòng có "bạch nguyệt quang" nhưng Triệu Thư Quân đối xử với Thái tử phi và trắc phi của mình rất tốt. Chỉ tiếc rằng, vợ chồng như đôi chim trong rừng, đại nạn đến thì mỗi người một ngả bay đi.
Xuân Miên có thể hiểu được lựa chọn của họ. Rốt cuộc, nơi như Nhạc Thành và tương lai của Triệu Thư Quân, ai mà nói trước được điều gì?
Lỡ như cả đời này chàng không gượng dậy nổi, người ta là cành vàng lá ngọc, lẽ nào lại phải đi theo chàng đến nơi khỉ ho cò gáy, sống những ngày gian khổ sao?
Đa số mọi người đều không làm được điều đó, nhưng chính nhờ vậy mà Xuân Miên mới có cơ hội để hoàn thành nhiệm vụ của mình tốt hơn!
Hôm sau là một ngày nắng đẹp.
Cửa thành chính của Vệ Thành không đi được, họ đành phải vòng qua ngọn núi gần đó. Giản thành chỉ cách Vệ thành một ngọn núi. Cả đoàn sẽ đi vòng qua bên kia để vào thành rồi tiếp tục lên đường.
Dù trời nắng chang chang, đường núi vẫn chẳng dễ đi chút nào, nhất là với đám cung nhân vốn được chiều chuộng, ít khi ra khỏi cung. Con đường này đúng là một thử thách quá sức!
Mặc dù suốt chặng đường đã gặp không ít đoạn khó đi, nhưng đến lúc phải leo núi thực sự thì ai nấy đều sắp không trụ nổi.
"Thôi chết, tôi đi không nổi nữa rồi."
"Tôi cũng vậy, mồ hôi túa ra như tắm."
"Mồ hôi này là mồ hôi lạnh phải không?"
"Nói bậy, làm gì có chuyện đó?"
"Thôi các người đừng than nữa, điện hạ vẫn còn đang đi kia kìa."
-
Các cung nữ và tiểu thái giám xì xào bàn tán nhưng tiếng gió vù vù bên tai đã át đi gần hết, chỉ cần đứng xa một chút là chẳng nghe thấy gì. Tuy nhiên, Xuân Miên vẫn nghe được hết.
Thấy mọi người vẫn chưa nản lòng, cô cũng không định lên tiếng.
Nếu chỉ có một mình, ngọn núi không cao này cô có thể leo qua leo lại mấy bận trong ngày. Nhưng cả đoàn còn phải mang vác hành lý và đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh nên chặng đường trở nên gian nan hơn hẳn.
May mắn là họ vẫn đến được cổng thành Giản thành trước khi trời sập tối.
Tuy chỉ cách Vệ thành một ngọn núi nhưng tri phủ Giản thành lại không hề gây khó dễ. Có lẽ tri phủ Vệ thành cũng không ngờ Triệu Thư Quân lại dùng chiến thuật đi đường vòng, tránh thẳng mũi nhọn của hắn chứ không đối đầu trực diện!
Sau một ngày một đêm màn trời chiếu đất, cuối cùng cả đoàn cũng kịp tìm được một quán trọ có nước ấm và thức ăn nóng hổi trước khi đêm xuống.
"Hu hu, sau này tôi không bao giờ chê đồ ăn dở nữa, cơm nóng hổi ngon quá đi mất!" Một tiểu thái giám lanh lợi bên cạnh Triệu Thư Quân vừa ăn cơm nóng vừa sụt sùi, chỉ thiếu điều bật khóc thành tiếng.
Để không gây chú ý, mọi người đều cố gắng kìm nén, chỉ ghé tai thì thầm với người bên cạnh, cách hai người là đã không nghe thấy gì. Nhưng tai Xuân Miên thính hơn người, dù cách mấy người vẫn nghe rõ mồn một.
Sau khi nghỉ ngơi một đêm ở quán trọ, hôm sau cả đoàn lại tiếp tục lên đường tới Nhạc thành.
Nửa tháng sau, họ đến Phách thành nhưng không vội đi tiếp. Lý do là vì ngày hôm sau chính là đêm Giao thừa, họ không thể đến Nhạc thành kịp nên đành phải đón năm mới ngay giữa đường!
Đã là ăn Tết thì dù đang túng thiếu cũng phải chuẩn bị một bữa tươm tất. Dù sao Xuân Miên cũng đã dẫn họ kiếm được mấy vố béo bở, tiền một bữa ăn vẫn có đủ. Mà có khi không chỉ một bàn, ít nhất cũng phải ba bàn thì mọi người mới có chỗ ngồi, khỏi phải chen chúc.
Để đón một cái Tết tươm tất, lần này họ không ở quán trọ mà thuê hẳn một tiểu viện. Có lẽ vì đã vào đông, ít người thuê nhà nên họ không tốn quá nhiều tiền mà còn được thuê ngắn hạn chỉ ba ngày.
Triệu Thư Quân quyết định sẽ dừng chân ba ngày để mọi người đón năm mới và nghỉ ngơi lấy sức trước khi lên đường.
Bữa cơm tất niên đương nhiên không cần Xuân Miên ra tay. Mấy cung nữ và tiểu thái giám đều biết nấu nướng, Giang thị và Lâm thị cũng nấu canh rất ngon. Nhiệm vụ của cô là ở bên cạnh Triệu Thư Quân để bắt đầu vạch ra các kế hoạch sau khi tiến vào Nhạc thành.
Đồng thời, họ cũng phải bàn bạc kế hoạch tiêu thụ xà phòng thơm. Sau hơn một tháng rong ruổi, khoảng cách tới Nhạc thành ngày càng gần, lô xà phòng thơm đầu tiên cũng đã thành phẩm và có thể đem bán. Nhưng bán thế nào, ai đi bán, và bán ở đâu lại là cả một vấn đề cần phải thảo luận kỹ càng.