Lúc này, xung quanh Xuân Miên là những người chơi cả nam lẫn nữ, có tóc đen mắt đen, cũng có tóc vàng mắt xanh.
Quan sát sơ bộ, Xuân Miên nhận thấy sự sắp xếp lần này vẫn là 5 nam 5 nữ. Nắm được tình hình, cô mới cúi đầu nhìn xuống chân.
Cái nhìn này nếu đổi lại là một người sợ độ cao thì e là đã ngất xỉu ngay tại chỗ.
Bởi vì nhìn xuống dưới chân không hề thấy mặt đất, chỉ thấy một biển mây mù che phủ tất cả, hoàn toàn không nhìn thấu bên dưới có gì. Mọi người như đang đứng trên mây, nhìn thì mềm mại bồng bềnh nhưng thực chất lại rất vững chãi.
Xuân Miên thử nhấc chân dậm nhẹ để kiểm tra độ cứng. Kết quả là nền đất rất cứng cáp, có thể yên tâm chạy nhảy. Chỉ có điều, người sợ độ cao mà cúi đầu nhìn xuống thì chắc chắn sẽ bị "tiễn đi" ngay tại chỗ!
Bối cảnh này Xuân Miên đã từng thấy khi xem livestream trong tuần qua.
Tên của nó là: Thành Phố Trên Không.
[Hệ thống: Chào mừng người chơi đến với Thành Phố Trên Không. Tại đây, bạn sẽ được trải nghiệm một đêm parkour vui vẻ. Đã sẵn sàng chưa nào?]
[Hệ thống: Danh sách người chơi tham gia parkour lần này gồm: Hách Cường, Lăng Tiếu, Thanh Ái, Mai, Lữ Bằng, Casiso, Phoenix, Adah, Sử Quyên, Daniel. Tổng cộng 10 người chơi, 5 nam 5 nữ. Chúc mọi người chơi vui vẻ nha-]
[Hệ thống: Tại Thành Phố Trên Không, cứ sau 3 tiếng rưỡi parkour sẽ có nửa giờ nghỉ ngơi... ]
Tin nhắn thứ ba của hệ thống thông báo về thời gian chạy, thời gian nghỉ ngơi và các quy tắc liên quan đến việc donate của khán giả.
[Hệ thống: Còn 30 giây nữa sẽ thả đợt NPC đầu tiên. Mời người chơi chuẩn bị sẵn sàng, màn parkour sắp bắt đầu rồi nha-]
Vừa dứt lời, 10 người chơi đang đứng tụm lại lập tức chạy tán loạn, chẳng ai còn tâm trí đâu mà nói chuyện.
Tuy nhiên, trong số đó cũng có người không chạy. Ví dụ như...
Người đàn ông cao to lực lưỡng, khuôn mặt lạnh lùng với những nếp nhăn giữa hai đầu lông mày kia.
Hách Cường.
Xuân Miên đã xem qua cốt truyện và biết rằng Hách Cường có tần suất xuất hiện cực cao trong trò chơi này, gần như cách một ngày là bị bắt vào một lần. Chẳng hiểu anh ta ăn ở kiểu gì mà "may mắn" thế.
Thực lực của đối phương rất mạnh, nếu không thì sao có thể trở thành nam chính cốt truyện được chứ?
Ngoài Hách Cường, còn một cô gái nhỏ nhắn gầy gò cũng chưa chạy.
Thấy những người khác đã bỏ chạy, trong khi đồng hồ đếm ngược chỉ còn hơn 20 giây, cô gái nhỏ nhắn kia bỗng cúi rạp người trước Hách Cường một góc 180 độ. Độ dẻo dai của cái lưng đó khiến Xuân Miên cũng phải kinh ngạc!
"Chào anh, tôi tên là Thanh Ái. Tôi đã xem các buổi livestream trước đây và biết anh là Hách Cường. Anh rất mạnh, xin hỏi anh có thể dẫn dắt tôi được không?" Thanh Ái cúi người xong liền ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Hách Cường hít sâu một hơi, lạnh lùng liếc nhìn Thanh Ái, giọng nói không chút cảm xúc: "Tôi chỉ có thể đảm bảo cô không bị NPC đánh chết. Những chuyện khác tôi không quan tâm."
Nói xong câu đó, anh ta quay sang nhìn Xuân Miên, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Muốn đi cùng không? Tôi đã xem livestream của cô."
Đối với hai cô gái, Hách Cường thể hiện hai thái độ hoàn toàn khác biệt. Thanh Ái đang chờ mong bỗng chốc ngẩn tò te.
Chuyện này... chuyện này...
Đùi của đại lão khó ôm đến thế sao?
"Đa tạ đã chiếu cố." Biết đối phương có ý tốt, Xuân Miên gật đầu với Hách Cường. Hai người nhanh chóng xác định một hướng rồi tận dụng 5 giây cuối cùng để bỏ chạy!
Thanh Ái đứng ngẩn người một lúc mới nhận ra có gì đó sai sai, vội vàng đuổi theo hướng hai người vừa chạy.
[Oa oa oa, không phải chứ? Đàn ông quả nhiên là háo sắc mà!]
[Không phải đâu. Mọi người xem livestream của Hách Cường rồi còn gì? Anh ta từng có ý tốt giúp đỡ, kết quả bị người bên phe Thanh Ái hãm hại. Giờ anh ta đề phòng bọn họ cũng là chuyện bình thường thôi. ]
[Tôi thấy cũng bình thường mà. Bị chó cắn một lần, lần sau thấy chó thì chẳng phải tránh xa sao?]
[Nói cũng đúng, nhưng nhìn cô bé kia nhu nhược đáng thương quá. ]
[Hả? Xin hỏi ở cái chốn này thì ai mà không đáng thương?]
-
Làn đạn nhanh chóng tranh cãi về vấn đề này.
Chuyện thường ngày ở huyện mà. Làn đạn chưa bao giờ ngừng cãi nhau, nên mọi người cũng quen rồi.
Xuân Miên chạy cùng Hách Cường, vừa chạy vừa bàn bạc: "Hay là chúng ta trói vài tên NPC lại? Trên người bọn chúng cũng có vốn khởi nghiệp đấy."
Đây là đề nghị của Hách Cường. Xuân Miên cảm thấy ý tưởng này rất hợp ý cô, cô cũng đang tính như vậy.
Thay vì bị rượt chạy té khói như lũ ngốc cả đêm thì chi bằng xử lý luôn đám NPC cho rảnh nợ.
Vừa nghe hai người bàn chuyện "làm gỏi" NPC, làn đạn lại được một phen hóng hớt nhiệt tình.
[Tôi nhớ sau vụ của Lăng Tiếu, cường độ NPC đã được điều chỉnh tăng lên, đợt đó người chơi thê thảm lắm!]
[Hách Cường đợt đầu trói NPC xong, game cũng điều chỉnh độ khó một lần. Tiếc là lần sau đó cả hai người họ đều không bị bắt vào, đúng là vi diệu!]
[Giờ hai người này tụ lại một chỗ, tôi cứ có cảm giác như đại ma vương đang họp bàn tác chiến ấy. Thắp nến cầu nguyện cho đám NPC. ]
[Tôi thấy dù hai người họ có mạnh đến mấy cũng khó mà trói hết 20 tên NPC. Họ vẫn cần sự đoàn kết của những người khác. Nhưng vấn đề là chia chác lợi ích thế nào? BUG đã bị fix, kiểu gì cũng phải có 3 người bị phạt lưu ban. ]
[Nói cái gì thế không biết, tôi không đánh giá cao hành động của hai người này lắm, quá liều lĩnh!]
-
Xuân Miên và Hách Cường bàn bạc một lúc rồi quyết định trói NPC.