Cũng may mọi người dùng chậu tắm riêng chứ không phải tắm chung bồn lớn.
Trong cung, Tĩnh phi nhận được đống đồ chơi tinh xảo và hộp xà phòng thơm thì thích mê.
Tống phu nhân tuy cũng thèm muốn nhưng không dám giữ lại dùng.
Tĩnh phi trong cung tuy được sủng ái nhưng bên trên còn có Hoàng hậu và Quý phi. Muốn sống yên ổn thì phải biết điều, có đồ tốt phải chia sẻ để giữ hòa khí bề ngoài.
Sáu bánh xà phòng thơm e là hơi ít. Tống phu nhân tính toán lát nữa sẽ hỏi Xuân Miên xem còn hàng không để mua thêm.
Tĩnh phi vô cùng thích thú với món xà phòng thơm này, nó sang chảnh hơn hẳn cái thứ bột đậu quê mùa kia.
Ngay đêm hôm đó, Tĩnh phi đã dùng thử mùi hoa sen.
Hương thơm thanh nhã, quan trọng nhất là độ lưu hương cực lâu!
Tĩnh phi cùng Hoàng đế lăn lộn trên giường "hai vòng rưỡi", rồi gọi nước vào tắm rửa sạch sẽ xong xuôi mà vẫn ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng trên người.
Mùi hương này đúng là tuyệt phẩm!
Vấn đề là lúc Hoàng đế ôm nàng cũng ngửi thấy mùi hương này.
"Ái phi tối nay có vẻ thơm hơn mọi khi nhỉ?" Ôm Tĩnh phi trong lòng, Hoàng đế cảm nhận được hương thơm thanh khiết tỏa ra từ cơ thể nàng.
Mùi hương không nồng gắt sộc vào mũi mà mang lại cảm giác thư thái dễ chịu, khiến đầu óc căng thẳng của Hoàng đế được thả lỏng hoàn toàn. Ngài không kìm được buông lời khen ngợi.
"Bệ hạ cũng thấy thơm sao? Đây là thứ tốt thần thiếp mới kiếm được, hôm nay mới dùng thử lần đầu đấy ạ." Tĩnh phi thấy món đồ tốt này chia sẻ với Hoàng đế cũng không tệ.
Thế là hai người vừa mới tắm rửa xong lại gọi nước vào lần nữa. Hoàng đế muốn đích thân trải nghiệm loại xà phòng thơm này.
Tuy đàn ông con trai mà người cứ thơm phức thì hơi kỳ, nhưng Hoàng đế tò mò quá, tâm ngứa ngáy không chịu được.
Đại tổng quản đứng chờ bên ngoài: [?]
Ủa khoan, Bệ hạ xong hiệp này nhanh thế à?
Mà đây là hiệp thứ mấy rồi nhỉ?
Mình có nên nhắc nhở không ta?
Đại tổng quản khẽ hắng giọng, định nhắc nhở Bệ hạ nên tiết chế, giữ gìn long thể, đừng có làm bậy quá đà!
Kết quả là Hoàng đế đang mải mê khám phá món đồ chơi mới nên chẳng nghe thấy gì, mặc kệ ông ta đứng đó ho khan.
Dùng xà phòng thơm tắm rửa sạch sẽ, xối nước lại một lần nữa, vuốt ve làn da trơn láng, hít hà mùi hương dịu nhẹ, Hoàng đế cảm thấy sảng khoái cả người. Ngài thậm chí còn muốn quay lại thư phòng phê tấu chương thêm một canh giờ nữa!
Thôi được rồi, ngài rất chăm chỉ, tấu chương đã phê xong hết rồi!
"Ái phi tìm đâu ra thứ tốt này vậy? Mùi hương này quả thực không tầm thường." Mùi hương thanh nhã này rất hợp ý Hoàng đế.
Mùi quá nồng thì ngài thấy sặc, nhưng mà mùi quá nhạt thì lại bay nhanh. Nhưng Hoàng đế nhớ rõ lúc Tĩnh phi tắm rửa xong, mùi hương vẫn còn vương vấn rất lâu.
"Đây cũng là chuyện thần thiếp muốn thưa với Bệ hạ. Thứ này thần thiếp phải vất vả lắm mới nhờ người lên Thanh Nhã quán xin được từ chỗ Lý gia nương tử đấy." Tĩnh phi nũng nịu làm nũng, khiến Hoàng đế bật cười.
Hoàng đế vuốt ve bờ vai mịn màng của Tĩnh phi, nghe nàng cười nói tiếp: "Lý gia nương tử chính là vợ cũ vừa hòa li của Trình đại nhân đó ạ. Tay nghề của nàng ấy giỏi lắm, không chỉ biết điều hương, làm xà phòng thơm, mà còn biết làm khóa Lỗ Ban, cầu Lỗ Ban, rất nhiều món đồ chơi tinh xảo thần thiếp chưa từng nghe thấy bao giờ. À đúng rồi, cái tên xà phòng thơm này cũng là do nàng ấy đặt, nghe oách không Bệ hạ?"
-
Vốn dĩ, cứ nghe đến cái tên Trình Bắc Nghĩa là Hoàng đế lại thấy ngứa tai.
Nghĩ lại thì cũng bực mình, ngài thấy hắn là nhân tài nên mới đích thân đề bạt lên vị trí cao. Ai ngờ vừa mới ngồi ấm chỗ, chưa kịp làm rạng danh cho Hoàng đế thì đã bôi tro trát trấu vào mặt ngài bằng một vụ bê bối tình ái đầy mùi tanh tưởi!
Hoàng đế vẫn còn ghim Trình Bắc Nghĩa trong lòng. Nếu không sợ tự vả vào mặt mình, vì trước đây chính ngài đề bạt hắn, Hoàng đế đã sớm đá đít hắn đến cái huyện khỉ ho cò gáy nào đó cho khuất mắt rồi!
Hiện tại Trình Bắc Nghĩa chưa phạm sai lầm lớn trong công việc. Nếu chỉ vì chuyện đòi cưới bình thê mà cách chức hắn thì e rằng không hợp lý lắm.
Đại Vệ triều không can thiệp quá sâu vào chuyện đời tư của quan lại, hơn nữa tội này cũng chưa đến mức nghiêm trọng.
Vả lại, vừa mới cất nhắc người ta lên đã đạp người ta xuống, Hoàng đế cũng cần giữ chút thể diện chứ!
Tuy nhiên, khi nghe Tĩnh phi kể rằng những món đồ chơi thú vị này là do vợ cũ vừa hòa li của Trình Bắc Nghĩa làm ra, đôi lông mày đang cau có của Hoàng đế mới từ từ giãn ra.
Hoàng đế không biết gì về vợ cũ của Trình Bắc Nghĩa. Đường đường là bậc cửu ngũ chí tôn, ai rảnh đâu mà đi quan tâm vợ của thần tử làm cái gì?
Thế nên ngài cũng chẳng để ý lắm, chỉ cảm thấy có chút thưởng thức đối với khí phách hòa li của người phụ nữ này.
Một người phụ nữ không có nhà mẹ đẻ chống lưng mà dám dứt khoát buông bỏ như vậy, đủ thấy tâm tính kiên định nhường nào!
Hoàng đế cũng không phải kẻ tự đại mà cho rằng Xuân Miên không dung chứa được người khác.
Dù sao cũng là Trình Bắc Nghĩa sai rành rành ra đó. Người ta đã đồng cam cộng khổ với hắn từ lúc hắn còn là con số không tròn trĩnh cho đến khi công thành danh toại. Kết quả hắn lại trả ơn bằng cách rước một cô vợ bình thê về để chọc tức người ta.
Hoàng đế nghĩ bụng, nếu đổi lại là ngài, ngài sẽ vác dao chém chết tên bội bạc đó luôn.
Tất nhiên, đó là tư duy của Hoàng đế, ngài muốn chém ai thì chém. Còn Xuân Miên chỉ là một phụ nữ bình thường, không nơi nương tựa, nếu dám manh động với trọng thần triều đình thì bản thân cô cũng khó toàn mạng.